CHƯƠNG 24: RẺ MẠT VÀ ĐẮT GIÁ

Cập nhật: 01:59 - 17/04/20264,024 từLượt xem: 0

NGOẠI GIAO BÀN TIỆC – NHỮNG QUÂN CỜ TRÊN BÀN ĂN

Cánh cửa thép của Khu Nhà Khách số 4 khép lại êm ru.

Lão Cảnh bước đi trên tấm thảm hành lang xám tro, cảm giác lòng bàn chân vô cùng êm ái. Lão liếc nhìn những dải đèn LED chạy dọc trần nhà, không hề có dao động của lửa hay linh năng.

“Mời vào. Đây là khu vực ẩm thực dành cho sĩ quan cao cấp.” – Hoàng bước tới, đặt bàn tay lên tấm cảm biến quang học bên cạnh cánh cửa lớn bằng hợp kim Titan.

Xì… Luồng khí nén thoát ra, cánh cửa trượt sang hai bên.

Một không gian mở hiện ra trước mắt nhóm người Thiên Ngân, Căn phòng gọn gàng và có hơi lạnh lẽo của kim loại, những mặt bàn bằng kính cường lực đen tuyền in rõ hình bóng người, và tiếng nhạc không lời du dương phát ra từ những khối cầu lơ lửng trên không trung.

“Mời ngồi.” – Lâm kéo một chiếc ghế xoay bọc da cao cấp, hất hàm ra hiệu.

Lão Cảnh rón rén ngồi xuống, chiếc ghế hơi lún xuống rồi ôm khít lấy lưng lão. Lão giật mình định bật dậy vì tưởng có cơ quan gì đó “bắt” mình, nhưng cảm giác thoải mái ngay lập tức xoa dịu các đốt sống già nua.

Xoẹt. Một khối hộp kim loại nhỏ, vuông vức lướt đến cạnh bàn..

[Xác nhận thực đơn: Gói Ngoại giao số 1. Chúc quý khách ngon miệng.] – Tiếng nói điện tử của AI ‘Vô’ vang lên đều đều.

Hoàng cầm một chiếc bình thủy tinh trong suốt, bên trong là những viên đá lạnh va vào nhau lách cách. Anh rót vào 5 chiếc ly pha lê thứ chất lỏng màu nâu sẫm, sủi bọt liên tục.

“Hắc Long Thủy. Đặc sản giải nhiệt của quê nhà tôi, lão Cảnh ông uống thử đi.” – Lâm cầm ly lên, uống một hơi lớn, bọt khí nổ lụp bụp trong cổ họng khiến anh sảng khoái nheo mắt.

Lão Cảnh nhìn những bong bóng li ti nhảy múa trong ly nước của mình, chân mày lão nhíu chặt. Lão nhấp một ngụm nhỏ.

Bùm! Cảm giác tê dại lan tỏa từ đầu lưỡi, xộc thẳng lên đại não. Vị ngọt đậm đà kết hợp với những bọt khí li ti nổ tung khiến lão suýt đánh rơi ly nước.

“Lôi… lôi điện trong nước?” – Lão Cảnh thảng thốt, nhìn chằm chằm vào ly Coca-Cola. “Vị ngọt này… là loại mật của linh dược nào vậy? Tại sao nó lại kích thích thần kinh đến thế?”

Trong khi Lão Cảnh còn đang bàng hoàng, một món đồ uống khác được đặt trước mặt Thanh Vân và Tiểu Vũ. Một ly gốm trắng tinh, bên trên phủ lớp bọt sữa dày dính, rắc thêm chút bột quế nâu nhạt.

“Trà Sữa Mây Trắng, thêm trân châu đen, quê tôi những thiếu nữ mê tít món này đó .” – Hoàng giới thiệu.

Thanh Vân cầm ống hút thủy tinh, rón rén hút thử. Vị béo ngậy của sữa tươi hòa quyện cùng hương trà thanh tao tràn ngập khoang miệng.

Và rồi, những hạt trân châu dai giòn, ngọt lịm xuất hiện. Nàng vô thức nhai, đôi mắt phượng mở to kinh ngạc.

“Dai… mềm, ngọt lịm. Thứ này là kẹo đường sao?” – Thanh Vân lí nhí, gương mặt thanh tú thoáng chút ửng hồng vì sự thích thú không kiềm chế được.

Tiểu Vũ ngồi bên cạnh thì đã cầm cả ly uống ừng ực, hai má phồng lên vì đầy trân châu, cô bé cười tít mắt.

Bữa chính bắt đầu được dọn ra. Là từng phần phở bò tái được đặt trên đĩa sứ trắng. Mùi thơm nứt mũi và hơi nóng toả ra từ những tô phở,  bánh mì và các gia vị được bưng lên.

Lão Cảnh cầm thìa, húp thử một ngụm nước dùng trong vắt.

Lão khựng lại. Vị ngọt đậm đà từ tủy xương hầm kỹ lan tỏa, sưởi ấm từ cổ họng xuống bụng. Không còn vẻ điềm tĩnh thường ngày, lão múc liên tục, húp thêm ngụm nữa rồi gắp một đũa bánh mềm mướt đưa vào miệng.

Kế bên, Thanh Vân cầm miếng bánh mì vàng ruộm, bẻ một góc. Tiếng rắc giòn tan vang lên, nàng chấm nhẹ vào bát nước dùng óng ánh mỡ vàng rồi đưa lên môi. Lớp vỏ bánh hòa quyện với nước cốt thịt đậm đà làm nàng khẽ dừng lại một nhịp, đôi mắt mở to nhìn chăm chú vào bát phở như muốn tìm xem điều gì làm nó ngon đến thế.

Tiểu Vũ húp sùm sụp, hai má đỏ hồng vì hơi nóng. Cô bé vừa nhai thịt bò mềm tan vừa cười híp mắt, tay vẫn không rời chiếc thìa inox bóng loáng.

Lão Cảnh đặt thìa xuống, hít một hơi dài đầy khoan khoái:

“Ngon… thật sự rất ngon. Lão già này đi nhiều nơi, nhưng chưa từng thấy nước dùng nào thanh và đậm vị đến thế này.”

“Thiếu Tướng đại nhân…” – Thanh Vân nhìn vào những ngôi sao trên vai Lâm, giọng nàng run nhẹ. “Các vị… đến từ nơi xa lắm phải không? Phía bên kia của Biển Chết, hay là từ Bắc Đại Lục?”

Lâm nhấp một ngụm rượu Vodka mạnh, cảm giác lửa nóng chạy dọc thực quản. Anh không trả lời trực tiếp mà chỉ nhìn sâu vào mắt nàng:

“Nơi chúng tôi đến không quan trọng bằng việc chúng tôi sẽ ở lại đây bao lâu. Lão già, rượu ngon, mồi bén rồi. Có muốn xem ít hàng không?”

Lão Cảnh nuốt nước miếng, sự tinh ranh thường ngày bị vị ngọt của Coca và béo Phở khiến lão mê muội. Lão gật đầu:

“Lão già này rất sẵn lòng mở mang tầm mắt.”

THIÊN ĐƯỜNG CỦA NHỮNG THỨ “RẺ MẠT”

Rời khỏi nhà ăn, Lâm không dẫn khách đi về phòng nghỉ ngay mà rẽ sang một hành lang trưng bày nằm ở khu vực hậu cần.

Thanh Vân bỗng dừng bước. Ánh mắt nàng dán chặt vào một chiếc tủ kính.

Bên trong là một bộ ly đế cao. Chất liệu trong suốt, không màu, ánh sáng đi qua nó không hề bị cản lại, tạo nên những vệt cầu vồng nhỏ xíu khi khúc xạ qua các đường cắt vát ở đáy ly.

Nàng vô thức đưa tay lên, định chạm vào lớp kính ngăn cách nhưng lại rụt lại sợ làm bẩn.

“Lưu ly?” – Thanh Vân thì thầm, quay sang nhìn Lão Cảnh. “Thúc thúc, độ tinh khiết này… không có lấy một hạt bọt khí. Ngay cả cống phẩm hoàng gia năm ngoái con thấy cũng còn vẩn đục màu sữa.”

Lão Cảnh không đáp. Lão đang cúi sát mặt vào tủ kính, nheo mắt soi từng đường nét. Là một thương nhân, lão không nhìn vẻ đẹp, lão nhìn kỹ thuật. Không có vết nối, không có vết rạn, bề mặt trơn láng hoàn hảo.

“Cát nung thôi.” – Lâm đứng bên cạnh, giọng thản nhiên, tay gõ nhẹ lên mặt kính cộc cộc. “Ở quê tôi, cái này gọi là thủy tinh. Dùng để uống nước, vỡ thì quét đi, giá trị không cao lắm.”

Cơ mặt Lão Cảnh giật nhẹ. Vỡ thì quét đi? Lão nuốt nước bọt, thầm tính toán. Một bộ ly này nếu mang về Thiên Đấu Thành, đặt vào hộp gỗ đàn hương, nó sẽ là bảo vật mời khách của các gia tộc nhỏ.

Lâm bước tiếp, dừng lại trước một kệ hàng chất đầy những hũ nhựa trong suốt. Bên trong chứa đầy một loại bột màu trắng tinh, mịn màng như tuyết đầu mùa.

Lâm vặn nắp một hũ, mùi đặc trưng của biển thoảng qua nhưng rất nhẹ, không hăng nồng. Anh đưa hũ về phía Lão Cảnh.

“Nếm thử đi.”

Lão Cảnh dè dặt chấm đầu ngón tay út vào lớp bột trắng, rồi đưa lên đầu lưỡi.

Lão nhắm mắt lại. Vị mặn tan nhanh, thấm vào gai vị giác. Lão chờ đợi vị đắng chát của magiê hay vị lạo xạo của cát sạn thường thấy trong muối mỏ – thứ mà dân chúng và cả binh lính đại lục vẫn phải ăn hàng ngày.

Nhưng không có. Chỉ có vị mặn thanh khiết, sạch sẽ.

“Không đắng…” – Lão Cảnh mở mắt, nhìn chằm chằm vào hũ muối trên tay Lâm. “Tinh luyện đến mức này sao? Muối Tuyết của Hoàng thất cũng chỉ trắng được bảy phần thế này.”

“Đây là món hàng chính.” – Hoàng đứng bên cạnh, bồi thêm một câu nhẹ bẫng. “Và chúng tôi muốn đổi nó lấy Đấu thạch, cụ thể số lượng như nào thì mai sẽ biết.”

Bàn tay đang cầm hũ muối của Lão Cảnh run lên một cái.  Đấu thạch thô đổi lấy Muối Tinh? tỉ lệ trao đổi không thể tính như vậy được!

“A!”

Tiếng kêu hoảng hốt của Tiểu Vũ vang lên từ phía cuối hành lang làm mọi người giật mình.

Lâm và Lão Cảnh bước tới. Cô bé đang đứng chôn chân trước một tấm gương lớn hình chữ nhật, cao bằng người thật, được ốp sát tường.

Tiểu Vũ đưa tay lên sờ vào má mình, mắt mở to hết cỡ. Trong gương, một cô bé với đôi mắt to tròn, từng sợi tóc mai, từng lỗ chân lông, thậm chí cả vệt nước sốt nhỏ xíu dính ở mép miệng cũng hiện lên sắc nét.

Thanh Vân bước tới cạnh Tiểu Vũ. Nàng nhìn vào trong gương và sững sờ.

Mặc dù đã thấy tấm gương nhỏ trên xe. Còn tấm gương này… nó sao chép cả thân hình nóng bỏng của nàng.

Nàng đưa tay lên, vuốt nhẹ mái tóc rối. Cảm giác đối diện với chính mình một cách chân thực nhất khiến nàng vừa xấu hổ, vừa mê mẩn.

“Thúc thúc…” – Thanh Vân không quay đầu lại, giọng nói chứa đầy sự khao khát không thể che giấu của một người phụ nữ. “Nếu mang thứ này về Đế Đô… các phi tần và tiểu thư các gia tộc sẽ phát điên mất.”

Lão Cảnh đứng sau lưng nàng, nhìn hình ảnh phản chiếu của cả đoàn người trong gương. Rõ mồn một. Lão thấy được cả sự tham lam đang nhen nhóm trong mắt mình.

Lâm đứng tựa vai vào tường, vẻ mặt hờ hững nhìn đám đông đang say mê, thầm lắc đầu trước sự khác biệt văn hóa.

“Hàng mẫu thôi.” – Lâm lên tiếng, cắt đứt dòng suy nghĩ của họ. “Thích thì ngày mai chúng ta bàn chuyện sở hữu nó. Giờ thì đến những món khá đặc biệt.”

Lão Cảnh hít sâu một hơi, cố gắng lấy lại vẻ điềm tĩnh của một quản sự thương hội, nhưng ánh mắt lão vẫn lưu luyến nhìn lại hũ muối và tấm gương khi bước đi.

Lâm dẫn họ đi sâu vào phía trong,

Dừng lại trước một giá treo vũ khí được sắp xếp thẳng tắp, Lâm với tay lấy xuống một khẩu súng trường màu đen tuyền (loại AK cải tiến, báng gấp), tháo băng đạn ra rồi gắn lại một tiếng Cạch.

“Đây là ‘Hỏa Thần Côn’ – loại phổ thông.” – Lâm ném khẩu súng về phía Lão Cảnh.

Lão Cảnh luống cuống đón lấy. Nó nặng trịch, lạnh lẽo, bề mặt kim loại được mài nhám, hoàn toàn không có chút dao động linh khí nào.

“Một thanh sắt rỗng ruột?” – Lão Cảnh nhíu mày, ngắm nghía. “Không có lưỡi sắc, không có lỗ khảm ma hạch. Đại nhân, thứ này là ám khí sao?”

Lâm không trả lời. Anh cầm một khẩu súng ngắn (K54) từ trên kệ xuống, chĩa về phía một tấm bia gỗ dày ba tấc (khoảng 10cm) dựng ở cuối hành lang, cách đó khoảng 20 mét.

“Bịt tai lại.” – Lâm nói ngắn gọn.

Đoàng!

Thanh Vân và Tiểu Vũ giật bắn người, hét lên một tiếng thất thanh. Lão Cảnh suýt nữa thì đánh rơi khẩu súng trên tay.

Một lỗ thủng nhỏ xíu, bốc khói xanh xuất hiện ngay hồng tâm tấm bia gỗ. Mùn cưa bắn tung tóe ra phía sau.

Lâm đi tới, thong thả thổi nhẹ nòng súng:

“Tốc độ nhanh hơn âm thanh. Sức xuyên phá đủ để lủng bụng một con Nhị giai Ma thú hoặc một Đấu Sư nếu không kịp bật linh năng hộ thân.”

Lão Cảnh trân trân nhìn cái lỗ thủng trên bia gỗ, rồi nhìn xuống khẩu súng đen sì trên tay mình. Lão nuốt nước bọt ực một cái.

“Không… không cần truyền năng lượng vào?” – Giọng lão run rẩy.

“Không cần.” – Lâm nhếch mép, ánh mắt sắc lạnh. “Đó mới là điểm đặc biệt. Lão Cảnh, ông thử nghĩ xem. Một tên gia nô bình thường, không biết tu luyện, nếu cầm thứ này núp trong bụi rậm… có thể giết chết một tên Đấu Giả tinh nhuệ của đối thủ không?”

Câu hỏi của Lâm như sét đánh ngang tai Lão Cảnh.

Lão rùng mình. Thế giới này tôn sùng kẻ mạnh, tu sĩ coi thường người phàm như cỏ rác. Nhưng nếu thứ “đồ chơi” này được trang bị cho đội hộ vệ thương đoàn? Lão sẽ không cần tốn hàng ngàn kim tệ để thuê Đại Đấu Sư bảo kê nữa. Lũ cướp đường thảo khấu hay đám ma thú cấp thấp sẽ bị bắn thành tổ ong trước khi kịp lại gần xe hàng.

“Số lượng…” – Lão Cảnh ngẩng đầu lên, ánh mắt rực lửa tham lam còn hơn cả lúc thấy muối tinh. “Các vị có bao nhiêu?”

“Đạn dược là vật tiêu hao. Súng chỉ là cái vỏ.” – Hoàng đứng bên cạnh, bồi thêm một câu chí mạng. “Mua súng thì phải mua đạn mãi mãi. Nhưng giá của nó… rẻ hơn nhiều so với tiền thuốc thang cho hộ vệ.”

Thanh Vân nhìn khẩu súng trên tay Lão Cảnh với ánh mắt phức tạp. Nó phá vỡ quy tắc “cần cù tu luyện” của thế giới này. Một đứa trẻ cũng có thể trở thành sát thủ.

“Ngày mai.” – Lâm lấy lại khẩu súng từ tay Lão Cảnh, treo lên giá. “Chúng ta sẽ bàn về việc Thiên Ngân Thương Hội sẽ được phân phối độc quyền hay không. Giờ thì, mời về phòng đi. Cũng muộn rồi đó.”

Lần này, Lão Cảnh không còn ngoái lại nhìn nữa. Lão bước đi rất nhanh, đầu cúi gằm. Trong đầu lão đang vẽ ra một viễn cảnh đẫm máu nhưng đầy ắp vàng bạc, nơi những thương đoàn của lão được vũ trang tận răng, đi xuyên qua Ma Thú Sơn Mạch mà không sợ bất cứ kẻ nào cản đường.

Chương trước
Chương sau

Bình luận 0