CHƯƠNG 25: CÚ LỪA CỦA THẾ GIỚI & BĂNG HÀN BÙNG NỔ

Cập nhật: 02:00 - 17/04/20264,851 từLượt xem: 0

CUỘC ĐẤU TRÍ KHÔNG CÂN SỨC

Ngày 37 chiến dịch Z-26

08:00 sáng. Phòng Đàm Phán Chiến Lược (Khu A).

Chiếc bàn bầu dục lớn bằng gỗ chiếm trọn diện tích, chia căn phòng thành hai chiến tuyến rõ rệt.

Ở phía đầu bàn, Sơn và Lâm ngồi khoanh tay, lưng dựa hẳn vào ghế, mắt nhìn thẳng nhưng hoàn toàn im lặng. Hoàng ngồi bên cạnh, vô cùng hứng thú xem cuộc vui.

Đối diện họ là phe Thiên Ngân Thương Hội. Lão Cảnh ngồi ở mép ghế. Bà Vú ngồi cạnh, mắt đảo liên tục nhìn những người lạ mặt đối diện. Thanh Vân giữ vẻ điềm tĩnh của một tiểu thư, nhưng ngón tay nàng vô thức xoay chiếc nhẫn ngọc trên tay cái. Tiểu Vũ ngồi thu lu ở góc, tay bấm loạn xạ trên chiếc máy tính bảng cũ mà Lâm đưa cho tối qua.

Nhưng tâm điểm không nằm ở họ. Tâm điểm nằm ở năm người đàn ông mặc sơ mi trắng, đeo kính gọng kim loại ngồi ở cánh trái.

Ông Hùng – Cục phó Cục Xúc tiến Thương mại – không nói một lời chào xã giao nào. Ông đẩy một tập hồ sơ dày cộm, dừng lại ngay trước mặt Lão Cảnh.

“Bản thảo hợp đồng.” – Giọng ông Hùng vang lên qua tai nghe phiên dịch, đều đều, không cảm xúc.

Lão Cảnh lật trang đầu tiên. Chữ viết bằng ngôn ngữ đại lục, nét chữ in máy sắc sảo. Lão đọc lướt qua các điều khoản, đôi lông mày bạc bắt đầu nhíu lại.

“Các vị…” – Lão Cảnh ngẩng đầu, nụ cười thương nhân chuyên nghiệp hiện lên. “Giá nhập muối tinh này… hơi cao so với mặt bằng chung. Tuy nó sạch, nhưng muối mỏ ở Cương Thiết Đế Quốc cũng chỉ rẻ bằng một nửa. Còn thủy tinh… thứ này quá dễ vỡ, vận chuyển qua đường núi xóc nảy sẽ hao hụt rất lớn. Ta nghĩ nên giảm 3 phần giá nhập.”

Đó là chiêu bài quen thuộc: Chê hàng để ép giá. Lão chờ đợi một sự phản bác, một sự cò kè bớt một thêm hai như những phiên chợ lão từng tham gia.

Nhưng không ai trả lời lão về giá cả.

Đại tá Bình – chuyên gia tâm lý tội phạm – ngồi cạnh ông Hùng, mắt dán chặt vào những ngón tay đang gõ nhịp của Lão Cảnh. Ông khẽ dùng bút gõ nhẹ xuống mặt bàn một cái cạch.

Nhận được tín hiệu, Tiến sĩ Tâm (Kinh tế học) chỉnh lại gọng kính, lên tiếng. Giọng ông sắc như dao mổ:

“Ông Cảnh, ông đang nhầm lẫn một khái niệm cơ bản. Chúng tôi không bán muối, cũng không bán thủy tinh.”

Lão Cảnh khựng lại: “Ý ngài là sao?”

“Chúng tôi bán ‘Quyền phân phối độc quyền’.” – Ông Hùng tiếp lời, giọng đanh lại. “Trong bản hợp đồng đó, điều khoản số 7 ghi rõ: Nếu Thiên Ngân Thương Hội cam kết bao tiêu đầu ra và cung cấp đủ nguyên liệu thô (Đấu Thạch) theo yêu cầu, chúng tôi sẽ không bán một hạt muối nào cho thương hội thứ hai trong bán kính 5000 dặm.”

Lão Cảnh nuốt nước bọt. Độc quyền? Lão thừa hiểu sức nặng của hai từ này. Nếu chỉ mình lão có muối trắng và gương soi, lão có thể hét giá gấp mười lần, và đám quý tộc vẫn phải móc hầu bao.

Nhưng bản năng con buôn khiến lão vẫn muốn tham thêm một chút.

“Nhưng… rủi ro vận chuyển vẫn thuộc về chúng tôi.” – Lão Cảnh cố vớt vát, mắt liếc nhìn thái độ của Sơn và Lâm, nhưng hai người họ vẫn ngồi như tượng. “Hơn nữa, Đấu Thạch phế thải tuy rẻ, nhưng công sức thu gom và vận chuyển cũng tốn kém nhân lực…”

Đại tá Bình khẽ đẩy gọng kính, ánh sáng lóe lên trên tròng kính. Dấu hiệu cho thấy đối phương đang nói dối về năng lực thực tế hoặc đang thử thách giới hạn.

Ông Hùng lập tức gấp tập hồ sơ của mình lại. Tiếng bộp vang lên giữa phòng họp yên tĩnh.

“Có vẻ Thiên Ngân Thương Hội chưa sẵn sàng về mặt hậu cần.” – Ông Hùng quay sang nói với Tiến sĩ Tâm, nhưng đủ to để Lão Cảnh nghe thấy qua tai nghe. “Ghi chú lại. Liên hệ với phái đoàn của Thiết Long Đế Quốc vào chiều nay. Họ có đội kỵ binh bay, vận chuyển sẽ tốt hơn.”

Cái tên “Thiết Long Đế Quốc” như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Lão Cảnh. Đó là đối thủ cạnh tranh trực tiếp ở biên giới phía Tây. Nếu bọn họ nắm được nguồn hàng này… Thiên Ngân Thương Hội sẽ vô cùng khó khăn trên giới thương mại.

Mồ hôi hột rịn ra trên trán Lão Cảnh. Bà Vú ngồi bên cạnh cũng nắm chặt tay vịn ghế, bà cảm nhận được sự căng thẳng của Cảnh Lão.

“Khoan! Khoan đã!” – Lão Cảnh vội vàng giơ tay ngăn cản, nụ cười trên môi méo xệch. “Các vị quá nóng vội rồi. Làm ăn thì phải thương lượng chứ. Thiết Long là lũ man di, sao hiểu được sự tinh tế của quý tông môn bằng chúng tôi.”

Lão vội vàng cầm bút lông lên, tay hơi run. Lão nhìn vào điều khoản về “Đấu Thạch”. Số lượng yêu cầu rất lớn, gần như là toàn bộ phế phẩm của các mỏ quặng trong vùng.

Nhưng đổi lại, giá nhập muối và thủy tinh vẫn giữ nguyên như trong văn bản – một cái giá mà lão cho là mình đã “hời” nếu so với giá bán lẻ dự kiến.

“Ta ký.” – Lão Cảnh nói, giọng khàn đi. “Nhưng với điều kiện, các vị phải đảm bảo nguồn cung liên tục. Không được đứt hàng.”

“Tất nhiên.” – Tiến sĩ Tâm mỉm cười, một nụ cười công nghiệp hoàn hảo. “Ký vào đây. Chào mừng ông gia nhập vào chuỗi cung ứng của chúng tôi.”

Lão Cảnh đặt bút ký tên, ấn triện của thương hội vào văn bản. Lão thở phào nhẹ nhõm, đưa tay lau mồ hôi trán. Lão nghĩ mình vừa thắng một bàn thua trông thấy, giữ được mức giá nhập hàng tốt mà không bị tăng thêm.

Lão không hề biết rằng, cái chữ ký đó vừa biến Thiên Ngân Thương Hội từ một đối tác trở thành một “con nghiện” phụ thuộc hoàn toàn vào nguồn hàng của Lạc Long Quân.

Sơn lúc này mới khẽ nhếch mép, một cử chỉ rất nhỏ. Anh liếc nhìn ông Hùng. Năm vị chuyên gia khẽ gật đầu, thu dọn tài liệu nhanh gọn, động tác đồng bộ.

“Phần dân dụng coi như xong.” – Sơn chồm người tới trước, mười ngón tay đan vào nhau đặt lên bàn. Giọng anh trầm xuống.

“Giờ… chúng ta nói chuyện về vũ khí.”

CÁN CÂN QUÂN SỰ & THƯƠNG VỤ “QUÁI THÚ”

Sơn thao tác trên mặt bàn cảm ứng. Màn hình máy chiếu phía sau lưng anh sáng lên, hiển thị hàng loạt hình ảnh 3D xoay tròn: Các loại quặng lạ, thảo dược, sách cổ và một chiếc nhẫn màu đen tuyền đơn giản.

“Đây là những thứ chúng tôi muốn các ông cung cấp.” – Sơn nói, giọng bình thản nhưng chứa đầy uy lực. “Chúng tôi cần thu mua số lượng lớn Huyền thiết, vạn năm Huyền thiết, Canh kim, các loại tài nguyên hiếm khác,…. Đặc biệt là các loại tri thức: Công pháp, Đấu kỹ, bí pháp và Thư tịch cổ về địa lý, lịch sử.”

Lão Cảnh nhìn lướt qua danh sách. Những thứ này đối với thương hội không quá khó kiếm.

Canh kim và Huyền thiết tuy quý nhưng vẫn có thể mua được bằng vàng. Còn sách vở… chỉ là giấy mực, sao chép lại là xong.

“Còn thứ này…” – Sơn giơ bàn tay có chiếc nhẫn màu đen ra. “Nhẫn trữ vật. Đây là ưu tiên số 1.”

“Không thành vấn đề.” – Lão Cảnh gật đầu nhanh chóng. “Nhẫn trữ vật tuy hiếm nhưng Thiên Ngân Thương Hội vẫn có thể xoay sở được vài chiếc cấp thấp mỗi tháng.”

Lão Cảnh đang rất nóng lòng. Lão muốn biết đối phương sẽ bán cho mình thứ gì để đổi lấy những tài nguyên này.

Ánh mắt lão liếc nhìn về phía Lâm, người đang mân mê một viên đạn đồng vàng óng trên tay.

“Về phần vũ khí.” – Sơn hiểu ý, anh búng tay một cái.

Hoàng đặt lên bàn một chiếc hộp kim loại. Bên trong là một khẩu súng ngắn K54 và hai hộp đạn.

“Chúng tôi sẽ cung cấp ‘Hỏa Thần Côn’ phiên bản thương mại. Kèm theo đó là đạn dược định kỳ hàng tháng.” – Sơn đẩy chiếc hộp về phía Lão Cảnh. “Với thứ này, đội hộ vệ của ông có thể giảm bớt số lượng Đấu Sư đắt đỏ, thay vào đó là những người lính thường được huấn luyện bài bản.”

Lão Cảnh vồ lấy khẩu súng, tay vuốt ve nòng thép lạnh lẽo. Lão đã thấy uy lực của nó tối qua. Một món hời. Một món hời quá lớn giúp lão tiết kiệm cả gia tài tiền thuê lính đánh thuê.

“Còn nữa…” – Sơn đột ngột đổi giọng, tay chỉ ra phía cửa sổ kính cường lực lớn sát đất.

Bên ngoài sân bãi trải bê tông rộng lớn, dưới ánh nắng gay gắt của dị giới, một con quái vật bằng sắt đang nằm im lìm.

Đó là chiếc xe thiết giáp chở quân cao hơn 8m đã được cải tiến. Lớp sơn ngụy trang rằn ri, sáu bánh xe khổng lồ bám đầy bùn đất, và lớp giáp thép dày cộm toát lên vẻ bất khả xâm phạm.

Dù tháp pháo chính đã bị tháo bỏ, nhưng sự hầm hố của nó vẫn khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng phải rùng mình.

“Ông Cảnh, ông thấy cơ quan thú kia thế nào?”

Lão Cảnh và Thanh Vân đồng loạt đứng bật dậy, tiến sát lại cửa kính.

“Nó… to lớn quá.” – Thanh Vân thốt lên, hơi thở đọng lại một lớp sương mờ trên kính. “Lớp vỏ kia… e rằng Đấu Linh cường giả toàn lực cũng phải 1 lúc lâu mới huỷ được nó.”

Lão Cảnh thì nhìn chằm chằm vào sáu bánh xe. Lão tưởng tượng ra cảnh chiếc xe này húc văng bầy Sói Quỷ cản đường, chở theo hàng tấn hàng hóa quý giá đi xuyên qua bão cát sa mạc mà không hề hấn gì. Một pháo đài di động. Giấc mơ của mọi thương đoàn.

“Ngài… ngài định bán nó sao?” – Lão Cảnh quay phắt lại, giọng lạc đi vì kích động.

Sơn lắc đầu, ánh mắt trở nên sâu thẳm:

“Chúng tôi không thu kim tệ.”

Anh đứng dậy, bước tới đứng cạnh Lão Cảnh, cùng nhìn xuống chiếc xe:

“Nếu ông mang đến cho tôi một vật phẩm đạt Địa Giai – có thể là Công pháp hoặc Dược liệu… con quái vật sắt kia sẽ thuộc về ông ngay lập tức.”

“Địa… Địa Giai?” – Lão Cảnh hít ngược một hơi khí lạnh.

Địa Giai là bảo vật trấn tông của các thế lực lớn. Nhưng so với một cỗ xe cơ giới có thể vận chuyển an toàn qua mọi địa hình nguy hiểm trong hàng chục năm… cái giá này…

Lão Cảnh siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt. Sự tham lam và toan tính giằng co dữ dội. Cuối cùng, lão ngẩng đầu lên, ánh mắt rực lửa quyết tâm:

“Được! Thiên Ngân Thương Hội sẽ dốc toàn lực. Trong vòng ba tháng, lão già này nhất định sẽ tìm được thứ ngài muốn!”

Sơn mỉm cười, chìa tay ra:

“Thỏa thuận thành lập. Chúc mừng ông, ông Cảnh.”

CÚ SỐC VỀ THẾ GIỚI QUAN & BĂNG HÀN BÙNG NỔ

Các văn bản được ký kết nhanh chóng. Không khí trong phòng họp giãn ra đôi chút. Những người lính phục vụ mang trà nóng và nước suối vào thay mới.

Hoàng gấp cuốn sổ ghi chép lại, tựa lưng vào ghế, thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm. Mọi việc diễn ra đúng như kịch bản anh và Sơn đã dự tính. Giờ là lúc thỏa mãn chút tò mò cá nhân.

Anh quay sang Thanh Vân, người đang lơ đãng nhìn ra cửa sổ nơi chiếc xe bọc thép đậu.

“Tiểu thư Thanh Vân, cô đi nhiều hiểu rộng. Có một chuyện ta muốn thỉnh giáo.”

Thanh Vân quay lại, lấy lại vẻ điềm tĩnh: “Mời Hoàng đại nhân cứ nói.”

“Cô có nghe nói về… Dị Hỏa không? Ví dụ như Thanh Liên Địa Tâm Hỏa hay Vạn Thú Linh Hỏa chẳng hạn?” – Hoàng hỏi, giọng đầy hào hứng.

Sơn đang uống nước cũng khẽ liếc mắt sang.

Đây là thông tin quan trọng để định vị các mỏ tài nguyên chiến lược sau này.

Nhưng phản ứng của Thanh Vân lại hoàn toàn trái ngược với dự đoán. Nàng đặt tách trà xuống, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, nhìn Hoàng với ánh mắt lạ lẫm.

Cả phòng họp im lặng lắng nghe.

“Dị hỏa?” – Thanh Vân lắc đầu nhẹ. “Theo kiến thức hạn hẹp của ta, lửa trong thiên hạ chia làm ba loại chính: Thiên Địa Hỏa sinh ra từ linh mạch hoặc tinh hoa trời đất, Dị Biến Hỏa từ các loài ma thú hoặc môi trường khắc nghiệt, và Nhân Tạo Hỏa do các dược sư, luyện khí hoặc các tông môn cao cấp dùng bí pháp nuôi dưỡng. Còn cái tên ‘Dị Hỏa’ chung chung như ngài nói… thú thật ta chưa từng nghe bao giờ.”

Sơn khựng lại, tay siết chặt cái cốc thủy tinh. Một cảm giác bất an len lỏi vào sống lưng.

Hoàng trố mắt, nụ cười trên môi cứng đờ. Anh cố vớt vát:

“Thế… thế còn Bảng Xếp Hạng? Cô chưa từng nghe về bảng xếp hạng 23 đóa lửa mạnh nhất thế gian sao? Chẳng lẽ Đấu Khí Đại Lục không có bảng vàng nào?”

Thanh Vân nhìn Hoàng như nhìn một người đến từ hành tinh khác.

“Ngài Hoàng nói đùa rồi. Thiên hạ vạn hỏa, biến hóa khôn lường, cớ sao lại nói chỉ có 23 đóa?” – Giọng nàng nhẹ nhàng nhưng như búa tạ giáng vào tai hai người xuyên không. – “Làm gì có bảng xếp hạng nào hạn hẹp như thế. Nếu có, thì chỉ có Thiên Địa Bảng do Thiên Cơ Các lập ra, bao gồm tất cả các loại thiên sinh tạo hoá từ Lửa, Nước, Gió, Sét cho đến Kim, Mộc… được tiền nhân ghi chép lại qua hàng vạn năm, và Đấu Khí Đại Lục là nơi nào, các ngài đến từ nơi gọi là Đấu Khí Đại Lục sao?”

Rầm!

Tiếng cốc nước trên tay Sơn va mạnh xuống bàn.

Sơn và Hoàng nhìn nhau. Ánh mắt họ giao nhau, truyền đi một thông điệp hoảng hốt: Cốt truyện sai rồi. Hoặc thế giới này rộng lớn và hỗn loạn hơn cuốn tiểu thuyết kia gấp mấy lần.

[CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN SAI LỆCH CẤU TRÚC THẾ GIỚI. TỪ KHÓA “ĐẤU KHÍ ĐẠI LỤC” KHÔNG TÌM THẤY TRONG DỮ LIỆU ĐỐI CHIẾU. TỈ LỆ TRÙNG KHỚP VỚI NGUYÊN TÁC: 20%. KHUYẾN NGHỊ: TÁI THIẾT LẬP HỆ THỐNG ĐỊNH VỊ TOÀN CẦU.]

Giọng ‘Vô’ lạnh lùng vang lên trong linh thức của Sơn, như một bản án tử cho sự tự tin của anh.

Không có hướng dẫn sử dụng. Không có bản đồ kho báu định sẵn. Mọi ưu thế về “biết trước tương lai” của họ vừa vỡ vụn thành cám.

Hoàng vỡ mộng, ngồi phịch xuống ghế, mặt nghệt ra.

Đúng lúc không khí đang chìm vào sự bối rối tột độ, một tiếng CỐP khô khốc vang lên từ góc phòng.

Mọi người giật mình quay lại.

Chiếc máy tính bảng trên tay Tiểu Vũ rơi xuống sàn. Cô bé ôm chặt lấy ngực, đôi mắt to tròn trợn ngược lên trắng dã, khuôn mặt chuyển sang màu tím tái chỉ trong tích tắc.

“Tiểu Vũ!” – Thanh Vân hét lên, lao tới.

Nhưng chưa kịp chạm vào em gái, một luồng khí lạnh thấu xương bùng phát từ cơ thể nhỏ bé đó.

Rắc… Rắc…

Cốc nước thủy tinh trước mặt Lão Cảnh vỡ tan tành. Nước bên trong đóng băng tức thì thành những khối sắc nhọn.

Một lớp sương trắng xóa, lan rộng ra với tốc độ kinh hoàng. Chân bàn, ghế gỗ, và cả vạt áo của Lão Cảnh bị phủ một lớp băng dày cộm chỉ trong một nhịp thở.

Nhiệt độ phòng tụt xuống độ âm ngay lập tức. Hơi thở của mọi người hóa thành khói trắng.

“Tiểu thư! Bệnh tái phát! Mọi người tránh raaaa!” – Lão Cảnh hoảng loạn hét lên, định lao vào nhưng bị luồng hàn khí đẩy lùi lại, râu tóc lão dính đầy sương giá.

Bà Vú đứng bên cạnh, tay run rẩy lục tìm lọ thuốc nhưng nắp lọ đã bị đông cứng không thể mở ra. Bà tuyệt vọng nhìn đứa trẻ đang co giật trong khối băng.

Thanh Vân đứng sững lại, hai hàng nước mắt lăn dài trên má rồi nhanh chóng hóa thành hạt băng rơi xuống sàn. Nàng đã chuẩn bị tâm lý cho ngày này, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh và hung hãn đến thế.

Sơn đứng bật dậy. Phản xạ của người chỉ huy kích hoạt .

Anh chộp lấy bộ đàm, hét lớn, át cả tiếng gió rít của hàn khí:

“VÔ! KÍCH HOẠT QUY TRÌNH CÁCH LY NHIỆT KHẨN CẤP! GỌI ĐỘI Y TẾ TRÁI ĐẤT VÀ GIÁO SƯ VƯƠNG MANG MÁY QUÉT SINH HỌC LÊN ĐÂY NGAY LẬP TỨC!”

Đèn trong phòng chuyển sang màu đỏ báo động. Những tấm vách ngăn chịu nhiệt từ trần nhà bắt đầu hạ xuống.

Màn hình tắt.

Chương trước
Chương sau

Bình luận 0