Ngày thứ 36 (Dị giới). 08:00 sáng.
Cổng chính Căn cứ Lạc Long Quân-01.
Két… Xì…
Đoàn xe Chằn Tinh thắng lại, bụi đỏ cuộn lên rồi bị hệ thống lọc khí của căn cứ hút sạch.
Cánh cửa xe bật mở. Lâm nhảy xuống, sau đó là Bình và Thắng theo gót. Anh vươn vai, khớp xương kêu rắc rắc sau ba ngày ngồi xe ê ẩm, rồi quay lại hét lớn vào trong xe:
“Nhanh cái tay lên! Mấy cậu dỡ hàng cẩn thận, làm hư linh thảo là tôi trừ lương đấy!”
Quay người lại, Lâm thấy Sơn đã đứng đợi sẵn cùng dàn chỉ huy. Sơn mặc bộ K20 phẳng lì, sạch sẽ đến mức lạc lõng giữa đám lính lấm lem bùn đất vừa trở về.
Lâm cười toét miệng, sải bước tới, giọng oang oang át cả tiếng động cơ:
“Ái chà, Tổng chỉ huy đích thân ra đón cơ à? Này Sơn, chú phải ra xem ngay, chuyến này anh mày hốt được mớ to lắm. Có mấy khúc gỗ đen cứng như thép, lão Bình bảo dùng làm vỏ xe thì…”
Lâm vừa nói vừa giơ tay lên, định vỗ mạnh vào vai Sơn theo thói quen cũ.
Nhưng Sơn không cười. Cũng không nhìn về phía xe hàng.
Đôi mắt Sơn dán chặt vào Lâm. Tĩnh lặng. Sâu hun hút.
Cái nhìn đó khiến bàn tay đang giơ lên của Lâm khựng lại giữa không trung.
Sơn đứng đó, chắp tay sau lưng, ánh mắt quét từ vết máu khô trên cổ áo Lâm xuống đôi giày dính đầy bùn, như thể đang kiểm tra một cỗ máy vừa đi bảo trì về xem có hỏng hóc gì không.
Không khí chùng xuống mất hai nhịp thở.
“Về đủ quân số chứ, có ai bị thương không?” – Sơn hỏi. Giọng trở lại bình thường, nhẹ nhàng nhưng đã cắt ngang sự hưng phấn của Lâm.
Lâm thu tay về, gãi gãi đầu, nụ cười trên môi gượng gạo:
“À… ừ. Đủ. Có vài anh em bị thương nhẹ nhưng xử lý rồi. Xe số 2 hỏng xích, đang kéo về sau.”
“Tốt, không sao là tốt rồi.”
Giáo sư Vương bước tới tò mò hỏi:
“Lâm, cậu hoàn thành lắp các trạm cảnh giới xong chưa?, chúng tôi đã hoàn thành hệ thống radar chống nhiễu linh năng rồi, chỉ còn việc kết nối thôi!”
“Chúng ta đã hoàn thành công việc khoảng 80% còn 1 số nơi địa hình khá phức tạp nên cần 1 chút thời gian nữa” – Lâm thoát khỏi trạng thái , gãi gãi đầu nói.
Sơn gật đầu, ánh mắt lướt qua vai Lâm, nhìn về phía nhóm người lạ mặt đang lục tục bước xuống từ xe sau.
“Khách à, là đoàn người trong báo cáo sao?”
“Ờ, Thiên Ngân Thương Hội.” – Lâm hạ giọng, trở về trạng thái nghiêm túc. “Có lẽ chúng ta nên giao thương với các thế lực bản địa, anh sẽ chỉ cần tập trung luyện binh và tăng cao tu vi.”
“Được rồi. Anh vất vả rồi, đi tắm rửa nghỉ ngơi đi.”
Sơn nói xong, quay sang Minh ‘Kỹ sư’ đứng bên cạnh, ra lệnh:
“Minh, kích hoạt quy trình khử trùng cấp 2. Đưa nhóm khách kia về Khu Nhà Khách số 4. Nhớ bật chế độ giám sát mức cao nhất.”
Dứt lời, Sơn quay lưng bước đi thẳng về phía tòa nhà chỉ huy.
Lâm đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của người em. Anh quay sang Minh, nhíu mày thì thầm:
“Này, mấy ngày tao đi vắng… thằng Sơn nó ăn trúng cái gì à? Sao nay nhìn nó… lạ thế?”
Minh nhún vai, kẹp cái máy tính bảng vào nách:
“Áp lực thôi sếp. 2 ngày nay chỉ huy ngủ chưa được 4 tiếng đâu. Tổng hành dinh dí deadline kinh lắm.”
Lâm gật gù, nhưng ánh mắt vẫn đăm chiêu nhìn theo Sơn. Áp lực à? Hy vọng là thế.
Một tiểu đội binh lính và robot Beta áp giải nhóm Lão Cảnh đi dọc hành lang kim loại sâu hun hút.
Tiểu Vũ bám chặt lấy áo Thanh Vân, đôi mắt to tròn đảo liên tục nhìn những đường ống dẫn khí và dây cáp chạy dọc trần nhà.
“Thúc… mấy con nhện sắt này không có người điều khiển sao?” – Tiểu Vũ lí nhí hỏi.
“Suỵt.” – Lão Cảnh ra hiệu im lặng. Mắt lão đang bận quan sát. Không có đuốc, không có dạ minh châu, nhưng hành lang sáng trưng như ban ngày. Những bức tường kim loại lạnh lẽo ghép khít vào nhau không một khe hở.
“Mời vào.”
Cánh cửa trượt mở ra Xì….
Lão Cảnh bước vào, và ngay lập tức, chân lão khựng lại.
Căn phòng rộng rãi, sạch sẽ đến mức không tưởng. Sàn nhà lát gạch men trắng bóng loáng in rõ cả bóng người.
Thanh Vân tò mò bước tới cái bàn lavabo. Nàng thấy một cái cần gạt bằng kim loại sáng như bạc ròng (inox).
“Cái này…”
Nàng đưa tay gạt thử.
Rào…
Dòng nước trong vắt tuôn ra xối xả. Thanh Vân giật mình rụt tay lại, nước bắn lên mặt mát lạnh.
“Nước sạch? Tự chảy từ trong tường ra?” – Thanh Vân kinh ngạc, lại rón rén đưa tay hứng thử. “Không có mùi bùn, không có phèn… Tinh khiết quá.”
Tiểu Vũ và bà vú thì nghịch chiếc đồng hồ treo tường, kiểu dáng rất đẹp.
Lão Cảnh thì đang đứng ngây ra trước cái công tắc điện trên tường.
Tách.
Đèn trần vụt tắt. Căn phòng tối om.
Tách.
Đèn sáng bừng lên.
Lão bật tắt liên tục ba lần, khuôn mặt già nua co giật nhẹ.
“Không cần đánh lửa. Không cần truyền linh khí.” – Lão lẩm bẩm, quay sang nhìn hai người lính gác đang đứng như tượng ở cửa. “Các vị… những thứ này là thuật cơ quan sao??”
Người lính gác không trả lời, chỉ chỉ tay vào khay cơm nóng hổi trên bàn:
“Ăn đi. Đừng đi ra ngoài khi đèn cửa còn đỏ.”
Rầm.
Cánh cửa đóng lại, chỉ còn lại 5 con người của tò mò mọi thứ xung quanh, vì quá mới lạ.
Lão Cảnh ngồi phịch xuống chiếc nệm lò xo êm ái, tay vẫn cầm cái thìa inox lên soi. Lão nhìn khuôn mặt méo mó của mình phản chiếu trong đó, thở dài một hơi sườn sượt:
“Tiểu thư… không biết tài lực của chúng ta mua được bao nhiêu thứ của tông môn này … chắc chúng ta phải xuất nhiều ‘máu’ mới có thể đạt thành hợp tác!”
PHÒNG HỌP CHIẾN LƯỢC
Cánh cửa phòng họp mở ra.
Sơn bước vào, không khí lạnh từ máy điều hòa phả vào mặt. Anh đi thẳng đến đầu bàn, nơi máy chiếu Hologram đang ở chế độ chờ.
Lâm, Minh, Bình, Hoàng, giá sư Vương và các sĩ quan khác lần lượt kéo ghế ngồi xuống. Không ai bảo ai, tất cả đều im lặng, nín thở chờ đợi.
Sơn chống hai tay xuống bàn, nhìn lướt qua một lượt những gương mặt quen thuộc:
“Ổn định chỗ ngồi đi. Tổng bộ đang đợi chúng ta.”
BƯỚC NHẢY VỌT NĂNG LƯỢNG
“Vô, kết nối với cổng thông tin bên phía Tổng Hành Dinh” – Sơn ra lệnh cho Vô
[ đã nhận lệnh, bắt đầu kích hoạt cổng thông tin lượng tử, Cổng Không Gian bắt đầu mã hoá dữ liệu, đang tính toán quy tắc thời gian, tiến trình đếm ngược 3..2..1 Đã kết nối] – tiếng của AI vang lên trong phòng họp.
Tiếng quạt tản nhiệt của hệ thống máy chiếu công suất lớn kêu o..o ,một luồng ánh sáng xanh dương quét qua căn phòng tối, nhanh chóng định hình thành hình ảnh của một vị tướng tóc hoa râm.
Đó là Tổng tham mưu trưởng chiến dịch. Bên cạnh ông, ở phía xa của khung hình, có thể thấy loáng thoáng bóng dáng của các thành viên Hội đồng Khoa học Quốc gia đang làm việc khẩn trương.
Tất cả mọi người trong phòng đồng loạt đứng dậy, dập gót giày, động tác chào cờ chuẩn xác và dứt khoát.
“Chào Thủ trưởng!”
“Các đồng chí ngồi xuống đi.” – Giọng vị Tướng vang lên, trầm ấm và đầy uy lực.
Sơn ngồi xuống, hai tay đan vào nhau đặt trên mặt bàn lạnh ngắt, bắt đầu báo cáo:
“Báo cáo Thủ trưởng, chiến dịch Z-26 đã sang ngày thứ 36. Tính theo thời gian thực tại dị giới, chúng tôi đã đóng quân được 21 ngày.”
Trên màn hình Hologram, vị Tướng khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn lướt qua các số liệu đang chạy trên màn hình phụ của ông:
“Đã xác nhận đồng bộ dữ liệu. Ở nhà mới trôi qua 2 ngày 15 tiếng kể từ đợt chuyển hàng đầu tiên. Nhưng 2 ngày qua là 2 ngày điên rồ nhất của giới khoa học Việt Nam.”
Không khí trong phòng họp trở nên căng thẳng. Mọi người đều hiểu, sự chênh lệch thời gian này vừa là thách thức, vừa là cơ hội vàng để Lạc Long Quân-01 phát triển vượt bậc so với các mối đe dọa tiềm tàng.
Vị Tướng dừng lại một chút, lật giở xấp hồ sơ trên tay.
“Còn một việc nữa.” – Giọng Thiếu tướng trở nên nghiêm trọng hơn. “Về mẫu ‘Ma Hạch’ cấp 3 mà cậu gửi về lần trước. Viện Năng Lượng đã có kết quả đột phá.”
Cả phòng họp nín thở. Đây là nút thắt cổ chai mà họ chờ đợi bấy lâu nay.
“Nó tương thích.” – Thiếu tướng nói chậm rãi từng chữ. “Lõi năng lượng của bộ giáp Thánh Gióng đã tìm được nhiên liệu kết hợp. Với số lượng Ma Hạch mà đội cậu Lâm vừa mang về, chúng ta có thể kích hoạt thử nghiệm ít nhất 3 bộ khung xương trợ lực hạng nặng (Exoskeleton) ngay trong tuần tới.”
Mắt Lâm sáng rực lên, anh không kìm được mà chồm người tới trước: “Thật hả Thủ trưởng? Thế là anh em bên phía trái đất sắp được lái Gundam rồi?”
“Là khung xương trợ lực chiến thuật, đồng chí Lâm.” – Thiếu tướng chỉnh lại, nhưng giọng ông cũng không giấu được sự hài lòng. “Sơn, cậu chuẩn bị tiếp đón khách cho tốt. Đừng để họ thấy chúng ta quá hiếu chiến, nhưng phải cho họ thấy chúng ta… không dễ ức hiếp.”
“Rõ! Cháu đã có phương án.” – Sơn đáp gọn lỏn.
Sau khi trao đổi xong các vấn đề chiến thuật cốt lõi, nét mặt Sơn thoáng chút ngập ngừng.
Anh hít sâu một hơi, giọng nói trầm xuống, rũ bỏ bớt vẻ lạnh lùng của một người chỉ huy:
“Thưa Thủ trưởng… Tình hình ở nhà… vợ cháu thế nào rồi ạ?”
Vị Tướng nhìn Sơn, ánh mắt trở nên dịu dàng hơn như một người cha nhìn con. Ông hiểu gánh nặng tâm lý mà chàng sĩ quan trẻ này đang mang.
“Cậu yên tâm. Cục Chính trị và hậu phương quân đội đang chăm sóc cô ấy rất tốt. Vợ cậu đã được chuyển đến khu căn hộ dành riêng cho gia đình sĩ quan đặc biệt, có bác sĩ túc trực 24/7. Thai kỳ hoàn toàn khỏe mạnh. Cô ấy rất kiên cường, ngày nào cũng hỏi tin tức của cậu, nhưng tuyệt đối không than vãn nửa lời.”
Sơn gật đầu, cơ hàm bạnh ra khẽ thả lỏng. Một tảng đá lớn trong lòng anh vừa được dỡ bỏ.
“Cảm ơn Thủ trưởng. Cảm ơn Đảng và Nhà nước.”
“Được rồi, chuyện cá nhân để sau. Bây giờ hãy tập trung vào chuyên môn.” – Vị Tướng gõ nhẹ xuống bàn, hình ảnh Hologram chuyển sang hiển thị một biểu đồ cấu trúc phân tử phức tạp.
“Giáo sư Trần của Viện Hàn lâm sẽ trực tiếp thông báo cho các cậu một tin mừng còn lớn hơn cả chuyện vũ khí.”
Giáo sư Vương ở đầu cầu dị giới vội vàng chỉnh lại gọng kính, lấy sổ tay ra, mắt dán chặt vào màn hình. Các công nghệ được phát minh ở dị giới không phù hợp với quy tắc của Trái Đất nên ông luôn nhức đầu vấn đề này, vậy mà nhóm nhà khoa học bên phía Việt Nam không làm ông thất vọng.
“Nhanh vậy đã có đột phá rồi sao”
BƯỚC NHẢY VỌT NĂNG LƯỢNG
Giáo sư Trần ở đầu cầu Trái Đất chỉnh lại chiếc kính lão, khuôn mặt ông hiện lên vẻ nghiêm túc nhưng ánh mắt lại rực lên niềm phấn khích điên cuồng của một nhà khoa học vừa chạm tay vào chân lý.
Ông giơ lên trước camera một khay mẫu vật. Bên trong là những viên đá màu xám ngoét, xỉn màu và nứt nẻ, trông không khác gì xỉ than tổ ong sau khi đun xong.
“Giáo sư Vương, các đồng chí chỉ huy, hãy nhìn kỹ thứ này.”
Giọng Giáo sư Trần vang lên, hơi run vì xúc động:
“Đây là mẫu ‘Đấu Thạch Thô’ mà các cậu gửi về. Như chúng ta đã dự đoán, quy tắc vật lý của hai thế giới xung đột nhau rất mạnh. Ngay khi lô hàng này đi qua Cổng Không Gian và tiếp xúc với bầu khí quyển Trái Đất, toàn bộ linh năng chứa bên trong đã bị ‘bốc hơi’ sạch sẽ. Nó thoái hóa hoàn toàn, trở thành một cục đá chết.”
Lâm nhíu mày, thì thầm với Bình ngồi cạnh:
“Hỏng à? Thế thì công cốc à?”
“Không!” – Giáo sư Trần như nghe được tiếng thì thầm đó, ông cao giọng. “Chính sự ‘thoái hóa’ đó mới là điều kỳ diệu!”
Ông thao tác nhanh trên bàn phím. Màn hình Hologram giữa phòng họp lập tức phóng to hình ảnh cấu trúc vi mô của viên đá xám xịt kia lên hàng triệu lần.
“Khi năng lượng linh dị thoát ra, nó để lại một cấu trúc mạng tinh thể rỗng cực kỳ hoàn hảo và ổn định ở cấp độ hạ nguyên tử. Hãy tưởng tượng nó như một tổ ong siêu nhỏ, bền vững hơn bất kỳ vật liệu nhân tạo nào chúng ta từng tổng hợp được.”
Giáo sư Trần dừng lại một nhịp, nhấn mạnh từng từ:
“Khi chúng tôi nghiền nát nó và kết hợp với Graphene theo tỷ lệ vàng, cái ‘tổ ong’ rỗng tuếch này trở thành một cái bẫy ion không thể tuyệt vời hơn. Nó tạo ra cực dương cho một loại pin thế hệ mới.”
Trên màn hình hiện ra dòng chữ lớn: PIN TINH THỂ Z (Z-CRYSTAL BATTERY).
“Kết quả thử nghiệm sáng nay tại Viện Hàn Lâm cho thấy: Hiệu suất dung lượng của nó gấp 50 lần pin Lithium-ion hiện đại nhất. Không sinh nhiệt, không cháy nổ, chu kỳ sạc-xả gần như vô hạn. Và kinh khủng nhất là: Nó sạc đầy 100% chỉ trong vòng 5 phút.”
Cả phòng họp ồ lên. Tiếng hít khí lạnh vang lên tứ phía.
Lâm há hốc mồm, quay sang nhìn Sơn:
“Này… gấp 50 lần? Thế nghĩa là cái xe máy điện ở nhà sạc một lần chạy được cả tháng à?”
“Hơn thế nữa, đồng chí Lâm.” – Vị Tướng lúc này mới lên tiếng, giọng ông đanh thép và đầy tầm nhìn chiến lược. “Nó có nghĩa là tàu ngầm của chúng ta có thể lặn liên tục 3 tháng không cần nổi lên. Máy bay trinh sát không người lái có thể bay vòng quanh thế giới mà không cần tiếp nhiên liệu. Và quan trọng nhất…”
Vị Tướng đứng dậy, chống hai tay xuống bàn, ánh mắt rực lửa:
“Việt Nam chúng ta đang nắm giữ chìa khóa của cuộc cách mạng năng lượng toàn cầu. Kỷ nguyên dầu mỏ sắp kết thúc, và kỷ nguyên của ‘Tinh Thể Z’ sắp bắt đầu. Chúng ta sẽ định hình lại trật tự năng lượng thế giới, mặc dù bây giờ chúng ta chỉ sử dụng vào quân sự, dân sự chưa đến lúc.”
Ông chỉ tay vào màn hình, ra lệnh dứt khoát:
“Chỉ thị đặc biệt từ Trung ương: Càng nhiều Đấu Thạch càng tốt. Dù là đá vụn, đá phế thải, đá rác mà dân bản địa vứt đi… Trái Đất đều cần. Thu gom tất cả! Đây là ưu tiên chiến lược số 1, cao hơn cả việc săn bắt ma thú.”
Sơn gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn lạnh ngắt. Trong đầu anh, những con số và kế hoạch nhảy múa liên tục. Anh hiểu rằng, thứ mà người Thiên Ngân Thương Hội coi thường, giờ đây chính là mỏ vàng vô tận để anh mặc cả.
“Đã rõ thưa Thủ trưởng.” – Sơn đáp, giọng bình tĩnh nhưng chứa đầy sự tự tin. “Chúng tôi sẽ biến nó thành điều kiện tiên quyết trong các cuộc đàm phán thương mại.”
VINH QUANG VÀ NHỮNG NGÔI SAO TRÊN VAI
Vị Tướng ở đầu cầu Trái Đất khẽ gật đầu, ánh mắt ông lộ rõ vẻ tự hào khi nhìn qua màn hình Hologram. Ông cầm lên một tệp văn bản có đóng dấu đỏ chói của Bộ Quốc phòng, giọng ông trở nên vô cùng trang trọng:
“Nhiệm vụ phía trước còn rất dài và gian nan, nhưng công lao thì nhất định phải được tưởng thưởng xứng đáng. Để ghi nhận những thành tích đặc biệt xuất sắc trong việc mở cõi, giữ vững căn cứ và tìm ra nguồn năng lượng chiến lược mới, thay mặt Quân ủy Trung ương và Bộ Quốc phòng, tôi tuyên bố quyết định thăng quân hàm vượt cấp ngay tại mặt trận.”
Không khí trong phòng họp tại căn cứ Lạc Long Quân-01 lập tức trở nên đanh lại. Tất cả các sĩ quan đều đứng bật dậy, tư thế nghiêm túc, ngực ưỡn thẳng.
“Đồng chí Nguyễn Ngọc Sơn: Thăng quân hàm Trung Tá – Giữ chức Tổng chỉ huy Chiến dịch Z-26.”
“Đồng chí Trần Vũ Lâm: Thăng quân hàm Thiếu Tướng – Chỉ huy tác chiến tiền phương.”
“Các đồng chí Bình, Thắng: Thăng quân hàm Trung tá.”
“Đồng chí Hoàng: Thăng quân hàm từ Thượng tá thành Đại tá.”
“Đồng chí Minh: Thăng quân hàm Thượng tá.”
“Mười đồng chí Trung đội trưởng: Thăng quân hàm Trung Úy và Thượng Úy tùy theo thâm niên và chiến công.”
Vị Tướng dừng lại một nhịp, hướng mắt về phía vị giáo sư già:
“Đặc biệt, Nhà nước quyết định trao tặng Huân chương Lao động hạng Nhất cho Giáo sư Vương vì những cống hiến không mệt mỏi trong việc kết nối và giải mã quy tắc không gian.”
Lâm cảm thấy sống mũi mình hơi cay. Hơn nửa tháng ở dị giới, chiến đấu với quái vật, chịu đựng áp lực nghẹt thở từ môi trường xa lạ, cuối cùng sự hy sinh của anh em đã được Tổ quốc ghi nhận.
Anh liếc nhìn sang Sơn, vẫn thấy người em của mình đứng sừng sững như một pho tượng, ánh mắt không một chút dao động, chỉ có đôi bàn tay siết chặt lại biểu hiện cho sự xúc động thầm lặng.
“Cảm ơn Thủ trưởng! Cảm ơn Tổ quốc!” – Tiếng hô đồng thanh của các sĩ quan vang dội trong phòng họp kín, át cả tiếng o…o của máy móc.
CHIẾN LƯỢC “SẮT ĐỔI VÀNG”
Sau khi màn hình kết nối với Tổng Hành Dinh vụt tắt, ánh đèn led trong phòng họp sáng trở lại ở mức tối đa. Sơn ngồi xuống ghế chỉ huy, ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn theo một quy luật.
“Mọi người nghe rõ rồi đấy.” – Sơn lên tiếng, phá vỡ bầu không khí trang nghiêm bằng giọng nói lạnh lùng, thực dụng. “Trung ương cần Đấu Thạch. Thứ đó với người bản địa là đá phế thải không thể tu luyện. Còn chúng ta cần chúng để vận hành cả một nền công nghiệp năng lượng mới ở quê nhà.”
Anh nhếch mép, một nụ cười không có hơi ấm:
“Ngược lại, chúng ta có muối tinh luyện, có bật lửa, có thực phẩm đóng hộp và những thứ đồ gia dụng rẻ tiền từ Trái Đất. Đó lại là thương phẩm trong mắt họ. Một cuộc trao đổi ‘Sắt lấy Vàng’ nhưng lợi ích của chúng ta là tuyệt đối.”
Sơn quay sang nhìn Lâm và Hoàng:
“Lâm, Hoàng. Hai anh thay mặt em tiếp khách. Em và Giáo sư Vương cần ở lại để xử lý nốt các tham số cho máy in 3D công nghiệp vừa chuyển sang. Không cần phải tỏ ra quá trịnh trọng, hãy dùng sự tiện nghi của chúng ta để thuyết phục họ.”
Lâm gãi đầu, cười hì hì: “Rõ! Chỉ Huy cứ yên tâm. Về khoản ăn uống và ‘nổ’ về văn minh thì cứ để anh. Anh sẽ cho lão già đó biết thế nào là hưởng thụ.”
“Nhớ kỹ.” – Sơn cắt ngang, ánh mắt bình thản nhìn thẳng vào Lâm. “Thực hiện đúng kế hoạch là được.”
“Đã rõ!” – Lâm và Hoàng dập gót chào dứt khoát rồi bước ra ngoài.
Cánh cửa phòng họp đóng sập lại. Trong căn phòng chỉ còn Sơn và Giáo sư Vương giữa những luồng dữ liệu xanh biếc của AI ‘Vô’.
Khu Nhà Khách số 4.
Tiếng chuông điện tử vang lên tinh tế. Cửa phòng tự động trượt mở.
Lâm và Hoàng bước vào với bộ quân phục mới toanh, trên vai lấp lánh những quân hàm Thiếu Tướng và Trung Tá vừa được thăng cấp.
“Lão Cảnh, đại tiểu thư Thanh Vân.” – Lâm cười hào sảng, một tay đút túi quần, tay kia ra hiệu mời, thái độ thay đổi chóng mặt, từ vị chỉ huy uy nghiêm trên chiến trường mà họ thấy, và vị này quả thật không thể liên hệ với nhau.
“Đến giờ cơm tối rồi. Mời quý khách đi trải nghiệm phong cách ẩm thực của quân đội chúng tôi.”
Lão Cảnh vội đứng dậy, hơi khom người hành lễ theo phép tắc của một thương nhân. Ánh mắt lão khẽ lướt qua những ngôi sao bạc mới tinh trên vai Lâm và Hoàng, bộ não già sỏi đời lập tức nhảy số. Dù không hiểu hệ thống cấp bậc này, nhưng lão thừa hiểu đây là cách đối phương khẳng định địa vị khẳng định được đề thăng.
Thấy thái độ cởi mở của Lâm, tảng đá trong lòng lão Cảnh thực sự được trút bỏ. Lão nhận ra nhóm người này tuy lạnh lùng và sở hữu những thứ đáng sợ, nhưng họ hành xử có quy tắc và thực sự cần Thiên Ngân Thương Hội để giao thương.
“Vị đại nhân này quá bộ tới dẫn đường, thật là vinh hạnh cho lão già này.” – Lão Cảnh cười khà khà, nụ cười đã lấy lại vẻ linh hoạt, tinh ranh vốn có.
“Xem ra tông môn của các vị không chỉ mạnh về cơ quan thuật mà lễ nghi cũng vô cùng chu toàn. Mời, mời đại nhân dẫn đường.”
Lâm và Hoàng nhìn nhau cười ẩn ý. Một người là lính chiến, một người là trinh sát, họ thừa biết lão già này đang bắt đầu thăm dò ngược lại mình. Nhưng không sao, “sức mạnh mềm” của căn cứ Lạc Long Quân-01 sẽ là câu trả lời đanh thép nhất.
Bình luận 0