Ngày thứ 35 chiến dịch Z-26. 10:00 sáng.
Rìa phía Bắc Thung lũng Chết, cách căn cứ 30km.
ĐOÀN XE THÉP & CHIẾN LỢI PHẨM
“Cẩn thận cái mỏm đá hướng 2 giờ! Nghiền nát nó đi, đừng có tránh!”
Tiếng hét của Trung úy lái xe vang lên qua bộ đàm nội bộ, ngay sau đó là một cú rung chấn kinh hoàng.
RẦM!
Cả chiếc Chằn Tinh-01 nghiêng đi một góc 15 độ rồi dằn mạnh xuống. Bánh xích khổng lồ của nó vừa cán nát một tảng đá vôi to bằng cái ô tô con, biến nó thành bụi phấn trắng xóa.
Trên khoang chứa hàng lộ thiên phía sau xe, mấy cậu lính trẻ đang bám chặt vào thành lan can, mặt mày nhăn nhó vì xóc.
“Mẹ kiếp, lão Bình lái xe kiểu gì thế này? Ruột gan tao lộn tùng phéo cả lên rồi!” – Một binh nhì vừa chửi vừa siết lại dây cáp cố định đống hàng.
Đống chiến lợi phẩm sau ba ngày đi săn chất cao như núi. Những thân gỗ Thiết Mộc đen bóng, nặng trịch đè lên nhau kêu cót két. Bên cạnh đó là xác của đám ma thú cấp 2 chưa kịp xẻ thịt, mùi máu tanh nồng bốc lên hòa quyện với mùi khét của năng lượng Pin Đấu Thạch toả ra.
“Tập trung đi! Đừng để đống quặng Sắt Đen kia lăn xuống đường. Mất một cục là về Chỉ huy Sơn lột da tụi mày đấy!” – Trung sĩ chỉ huy quát lớn, tay vỗ bành bạch vào mấy hòm đạn bọc chì đang rung bần bật theo nhịp xe.
Một người lính khác quệt mồ hôi trán, ngón tay vô tình chạm vào viên pin Đấu Thạch gắn bên hông khẩu súng STV-380. Viên đá phát sáng xanh lơ, tỏa ra nhiệt lượng ấm nóng. Cậu ta làu bàu:
“Cái nơi quỷ này, máy móc thì nóng, súng thì giật điện tê cả tay. Bao giờ mới được về nằm điều hòa ở căn cứ đây?”
Bên trong Trung tâm chỉ huy di động (Khoang bụng Chằn Tinh-01).
Không gian chật hẹp, rung lắc dữ dội. Thiếu tá Bình ‘Máy’ đang vật lộn với vô lăng trợ lực, hai cánh tay gân guốc nổi lên cuồn cuộn.
“Đại tá, hệ thống giảm xóc báo quá tải nhiệt rồi. Cái xác xe này to xác quá, đường núi hẹp như lỗ mũi thế này khó xoay sở kinh khủng.” – Bình càu nhàu, mắt vẫn dán vào màn hình hiển thị địa hình gồ ghề đỏ lòm.
Ngồi ở ghế phụ, Lâm điềm nhiên như không. Anh gác chân lên táp-lô, tay vẫn thong thả dùng khăn dầu lau chùi nòng khẩu súng bắn tỉa hạng nặng 12.7mm. Bộ khung xương ngoại cốt lực (Exoskeleton) trên người anh rít lên xì… xì… mỗi khi xe dằn xóc, giữ cho cơ thể anh ổn định một cách hoàn hảo.
“Kêu ca ít thôi. Ông mà làm rớt hòm đạn Đấu thạch phía sau thì tôi trừ lương.” – Lâm nói, không ngẩng đầu lên.
Đột nhiên, tiếng Bíp! Bíp! vang lên từ màn hình radar bên cạnh.
“Báo cáo! Tổ lái Alpha-03 phát hiện dao động năng lượng lạ. Hướng 3 giờ, cách 50m. Hình như là dược liệu cấp 1.” – Bình ‘Máy’ thông báo nhanh.
Lâm liếc mắt qua cửa sổ kính cường lực. Bên ngoài, một con Robot Alpha cao 10m đang bước đi song song với xe, bước chân của nó làm rung chuyển cả mấy gốc cây cổ thụ.
Lại nhìn vào không gian trữ vật, trong đó đầy các loại ma hạch và thảo dược, anh nghĩ nếu nhét thêm chắc không gian bị sụp mất.
“Bỏ qua. Xe đầy ắp rồi, nhét thêm cọng cỏ nào nữa là sập gầm đấy.”
Lâm lắp băng đạn vào súng, tiếng Rốp khô khốc vang lên. Anh chồm người dậy, nhìn chằm chằm vào màn hình trinh sát đang nhiễu hạt của Thắng ‘Cụt’ ngồi góc phòng.
“Thắng, bỏ qua hướng 3 giờ. Quét hướng 12 giờ cho tôi. Gió vừa đổi chiều, tôi ngửi thấy mùi máu tươi. Không phải máu ma thú… mùi này tanh hơn.”
Thắng ‘Cụt’ gật đầu, ngón tay đẩy cần gạt điều khiển Drone:
“Rõ. Đang thả chim sắt. Tầm bay 500 mét… Có hình ảnh rồi.”
Trên màn hình chập chờn, một khung cảnh hỗn loạn hiện ra.
CUỘC TRUY ĐUỔI & QUYẾT ĐỊNH CỦA NGƯỜI LÍNH
Tại hẻm núi số 4 – Cách đoàn xe Chằn Tinh 2km.
“Hộc… hộc…”
Lão Cảnh phun ra một ngụm máu bầm lẫn với những mảnh nội tạng nhỏ xuống nền đá xám lạnh lẽo.
Cánh tay trái của lão đã gãy gập, treo lủng lẳng bên sườn, nhưng tay phải vẫn siết chặt cán đại đao đã mẻ nham nhở. Lão không dám quay đầu, chỉ gào lên bằng chất giọng khản đặc:
“Đừng dừng lại! A Tam, A Tứ, đoạn hậu cánh trái! Bà vú, cõng tiểu chủ chạy vào khe núi hẹp kia mau!”
Phía sau lão, hai gã hộ vệ trung niên mặt mũi bầm dập, áo giáp da rách tơi tả lộ ra những vết cào sâu hoắm. Họ vừa chạy lùi vừa tung ra những chưởng phong Đấu khí màu vàng đất yếu ớt để cản đường.
Vút! Xoẹt!
Một lưỡi dao gió vô hình cắt ngang không khí.
“Áááá!”
A Tam hét lên thảm thiết. Một cánh tay của hắn bị chém đứt lìa, bay vút lên không trung, máu tươi phun ra như suối nhuộm đỏ cả vách đá. Hắn ngã gục xuống, chưa kịp giãy giụa thì một bóng đen lao tới.
Rộp! Tiếng hàm răng sắc nhọn nghiền nát xương cốt vang lên giòn tan. Con ma thú không dừng lại ăn, nó cắn đứt đôi người A Tam rồi quăng xác sang một bên, tiếp tục lao về phía trước với đôi mắt đỏ ngầu thích thú.
Thanh Vân quay lại nhìn cảnh tượng đó, gương mặt xinh đẹp trắng bệch vì kinh hoàng. Đôi chân trần của nàng đã nát bấy vì đá dăm, máu chảy loang lổ trên nền váy lụa trắng đã chuyển màu cháo lòng.
“Cảnh thúc… bỏ cháu lại đi…” – Thanh Vân nức nở, tay run rẩy giương thanh trường cung đã nứt, cố bắn một mũi tên gỗ về phía sau nhưng lực quá yếu, mũi tên rơi bịch xuống đất cách đó vài mét. “Mang Tiểu Vũ đi… Cháu không chạy nổi nữa rồi.”
Lão Cảnh quay phắt lại, ánh mắt hung tợn như thú dữ:
“Không được! Lão gia giao sự an toàn của các người cho ta! Ta chết thì các người mới được chết!”
Phía sau lưng họ, bầy Thiết Sí Đường Lang không vội vàng lao vào giết chóc. Chúng bay tà tà mặt đất, đôi cánh kim loại rung lên tạo ra âm thanh vo… ve…. Ba con đầu đàn cấp 3 to như bò mộng, hai càng trước sáng loáng như lưỡi liềm tử thần, thong thả lùa con mồi vào ngõ cụt. Chúng đang tận hưởng cuộc đi săn.
Trung tâm chỉ huy xe Chằn Tinh-01.
Trên màn hình trinh sát của Thắng ‘Cụt’, hình ảnh truyền về từ Drone sắc nét đến từng chi tiết nhờ camera quang học độ phân giải cao.
“Mục tiêu tu sĩ: 6… à không, còn 5. Một người vừa bị xé xác.” – Thắng báo cáo, giọng lạnh tanh không chút cảm xúc, ngón tay zoom cận cảnh vào con bọ ngựa đầu đàn. “Tốc độ di chuyển của ma thú: 80km/h. Chúng đang vờn mồi.”
Lâm đứng sau ghế của Thắng, hai tay chống lên thành ghế, mắt dán chặt vào màn hình. Anh nhìn thấy sự bất lực của người đàn ông cầm đao, nhìn thấy đứa bé gái 8 tuổi đang úp mặt vào lưng bà già, vai run lên vì sợ hãi.
“Phân tích địa hình.” – Lâm ra lệnh ngắn gọn.
Bình ‘Máy’ vừa giữ vô lăng vừa liếc qua bản đồ 3D:
“Hẻm núi cụt. Vách đá cao 50m, độ dốc 90 độ. Không có đường lui. 30 giây nữa là tiếp xúc.”
Bình quay đầu lại, nhíu mày nói thẳng:
“Đại tá, theo quy tắc số 4: Không can thiệp vào xung đột bản địa khi chưa rõ phe phái. Chúng ta đang chở đầy hàng, nếu lộ vị trí hỏa lực, có thể thu hút thêm ma thú cấp cao. Đề nghị giữ nguyên trạng thái tàng hình.”
Lâm im lặng. Anh nhìn vào đôi mắt tuyệt vọng của cô gái trẻ trên màn hình. Nó giống hệt ánh mắt của những người dân thường trong các vùng chiến sự mà anh từng tham gia. Sợ hãi, van xin, và chờ chết.
“Quy tắc là chết, người là sống.”
Lâm gõ ngón tay lên mặt bàn kim loại cộc cộc, âm thanh vang vọng trong khoang lái chật hẹp.
“Chúng ta cần thông tin. Một cái xác không biết nói. Và quan trọng hơn…”
Anh chộp lấy bộ đàm, gạt lẫy an toàn của hệ thống pháo.
“…Tôi cực kỳ ghét cái kiểu mèo vờn chuột này. Nhìn ngứa mắt.”
Lâm quát lớn, giọng át cả tiếng động cơ ầm ì:
“Toàn đội nghe lệnh! Chuyển trạng thái Combat! Chằn Tinh-01, xoay tháp pháo hướng 12 giờ. Góc bắn 15 độ – Trực xạ!”
Bình ‘Máy’ thở dài, nhưng tay vẫn thao tác cực nhanh trên bảng điều khiển:
“Rõ. Kích hoạt hệ thống điều khiển hỏa lực. Đạn Nổ Mảnh Linh Năng (HE-Spirit) đã lên nòng. Khóa mục tiêu: Bầy ma thú phía sau đám tu sĩ 50 mét.”
Lâm nhìn vào chấm đỏ đang nhấp nháy trên màn hình khóa mục tiêu, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn:
“Không cần tiết kiệm đạn. Rải thảm cho tôi. Cho bọn nó biết thế nào là hỏa lực của chúng ta.”
“Khai hỏa!”
PHÁO KÍCH TẦM XA
Két… Rầm!
Tiếng cơ khí nặng nề vang lên trên nóc xe Chằn Tinh-01. Năm tháp pháo cỡ nòng 125mm đồng loạt xoay trục, hạ nòng xuống góc 15 độ. Tiếng động cơ kêu lên e… e… chói tai.
“Hệ thống nạp đạn tự động: Sẵn sàng. Loại đạn: HE-Spirit (Nổ mảnh Linh năng), hệ thống ngắm bắn tự động: đã khoá mục tiêu.” – Bình ‘Máy’ gạt cần số, mắt không rời khỏi tâm ngắm kỹ thuật số đang khóa chặt vào bầy ma thú trên màn hình.
Ngồi phía sau khoang hàng lộ thiên, đám lính trẻ vội vàng bám chặt vào khung thép an toàn. Một trung sĩ già rít một hơi thuốc lá điện tử, nhếch mép:
“Bịt tai lại! Hàng nóng đó mấy đứa.”
ĐÙNG! ĐÙNG! ĐÙNG! ĐÙNG! ĐÙNG!
Năm tiếng nổ xé toạc không gian, đồng bộ đến mức nghe như một tiếng sấm duy nhất giáng xuống từ cửu trùng thiên.
Cả con quái vật thép nặng hàng trăm tấn giật lùi lại phía sau gần nửa mét vì lực giật khổng lồ. Bụi đất dưới bánh xích bùng lên mù mịt, che lấp cả ánh mặt trời. Vỏ đạn bằng hợp kim G – hắc thiết nóng hổi văng ra khỏi buồng phóng, rơi loảng xoảng xuống sàn xe, hệ thống làm mát U Linh Hàn Tuyền khởi động.
Năm vệt sáng màu xanh lam xé gió lao đi với tốc độ siêu thanh. Không khí xung quanh đường đạn bị ion hóa, tạo thành những vòng xoáy vặn vẹo.
Tại hẻm núi số 4.
Lão Cảnh vừa vung đao chém gãy một cái chân của con bọ ngựa đi đầu thì cảm thấy lông tóc gáy dựng đứng. Không khí xung quanh lão đột ngột bị hút cạn, áp suất giảm xuống mức nghẹt thở.
“Cái gì…”
Lão chưa kịp định thần thì….
OÀNH!!!
Cách vị trí đoàn người 50 mét về phía sau, ngay giữa đội hình bầy Thiết Sí Đường Lang.
Mặt đất không rung chuyển, nó nổ tung.
Năm cột lửa xanh biếc bùng lên, hòa quyện vào nhau tạo thành một bức tường Plasma hàng nghìn độ C, cao đến 20 mét.
Rộp! Rộp!
Tiếng vỏ kitin cứng như thép của lũ ma thú bị nghiền nát nghe giòn tan như tiếng bẻ bánh đa.
Mười lăm con bọ ngựa cấp 2 đi sau bị sóng xung kích xé toạc cơ thể ngay lập tức. Máu xanh, nội tạng và những mảnh giáp sắc nhọn bị hất tung lên trời, bốc hơi ngay khi chưa kịp chạm đất.
“Á á á!”
Thanh Vân hét lên, nhưng tiếng hét của nàng bị nhấn chìm hoàn toàn trong tiếng nổ. Nàng cảm thấy như có một bàn tay khổng lồ tát mạnh vào lưng, hất văng cả nàng, Lão Cảnh và những người còn lại bay về phía trước.
Họ ngã dúi dụi xuống nền đá dăm, lăn lóc mấy vòng như những con búp bê vải rách nát.
Tiểu Vũ văng khỏi lưng bà vú, lăn vào một hốc đá. Con bé há hốc mồm khóc thét, nhưng không ai nghe thấy tiếng nó. Tai của tất cả mọi người đều đã bị ù đặc, máu tươi rỉ ra từ màng nhĩ do áp lực âm thanh quá lớn.
Lão Cảnh lồm cồm bò dậy, tay ôm ngực ho sù sụ. Lão ngẩng đầu nhìn về phía sau và đôi mắt lão mở to hết cỡ, con ngươi co rút lại vì kinh hoàng.
Nơi vừa là bãi săn của bầy ma thú, giờ chỉ còn là một hố bom cháy đen đường kính 30 mét. Đá vôi bị nung chảy thành dung nham sền sệt.
Không còn thấy xác ma thú đâu, chỉ còn lại vài cái chân gãy nát đang bốc khói.
“Đây là… Đấu kỹ bậc gì?” – Lão Cảnh lắp bắp, hàm răng va vào nhau cầm cập. “Chẳng lẽ là Địa giai trong truyền thuyết??”
Trong kiến thức của một Đại Đấu Sư vùng biên, lão không thể nghĩ ra được có thứ vũ khí nào lại có sức hủy diệt kinh hoàng đến vậy.
Trên xe Chằn Tinh-01.
Bình ‘Máy’ nhìn màn hình hiển thị kết quả, gõ nhẹ ngón tay lên bàn phím:
“Hiệu quả sát thương 85%. Dọn sạch đám tép riu. Còn 3 tín hiệu sinh mệnh cấp cao vẫn di chuyển.”
Lâm nhếch mép, thổi nhẹ vào nòng súng 12.7mm dù chưa bắn phát nào:
“Chưa chết hết à? Sống dai phết.”
Anh bấm bộ đàm, giọng nói trở nên lạnh đi:
“Tổ bộ binh chú ý. Chuẩn bị vây giết. Đừng để sót con nào.”
DỌN DẸP TÀN DƯ
Khói bụi từ đợt pháo kích bắt đầu loãng dần.
Từ rìa của vùng đất cháy đen, năm bóng đen lảo đảo lao ra. Đó là 3 con Đường Lang Cấp 3 và 2 con cấp 2 may mắn nằm ở vùng rìa tâm nổ nên giữ được mạng.
Tuy sống sót, nhưng chúng đã không còn hình dạng ban đầu. Lớp giáp kitin bóng loáng giờ nứt toác như gốm vỡ, dịch xanh chảy ròng ròng từ các khe nứt. Một con cấp 3 bị sức ép vụ nổ xé toạc một bên cánh, bước chạy xiêu vẹo vì mất thăng bằng. Máu rỉ ra từ lỗ tai và khóe mắt do chấn động não bộ.
Bản năng sinh tồn trỗi dậy, chúng điên cuồng chạy trốn khỏi cái hố phía sau. Nhưng trong cơn hoảng loạn và mất phương hướng do chấn động, hướng chúng lao tới lại chính là nơi dàn Robot Alpha đang chờ sẵn.
Một con Đường Lang đầu đàn (cấp 3) chạy loạn xạ, suýt va phải nhóm người Thiên Ngân đang lồm cồm bò dậy. Thấy vật cản, nó gào lên một tiếng chói tai, cái càng trái còn nguyên vẹn vung lên cao, lưỡi liềm sắc lẻm nhắm thẳng vào đầu Thanh Vân để dọn đường.
Thanh Vân chết trân tại chỗ, đôi mắt mở to nhìn lưỡi đao tử thần đang hạ xuống, tay buông thõng cây cung gãy.
ĐOÀNG!
Một tiếng nổ vang lên từ trên cao.
Viên đạn xuyên giáp lõi Vonfram cỡ 12.7mm xé gió lao tới, va chạm trực diện với khớp khuỷu tay của con ma thú.
Rắc!
Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên. Cái càng sắc bén bị bắn gãy gập, văng ra xa, cắm xuống đất cách chân Thanh Vân chỉ vài tấc.
Con Đường Lang gào lên, lảo đảo lùi lại vì mất đà.
Trên tháp pháo Chằn Tinh-01, Lâm hạ nòng súng bắn tỉa xuống, ngón tay cái ấn nhẹ vào nút đàm thoại, giọng lạnh băng:
“Pháo binh ngừng bắn. Cự ly quá gần, tránh thương vong những tu sĩ đó.”
Anh liếc nhìn đám ma thú đang co cụm lại trong tầm ngắm, ra lệnh dứt khoát:
“Robot Alpha, Bộ binh. Dọn dẹp.”
Khi đám tàn dư lết đến phạm vi 500m, lọt thỏm vào toạ độ bắn.
“Mục tiêu đã khóa. Xả!”
Khẩu súng Gatling khổng lồ trên vai của 10 con Robot Alpha đồng loạt nâng lên. Một trăm họng súng trường STV-380 của lính bộ binh cùng lúc khai hoả.
Chiu! Chiu! Chiu! Chiu!
Âm thanh không phải là tiếng nổ của thuốc súng truyền thống, mà là tiếng rít chói tai của đạn tăng tốc từ trường tích hợp pin Đấu Thạch.
Hàng nghìn viên đạn vạch đường màu xanh lục đan chéo vào nhau, tạo thành một tấm lưới tử thần chụp xuống đầu bầy ma thú.
Lần này, không cần ngắm bắn vào điểm yếu. Lũ ma thú vốn đã trọng thương, thính giác và thị giác bị phá hủy bởi vụ nổ pháo kích, tốc độ giảm sút nghiêm trọng. Chúng lảo đảo như những kẻ say rượu trước cơn mưa đạn.
Phập! Phập! Phập!
Tiếng đạn xuyên qua thịt xương vang lên liên hồi như tiếng mưa rào nện xuống mái tôn. Lớp giáp nứt toác của chúng không thể chịu nổi sức công phá bão hòa. Đầu, ngực, bụng… tất cả bị xé nát, dịch xanh bắn tung tóe nhuộm đẫm mặt đất đá vôi.
Chưa đầy 10 giây.
Tiếng súng tắt ngấm. Năm con ma thú đổ rạp xuống, chồng chất lên nhau thành một đống thịt bầy nhầy bốc khói. Không một con nào còn nguyên vẹn hình hài để nhận dạng.
TIẾP XÚC ĐẦU TIÊN
Lão Cảnh và Thanh Vân từ từ ngẩng đầu lên.
Trước mắt họ, năm con ma thú cấp 3 từng là nỗi khiếp đảm giờ chỉ còn là những đống thịt vụn bầy nhầy, không còn nhận ra hình thù.
Nhưng điều khiến họ kinh hoàng hơn, chính là sự hiện diện của những kẻ đã giết chúng.
Từ trong màn khói bụi mù mịt, những bóng đen khổng lồ lù lù hiện ra.
Đầu tiên là mười cỗ máy đứng sừng sững, cao đến 10 trượng (10m). Lớp vỏ kim loại đen bóng phản chiếu ánh mặt trời lạnh lẽo, các khớp cơ khí rít lên xì… xì… mỗi khi chúng cử động. Trên cánh tay chúng, những nòng súng xoay tròn vẫn còn đỏ rực vì nhiệt độ cao.
Phía sau bức tường thép đó, con quái vật Chằn Tinh-01 cao 20 trượng như một ngọn núi sắt di động, che khuất cả một góc trời. Tiếng động cơ ầm ì của nó khiến mặt đất dưới chân Lão Cảnh vẫn còn rung nhẹ.
“Đây là… Cơ Quan Thú sao?”
Lão Cảnh lẩm bẩm, giọng run rẩy. Trong kiến thức hạn hẹp của lão, chỉ có những tông môn chuyên về Khôi Lỗi Thuật (Rối) ở Trung tâm Đại Lục mới có thể tạo ra những con rối chiến đấu.
Nhưng lão chưa bao giờ nghe đến loại rối nào to lớn đến mức này. Không có dao động linh năng, chỉ có mùi dầu mỡ và sắt thép.
Từ trên độ cao 20 mét của nóc xe thiết giáp, một bóng người nhảy xuống.
Bịch!
Lâm tiếp đất nhẹ nhàng, không có 1 chút bụi bay lên. Tiếng pít-tông thủy lực của bộ khung xương ngoại cốt lực kêu xì… xì… giảm chấn, giúp anh, 1 đấu giả đỉnh phong dễ dành không 1 tiếng động mà nhảy xuống.
Lâm chạm tay vào thiết bị dịch thuật ngôn ngữ gắn trên cổ áo, giọng nói vang lên ồm ồm, vô cảm qua loa khuếch đại:
“Bỏ vũ khí xuống! Giơ tay lên!”
Câu mệnh lệnh ngắn gọn, đanh thép như tiếng búa tạ nện vào màng nhĩ.
Lão Cảnh giật mình, theo bản năng lùi lại một bước. Lão không vứt đao, mà cắn răng chịu đựng cơn đau thấu xương từ cánh tay gãy, cố gắng đứng chắn trước mặt Thanh Vân và Tiểu Vũ. Hai tên hộ vệ còn sống sót cũng tập tễnh bước tới, vây quanh hai vị tiểu thư, ánh mắt nhìn Lâm đầy sợ hãi nhưng cũng đầy quyết tử.
Đối với họ, gặp một thế lực lạ mặt giữa rừng sâu Ma Thú Sâm Lâm thường chỉ có một kết cục:
Giết người cướp của.
“Các hạ… là người của tông môn nào?” – Lão Cảnh gắng gượng hỏi, giọng khàn đặc. “Thương đoàn Thiên Ngân chúng tôi chỉ là đi ngang qua, nếu có mạo phạm…”
Bình ‘Máy’ từ phía sau Lâm bước tới, trên tay cầm một thiết bị quét sinh học cầm tay có hình dáng kỳ lạ. Anh ta chĩa máy về phía nhóm người, một chùm tia sáng màu đỏ quét qua cơ thể họ.
Bíp… Bíp…
“Báo cáo Đại tá. Không có dấu hiệu dịch bệnh truyền nhiễm.” – Bình nhìn vào màn hình nhảy số, giọng đều đều. “Chỉ số năng lượng: Lão già cụt tay là Đại Đấu Sư sơ kỳ, đang bị nội thương nghiêm trọng. Đám còn lại là Đấu Sư. Còn cô gái kia… Đấu Sư 5 sao.”
Lâm nghe báo cáo, ánh mắt quét qua một lượt nhóm người đang co cụm như bầy gà con trước diều hâu. Anh nhận thấy sự căng thẳng tột độ trong mắt họ. Nếu ép quá, bọn họ có thể sẽ làm liều, và Lâm thì cần thông tin sống chứ không cần xác chết.
Anh hạ tay xuống, ra hiệu cho đám lính phía sau hạ súng nhưng vẫn giữ tư thế cảnh giới.
“Có vẻ họ đang rất cảnh giác.” – Lâm nói nhỏ với Bình, rồi quay lại nhìn Lão Cảnh, giọng điệu bớt gay gắt hơn một chút nhưng vẫn đầy uy nghiêm.
“Chúng ta cần nói chuyện, bọn ta có thể không hại các ngươi. Nhưng trước hết, vứt cái thanh sắt gỉ đó xuống đất. Ngay bây giờ.”
Bình luận 0