CHƯƠNG 27: DỊ BIẾN

Cập nhật: 15:30 - 17/04/20264,021 từLượt xem: 0

NGHỊCH ĐẢO CẢNH GIỚI & SỰ CỘNG HƯỞNG KỲ DỊ

Hàn khí tỏa ra từ cơ thể Tiểu Vũ cuối cùng cũng ngừng bành trướng.

Thế nhưng, hệ thống cảnh báo không hề hạ nhiệt. Ánh đèn LED đỏ rực vẫn chớp nháy liên hồi.

Luồng năng lượng khổng lồ bộc phát từ huyết mạch Băng Phượng không hề tan biến vào hư không. Dòng năng lượng ấy tìm thấy lối thoát duy nhất: chạy ngược lại vòng tuần hoàn máu đang kết nối giữa ba người.

Thanh Vân là người đầu tiên gánh chịu đợt sóng xung kích này.

Sắc mặt nàng vốn nhợt nhạt vì mất máu nay bỗng đỏ bừng. Nàng ngửa cổ lên, đôi môi hé mở nhưng không thể bật ra thành tiếng. Từng đường gân xanh nổi rõ trên làn da trắng ngần.

Năng lượng bạo loạn của Băng Phượng sau khi đi qua cơ thể Lâm đã bị “bộ lọc” sinh học của hắn tước đoạt toàn bộ hàn khí và tạp chất, chỉ còn lại một dòng tinh hoa thuần khiết đến mức khó tin, ầm ầm đổ thẳng vào đan điền của nàng.

Bên trong cơ thể Thanh Vân, một sự thay đổi kinh thiên động địa đang diễn ra. Đan điền của nàng vốn dĩ chỉ là một hồ nước êm đềm chứa đựng đấu khí dạng khí.

Nhưng lúc này, dòng năng lượng mới tràn vào như một trận cuồng phong. Một cơn đau xé rách cơ thể nhói lên, nhưng ngay theo sau đó là một luồng khoái cảm của sự thăng hoa len lỏi vào từng nơ-ron thần kinh.

Hồ nước đan điền bành trướng thành biển cả. Đấu khí bị nén ép đến cực hạn, bắt đầu ngưng tụ thành những giọt chất lỏng lấp lánh. Chúng xoay tít, va đập rồi dung hợp, chia tách làm hai luồng khí Âm – Dương bám lấy nhau.

Một dải sóng năng lượng bùng nổ từ cơ thể Thanh Vân, hất văng mớ dây dợ y tế xung quanh. Khí thế bộc phát không thể che giấu — nàng vừa bước qua Đấu Sư, tiến thẳng vào cảnh giới Đại Đấu Sư chỉ trong vài nhịp thở.

Nhưng tâm điểm của sự chú ý không nằm ở Thanh Vân.

Trên màn hình chủ lớn nhất của trung tâm điều khiển, biểu đồ năng lượng của Lâm đang trình diễn một sự bất thường thách thức mọi định luật tu luyện.

“Chỉ huy! Anh Lâm… anh ấy mất hết Linh Năng rồi!” Kỹ sư Minh đập tay xuống bàn phím, mồ hôi hột vã ra trán. “Chỉ số đấu khí đang rơi tự do! Một trăm… năm mươi… mười… Về không rồi! Chuyện gì đang xảy ra vậy?”

Sơn khoanh tay trước ngực, đôi mắt sắc lạnh găm chặt vào nam nhân đang nằm trong kén.

Bên trong lớp kính, cơ thể Lâm khẽ co giật một nhịp. Các vòng xoáy đấu khí vừa mới hình thành trong kinh mạch hắn đồng loạt nứt toác và vỡ vụn như những mảnh thủy tinh.

Tuy nhiên, luồng năng lượng khổng lồ kia không thoát ra ngoài. Hệ thống “ẩn của gen” bên trong Lâm đã chính thức khởi động cơ chế phòng vệ cực đoan:

Nó bài xích mọi quy luật năng lượng ngoại lai.

Lâm không cho phép năng lượng lưu chuyển tự do trong kinh mạch nữa. Thay vào đó, toàn bộ số đấu khí vừa dung nạp bị cưỡng ép giam cầm thẳng vào tận cùng cấu trúc tế bào.

Làn da của Lâm mất đi vẻ nhợt nhạt của con người, dần chuyển sang một sắc xám chì nặng nề, lờ mờ phản chiếu ánh sáng kim loại.

“Không… không phải mất đi.” Giáo sư Vương đẩy gọng kính, đôi mắt già nua trợn tròn, dán sát mặt vào màn hình phân tích cấu trúc. “Nhìn vào biểu đồ mật độ sinh học đi! Cậu ta đang nén chúng lại. Năng lượng đang bị khóa chết vào bên trong các tế bào!”

Cùng lúc đó, dị biến trên đỉnh kén y tế đạt đến đỉnh điểm.

Hai viên ma hạch Bạch Lang và Hắc Lang lơ lửng trong không trung bị lực hút từ vòng tuần hoàn kéo lại gần nhau. Thuộc tính Dương mãnh liệt và Âm tĩnh lặng va chạm, tỏa ra một luồng sáng trắng – đen đan xen chói lòa, chớp giật liên hồi như muốn nổ tung.

Những tiếng gầm rú ảo ảnh của hai con ma thú cấp 4 vang dội trong không gian, mang theo sự hung bạo nguyên thủy không chịu khuất phục.

“Vô! Cô lập dòng dữ liệu của Lâm ngay lập tức!” Sơn cất cao giọng, ngữ điệu trầm ổn tuyệt đối đè bẹp sự hoảng loạn trong phòng điều khiển.

“Tiếp tục điều chỉnh áp suất Cổng không gian. Giải phóng trọng lực chiều Z, nghiền nát linh tính của chúng cho tôi! Chúng ta phải giữ cho sự dung hợp này hoàn tất!”

Theo lệnh của Sơn, Cổng không gian khổng lồ phía sau lưng họ phát ra một tiếng ngân trầm thấp. Một làn sóng dao động không gian vô hình giáng thẳng xuống đỉnh kén.

Áp lực kinh hoàng từ sự chênh lệch hằng số vị diện ép chặt hai viên ma hạch. Ảo ảnh của Bạch Lang và Hắc Lang chỉ kịp giãy giụa thêm nửa nhịp trước khi bị áp suất không gian nghiền nát thành bột mịn, xóa sạch mọi tàn dư ý chí ma thú.

Chỉ còn lại nguồn sống nguyên thủy nhất, hai viên ma hạch bắt đầu hóa lỏng, dung hợp hoàn hảo vào nhau, tạo thành một viên tinh thể hình cầu hoàn mỹ, chuyển động nhịp nhàng giữa hai mảng màu sáng tối.

Một cỗ chấn động dịu nhẹ nhưng lan tỏa cực xa phát ra — viên ma hạch lai tạo đã chính thức phá vỡ rào cản, bước vào ngưỡng cửa cấp 5.

TIẾNG THỞ DÀI TỪ KỶ NGUYÊN & TÂM LÝ CHIẾM HỮU

Cùng khoảnh khắc viên ma hạch lai tạo thành hình, một gợn sóng vô hình xuyên thủng trần căn cứ, lao thẳng vào khoảng không vô tận.

Xuyên qua hàng triệu lớp rào cản không gian, lướt qua hàng vạn vị diện. Tại một nơi vượt xa mọi định nghĩa về chiều không gian mà con người có thể hiểu được.

Một thực thể vĩ đại từ từ mở mắt.

Đôi mắt ấy không có con ngươi, chỉ rực cháy những dải thiên thạch và các hằng số quy luật đang đứt gãy. Tầm nhìn của thực thể đó xuyên thấu thời không, khóa chặt lấy 3 thân ảnh nằm trong kén y tế. Một mảnh ghép đã thức tỉnh.

“Cuối cùng… rồi sao?”

Một tiếng thở dài vang lên. Âm thanh ấy không truyền qua không khí. Nó truyền qua nhân quả.

Sự đượm buồn trong tiếng thở dài đó chấn động cả một góc tinh hệ. Hàng loạt vì sao xa xôi bỗng nhiên sụp đổ, hóa thành những hố đen tĩnh lặng. Sau cái chớp mắt, đôi mắt vĩ đại khép lại, để mặc thực tại chìm về bóng tối vô biên.

Bên trong kén y tế, sự tĩnh lặng bao trùm.

Huyết mạch Băng Phượng bạo động đã hoàn toàn ngủ yên. Tiểu Vũ từ từ mở bừng đôi mắt.

Màu xanh lam ngọc trong đồng tử cô bé giờ đây trong vắt, ánh lên một vòng tròn hoa văn bông tuyết nhỏ xíu ở chính giữa.

Cảm giác đầu tiên của cô bé không phải là lạnh, mà là một sự ấm áp xa lạ.

Tiểu Vũ khẽ cựa mình. Cô bé nhận ra tình trạng hiện tại: Bản thân, Thanh Vân tỷ tỷ và nam nhân tên Lâm kia đều đang không mảnh vải che thân.

Thứ dung dịch y tế nhầy nhụa vẫn còn vương trên da thịt họ.

Một cô bé 8 tuổi của thế giới này đáng lẽ phải hét lên, hoặc ít nhất là đỏ mặt hoảng sợ lùi lại. Nhưng Tiểu Vũ thì không.

Huyết mạch cổ đại vừa dung hợp mang theo bản năng nguyên thủy nhất của sinh vật. Và sinh vật ấy vừa nhận ra:

Nam nhân mang làn da xám chì đang ôm mình và tỷ tỷ chính là kẻ đã lọc đi toàn bộ sự đau đớn, chịu đựng ranh giới sinh tử để đổi lấy sinh mệnh cho mình. Dòng máu của hắn và cô bé đã hòa quyện qua vòng tuần hoàn.

Một sự gắn kết sinh mệnh mãnh liệt trỗi dậy, đánh gục mọi rào cản luân lý của con người.

Hai gò má Tiểu Vũ ửng đỏ, nhưng ánh mắt cô bé nhìn Lâm như một dã thú vừa tìm thấy nơi trú ẩn an toàn tuyệt đối. Một sự chiếm hữu kỳ lạ nảy mầm trong tâm trí non nớt.

Cô bé vô thức trườn người tới, nhào vào lồng ngực rắn chắc, lạnh ngắt như thép nguội của Lâm. Hai cánh tay nhỏ bé vòng qua, ôm siết lấy vòng eo hắn.

Mùi máu, mùi kim loại và áp lực vật lý nặng nề từ cơ thể Lâm không khiến Tiểu Vũ sợ hãi. Ngược lại, nó mang đến cho cô bé một cảm giác an toàn đến mức gây nghiện.

Cô bé cọ cọ gò má vào lồng ngực hắn, hít sâu một hơi.

“Của mình”. Ý nghĩ điên rồ ấy xẹt qua đầu Tiểu Vũ. Chị gái bảo bọc nàng, nhưng nam nhân này gánh vác cái chết thay nàng.

Trong thế giới tàn khốc này, hắn chính là “vật sở hữu” duy nhất, là tấm khiên tuyệt đối của riêng nàng.

Đôi bàn tay nhỏ bé lại vô thức bấu chặt lấy da thịt Lâm, như muốn khảm sâu sự tồn tại của mình vào người hắn.

Bên ngoài lớp kính, Sơn nhíu mày. Hệ thống cảm biến của AI Vô vừa ghi nhận nhịp tim của Tiểu Vũ không hề hoảng loạn, mà lại đập cùng một tần số với Lâm.

“Mở kén.” Sơn ra lệnh, giọng nói cắt ngang sự im lặng của phòng điều khiển. – “Kết thúc quy trình.”

KẾT THÚC QUY TRÌNH & CƠN NGỦ SAY TIẾN HÓA

Lớp kính cường lực của kén y tế từ từ trượt xuống. Tiếng xì xì của khí áp thoát ra hòa cùng tiếng máy móc đang hạ nhiệt.

“Tay máy số 3 và số 4, kích hoạt.” Sơn ra lệnh trong tâm thức. “Phủ áo choàng y tế cho người bệnh. Mang quân phục dự phòng số hiệu 01 đến cho Lâm.”

[Đã nhận chỉ lệnh] – Tiếng của ‘Vô’ vang lên trong tâm thức.

Từ trên trần phòng thí nghiệm, các cánh tay robot uyển chuyển hạ xuống. Những tấm áo choàng cách nhiệt màu bạc lập tức được bao phủ lên cơ thể của Thanh Vân và Tiểu Vũ. Riêng Lâm, cánh tay máy nhẹ nhàng mặc vào người hắn bộ quần áo quân dụng dã chiến dệt từ sợi carbon nano.

Thanh Vân bừng tỉnh khỏi cơn say năng lượng. Nàng lảo đảo bước ra khỏi kén, bàn tay vô thức siết chặt lấy vạt áo choàng.

Nàng không quan tâm đến cảnh giới Đại Đấu Sư vừa đột phá, ánh mắt lập tức dán chặt vào nam nhân đang nhắm nghiền mắt bên cạnh.

“Lâm… ân nhân!” Thanh Vân lao tới.

Nhưng vừa bước đến cách Lâm chừng hai bước, bước chân của nàng khựng lại.

Lão Cảnh và Bà Vú từ góc phòng cũng vừa vội vã chạy đến. Nhưng ngay khoảnh khắc họ tiến vào bán kính ba mét quanh thân thể Lâm, sắc mặt của hai người tu luyện hệ truyền thống đồng loạt biến đổi.

Bà Vú loạng choạng lùi lại một bước, tay ôm lấy ngực, hơi thở dồn dập. Lão Cảnh thì cắn chặt răng, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm trán. Theo thói quen của tu sĩ, họ phóng cảm ứng linh hồn ra để dò xét tình trạng của Lâm. Nhưng thứ họ nhận lại là một khoảng không trắng xóa.

Lâm không có lấy một tia đấu khí. Khí tức của hắn bằng không.

Thế nhưng, cơ thể mang làn da xám chì đang nhắm mắt kia lại tỏa ra một áp suất vật lý khủng khiếp. Lão Cảnh cảm thấy như mình đang đứng dưới chân một ngọn núi khổng lồ chực chờ đổ ụp xuống.

“Tại sao anh ấy không tỉnh?” Thanh Vân run rẩy, bất chấp áp lực vô hình, nàng quỳ xuống bên cạnh Lâm. Nàng run run chạm ngón tay vào cánh tay hắn. Lạnh ngắt và cứng như một khối đá. – “Sơn đại nhân… anh ấy đã mất hết tu vi vì cứu em gái tôi sao?”

Giọng Thanh Vân vỡ òa trong sự ân hận tột cùng.

Tiểu Vũ lúc này đã được Bà Vú ôm vào lòng. Dù bị kéo ra xa khỏi Lâm, đôi mắt xanh lam ngọc của cô bé 8 tuổi vẫn găm chặt vào khuôn mặt hắn, không chớp lấy một lần.

“Đừng hoảng, cô nương.” Giọng nói khàn khàn nhưng điềm tĩnh của Giáo sư Vương vang lên. Lão tiến lại gần, tay cầm chiếc máy tính bảng trong suốt, liên tục lướt qua các dãy số.

Lão không bị áp lực của Lâm làm cho sợ hãi, vì trong mắt một nhà khoa học, đây là một kiệt tác sinh học.

“Cậu ấy không sao, và cậu ấy cũng không mất đi thứ gì cả.” Giáo sư Vương đẩy gọng kính, chỉ tay vào màn hình. “Thứ các người gọi là tu vi… cậu ta đã nuốt sạch nó vào tận cùng cấp độ phân tử rồi.”

“Đúng vậy!” Kỹ sư Minh từ bàn điều khiển quay ghế lại, ánh mắt ánh lên vẻ cuồng nhiệt. “Khối lượng cơ thể của anh Lâm đã tăng lên gấp ba lần bình thường dù thể tích không đổi. Anh ấy không chết. Anh ấy đang…” – Minh ngập ngừng tìm từ ngữ.

“Đang rơi vào trạng thái ‘Ngủ đông thích nghi’.” Giáo sư Vương tiếp lời. – “Hệ thống ẩn trong gen của cậu ta đang sắp xếp lại toàn bộ cấu trúc cơ thể sau khi hấp thụ một lượng năng lượng quá hỗn tạp. Nó đang dọn dẹp, tối ưu hóa và rèn lại khung xương. Khi quá trình này kết thúc, cậu ta sẽ tỉnh lại.”

Nghe đến đây, Thanh Vân mới buông thõng bờ vai, nước mắt trào ra vì nhẹ nhõm. Nàng cúi rạp người về phía Sơn, nghẹn ngào không thốt nên lời.

Sơn không đáp. Anh bước chậm rãi đến trước màn hình hiển thị trung tâm của AI Vô.

Trên màn hình kính, biểu tượng của Lâm hiện lên dưới dạng một khối đa giác liên tục biến đổi hình dạng. Phía dưới cùng, một dòng thông báo màu đỏ tươi từ từ hiện rõ từng chữ một:

[DỰ KIẾN THỜI GIAN THỨC TỈNH: KHÔNG XÁC ĐỊNH.]

[TRẠNG THÁI: THE GLITCH (LỖI HỆ THỐNG) ĐÃ CHÍNH THỨC KHỞI CHẠY. QUÉT DỮ LIỆU, KHÔNG TỒN TẠI.]

Chương trước
Chương sau

Bình luận 0