“Gào——!”
Tiếng hú của hai con Sói Thủ Lĩnh cấp 4 tạo thành sóng xung kích quét ngang thung lũng. Khiến màn hình radar của Sơn nhiễu loạn, các điểm đỏ nhấp nháy điên cuồng.
Ngay lập tức, 7 con Sói cấp 3 đỉnh phong tách khỏi đội hình. Chúng không lao vào trực diện với dàn Chiến Tướng mà tản ra theo quỹ đạo hình nan quạt, đẩy tốc độ lên 210km/h, luồn lách qua các khe hở đội hình.
Mục tiêu: Quét sạch Beta và Drone. Cắt đứt hậu cần.
Trong phòng điều khiển, mùi ozone nồng nặc.
[Cảnh báo: Nhiệt độ vỏ não 39.8°C. Tải lượng thần kinh Hive-Mind: 88%]
Sơn nghiến răng, cơn đau như kim châm len lỏi trong từng dây thần kinh não. Trên bản đồ 3D, đám ma thú đang thực hiện chiến thuật “tỉa quân” cực kỳ khó chịu. Nhưng thay vì hoảng loạn, đôi mắt Sơn lạnh tanh. Với hắn lúc này, Beta và Drone chỉ là những con số trên bảng.
“Muốn đánh hậu cần? Tao giúp tụi mày 1 tay nha.” – Sơn cười lạnh.
Một luồng tín hiệu cao tần được bắn đi.
Két! Rầm!
Phạm Ngũ Lão đang di chuyển bỗng nhiên xoay gót, động cơ phản lực dưới chân bùng nổ đẩy thân xác 8 tấn lướt đi như sao băng. Cự kiếm Plasma Sát Thát-01 quét ngang, nhiệt độ 6.000°C tạo thành bức tường lửa ép một nhóm sói phải khựng lại.
Đúng 0.2 giây sơ hở đó.
Nguyễn Chế Nghĩa từ góc khuất lao ra. Pít-tông khuỷu tay nén khí đến cực hạn, phát ra tiếng kêu chói tai.
Oành!
Nắm đấm “Phá Kích” đâm vào mạng sườn con sói đi đầu. Tiếng xương sườn gãy vụn nghe rõ mồn một. Xung lực 20 tấn nghiền nát toàn bộ nội tạng, hất văng cái xác mềm nhũn vào vách đá, máu tươi nhuộm đỏ cánh tay.
Ở cánh sườn bên phải, cục diện tàn khốc hơn nhiều. Sơn chủ động điều khiển nhóm Beta để lộ một khoảng trống.
Bốn con sói tinh anh thấy mồi ngon, lập tức vồ vào. Móng vuốt bọc đấu khí xé toạc lớp vỏ titan của đám robot như xé giấy. Dầu máy bắn tung tóe. Nhưng ngay khi nanh vuốt ngập sâu vào thân máy, mắt các robot Beta đồng loạt chuyển sang màu đỏ rực.
“Lệnh thực thi: Khóa Thủy Lực!” – Sơn ra lệnh.
Các khớp cơ khí của Beta bung ra, không phải để chiến đấu, mà để khóa chặt. Những cánh tay máy gãy nát, những khung sườn méo mó bám chặt lấy chân, lấy cổ ma thú như gông cùm.
Con sói tinh anh gầm lên, điên cuồng giãy giụa, nhưng hệ thống thủy lực đã ghim chặt vào nó.
[Tọa độ X-104. Kích hoạt pháo plasma, ‘Xóa sổ’.]
Đùng! Đùng! Đùng!
24 luồng Plasma tím lịm từ tường thành giáng xuống. Tiếng xèo xèo của thịt và kim loại cùng bốc hơi. Khu vực X-104 biến thành một cái hố dung nham nhỏ. Bốn con sói tinh anh và nhóm Beta hoàn toàn biến mất.
Xì….
Tiếng xả hơi nước vang lên từ 24 ụ pháo. Hệ thống bắt đầu bơm dung dịch U Linh Hàn Tuyền để tản nhiệt. Lại tới chu kì 30s làm lạnh cho pháo.
Hai con Sói Thủ Lĩnh đang đợi khoảnh khắc này nên sẽ không bỏ qua cơ hội diệt những ống năng lượng khủng bố đó.
Vút!
Một bóng đen nhảy vọt lên vách đá tường thành. Đấu khí cấp 4 bùng phát quanh móng vuốt, nó lướt qua hàng pháo đang nằm im chờ làm nguội.
Choang! Rắc!
10 ụ pháo Plasma bị chém đứt đôi nòng súng, mạch điện nổ lách tách.
“Đáng chết thật, không ngờ mục tiêu của chúng nó là các ụ pháo” – Sơn hận nghiến răng ken két.
Cùng lúc đó, con Thủ Lĩnh còn lại càn quét hậu phương. Tốc độ của nó quá nhanh để Drone có thể khóa mục tiêu. Mỗi cú vồ là một robot Beta nát vụn. Xác máy móc rải rác khắp thung lũng.
Trên tường thành, Hoàng siết chặt khẩu súng trường, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Qua kính ngắm, anh thấy rõ sự chênh lệch khủng khiếp giữa công nghệ và tu vi cao cấp. Quân đội? Nếu không có đám robot này, cả cái căn cứ này đã bị làm gỏi trong 3 phút.
Dưới thung lũng, khói đen bốc lên nghi ngút.
[Thống kê tổn thất: Pháo Plasma còn 14/24. Drone/Beta thiệt hại 70%.]
[Thống kê địch: Sói Tinh Anh: Diệt sạch.]
Qua camera của Phạm Ngũ Lão, Sơn nhìn chằm chằm vào hai con Boss cuối đang gầm gừ thị uy. Một dòng máu đỏ thẫm chảy từ mũi xuống môi Sơn, nhưng nhịp tim của hắn vẫn ổn định một cách đáng sợ.
“Mất 10 pháo, đổi lại 7 con Tinh Anh. Kèo thơm a.” – Ngón tay Sơn lướt trên bàn phím ảo, gạt bỏ mọi giới hạn an toàn.
“Vô! Kích hoạt Overclock toàn hệ thống. Tao không tin 2 con sói thủ lĩnh đó còn dãy dụa được nữa!”
[Cảnh báo: Kích hoạt Overclock. Giới hạn an toàn đã bị gỡ bỏ.]
Giọng nói điện tử vô cảm vang lên, nhưng đáp lại nó là tiếng gầm rú điên cuồng của động cơ.
Năm cỗ Chiến Tướng đồng loạt phát ra khí thế. Những khe tản nhiệt trên vai Phạm Ngũ Lão và Dã Tượng bung mở hết cỡ, phun ra những cột hơi nước nóng trắng xóa. Lõi năng lượng trước ngực chúng từ màu xanh dương dịu nhẹ chuyển sang đỏ lòm như máu.
Không khí xung quanh các robot vặn vẹo vì nhiệt độ tăng đột ngột.
Sơn cảm thấy đầu mình như bị ai đó đóng đinh vào. Việc ép xung phần cứng đồng nghĩa với việc tải lượng thần kinh dội ngược về não bộ tăng gấp đôi. Máu cam rỉ ra ướt đẫm nhân trung, nhưng ánh mắt hắn lại sáng rực lên một sự hưng phấn man dại.
“Lên! Đập nát tụi nó cho tao!” – Linh thức Sơn gào thét, như đáp lại sự điên cuồng đó thì..
Rầm!
Dã Tượng là kẻ đầu tiên lao lên. Thân hình đồ sộ như một tòa thành di động, bốn chân cày nát mặt đất thung lũng, húc thẳng vào con Sói Thủ Lĩnh màu đen (Hắc Lang).
Hắc Lang gầm gừ, không thèm né tránh. Lớp lông đen tuyền của nó dựng đứng, đấu khí cuộn trào tạo thành một lớp giáp khí vô hình. Nó định dùng sức mạnh cấp 4 để chặn đứng khối sắt vụn này.
Nhưng nó đã nhầm.
Ngay khoảnh khắc va chạm, Dã Tượng kích hoạt hệ thống “Phản Lực Kép”. Mười hai ống xả sau lưng đồng loạt phun lửa, đẩy tốc độ va chạm lên mức không tưởng.
Keng ——!
Tiếng kim loại va vào đấu khí tạo ra âm thanh chói tai như chuông đồng bị đập vỡ. Con Hắc Lang bị húc văng đi hơn hai mươi mét, bốn chân cày xuống đất tạo thành rãnh sâu hoắm. Dù không bị thương nặng, nhưng cú húc đã khiến lớp hộ thể của nó rung lên như có dấu hiệu bị vỡ.
Không để nó kịp thở, từ trên cao, tiếng xé gió rít lên.
“Ăn kẹo đi đồ con chó!” – Sơn gầm gừ trong linh thức.
Nguyễn Địa Lô từ xa đã nạp xong đạn. Nỏ Liên Châu-G2 trên tay nó nung đỏ lên vì quá tải.
Vút! Vút! Vút!
Ba mũi tên Wolfram bọc Plasma bắn ra liên tiếp, tạo thành chuỗi hạt ánh sáng tím xanh. Con Hắc Lang vừa định nhảy lên thì bị ghim chặt xuống đất. Hai mũi tên sượt qua vai làm cháy xém một mảng lông, mũi còn lại cắm phập vào đùi sau khiến nó rống lên đau đớn.
Tuy nhiên, con Sói Thủ Lĩnh còn lại – Bạch Lang – không đứng nhìn.
Nó nhanh hơn, xảo quyệt hơn. Lợi dụng lúc các Chiến Tướng đang dồn hỏa lực vào đồng loại, nó hóa thành một vệt sáng trắng lao thẳng về phía Nguyễn Địa Lô – kẻ gây sát thương tầm xa khó chịu nhất.
Khoảng cách 500 mét bị thu hẹp chỉ trong một nhịp thở. Móng vuốt Bạch Lang vươn dài ra cả mét, sắc lạnh, nhắm thẳng vào buồng năng lượng của xạ thủ máy.
“Mày mơ đi!” – Sơn hừ lạnh 1 tiếng, đã nhận ra tên này rất thích đánh lén hậu cần.
Kít… Uỳnh!
Một bóng đen nhỏ bé bất ngờ xuất hiện từ hư không, chắn ngang đường tiến công. Là Yết Kiêu.
Cỗ máy nhỏ nhất đội không đỡ đòn, mà dùng chiếc Búa Trọng Trường bên tay trái vung ngược lên. Trọng lực tại điểm va chạm đột ngột tăng gấp 100 lần.
Cú tát của Bạch Lang thay vì xé nát Địa Lô thì lại bị lệch quỹ đạo, đập mạnh xuống đất khiến đất đá bắn tung tóe.
Nhưng cái giá phải trả không rẻ. Cánh tay trái của Yết Kiêu chịu không nổi áp lực từ đòn đánh cấp 4 cộng hưởng với trọng trường, các khớp nối nổ lách tách, nứt toác ra.
Trong phòng điều khiển, Sơn hộc ra một ngụm máu tươi. Cảm giác cánh tay trái của chính mình vừa bị bẻ gãy truyền thẳng về não bộ chân thực đến rợn người.
“Má nó… Đau vãi linh hồn!” – Sơn chửi thề trên mặt không còn vẻ cao ngạo nữa, tay run rẩy quệt máu. Hắn biết mình không thể kéo dài trận chiến này. Overclock chỉ duy trì được 3 phút nữa trước khi các Chiến Tướng tự nung chảy chính mình.
“Ngũ Lão! Chế Nghĩa! Kẹp nách nó!”
Nhận lệnh, hai cỗ máy chiến đấu chủ lực lao vào vòng chiến.
Phạm Ngũ Lão múa thanh đại kiếm Sát Thát, mỗi nhát chém đều để lại một vệt lửa plasma cháy rực trong không khí, ép con Bạch Lang phải lùi lại.
Ở hướng ngược lại, Nguyễn Chế Nghĩa như một võ sĩ quyền anh hạng nặng, liên tục tung ra những cú đấm Phá Kích móc hàm, khiến con Bạch Lang không có lấy một giây để vận tụ linh lực.
Thung lũng rung chuyển dữ dội. Một bên là sức mạnh nguyên thủy của ma thú dị giới, một bên là tinh hoa công nghệ bạo lực của nhân loại.
Tiếng kim loại vặn xoắn, tiếng gầm gừ của thú dữ, tiếng nổ của đạn pháo hòa vào nhau thành một bản giao hưởng của sự hỗn loạn.
Về phía con Hắc Lang sau khi nhổ được mũi tên ra khỏi đùi, đôi mắt nó đỏ ngầu nhìn về phía Dã Tượng. Nó há miệng, một quả cầu năng lượng đen ngòm bắt đầu tụ lại, toả ra áp lực hủy diệt.
“Nó định dùng tuyệt chiêu! Dã Tượng, dựng khiên! Toàn bộ năng lượng dồn vào khiên!” – Sơn hét lên trong linh thức, tần số chỉ lệnh nhanh chóng được tiếp nhận.
Dã Tượng lập tức cắm bốn chân trụ sâu xuống đất. Các tấm giáp G-Hắc Thiết trước ngực trượt ra, ghép lại thành một bức tường thép dày cộm. Lớp từ trường bảo vệ được bật lên mức tối đa.
BÙM!
Quả cầu năng lượng đen bắn ra, va chạm trực diện với Dã Tượng. Một vụ nổ kinh hoàng hất tung đất đá mù mịt.
Cả thung lũng nín thở.
Khi khói bụi tan đi, Dã Tượng vẫn đứng đó, nhưng thảm hại vô cùng. Lớp giáp trước ngực đã bị nung chảy gần hết, lộ ra các pít-tông bên trong đang xì khói đen kịt. Đèn tín hiệu trên mắt nó nhấp nháy yếu ớt rồi tắt ngóm một bên.
Nhưng nó chưa ngã.
Và quan trọng hơn, đòn đánh đó đã rút cạn kha khá linh lực của con Hắc Lang.
Sơn cười, nụ cười dính đầy máu tanh nhưng đầy vẻ đắc thắng của một kẻ điên vừa đặt cược tất tay.
“Tụi mày hết bài rồi phải không, linh lực cạn rồi đúng không? Giờ tới lượt tao.”
Cùng lúc đó trên tường thành, bầu không khí nặng nề như chì.
Qua lăng kính kỹ thuật số, các binh sĩ thấy rõ sự thê thảm của các “Chiến Tướng”. Dã Tượng giờ đây ngực nát bấy, pít-tông xì khói đen kịt. Yết Kiêu mất một cánh tay, dầu máy chảy ròng ròng hòa với đất cát.
Một dòng lệnh đỏ lòm hiện lên trên màn hình chỉ huy của Hoàng:
[Lệnh khẩn cấp: Rút lui vào khu an toàn. Bảo toàn lực lượng.]
Hoàng nhìn dòng chữ, rồi nhìn xuống thung lũng, nơi Sơn đang một mình điều khiển những cỗ máy chống lại hai con quái vật cấp 4. Anh nghiến răng, gân xanh trên cổ nổi lên giần giật.
“Rút cái con khỉ!”
Hoàng gạt phăng màn hình thông báo, bật kênh đàm thoại toàn quân. Giọng anh khàn đặc, vang lên trong tai nghe của từng người lính như tiếng sấm nổ:
“Anh em! Chỉ huy đang bán mạng vì chúng ta. Thằng nào sợ chết thì cút xuống hầm. Thằng nào còn là đàn ông, cầm súng lên!”
Không một ai nhúc nhích. Chỉ có tiếng chốt an toàn được mở đồng loạt rào rào.
“Toàn quân nghe lệnh! KHAI HỎA YỂM TRỢ!”
Rầm! Rầm! Rầm!
Mười hai tháp phòng ngự còn lại đồng loạt xoay nòng, chuyển sang chế độ “Xả đạn bão hòa”. Những nòng pháo 30mm bắn liên tục, tạo thành một cơn mưa kim loại trút xuống đầu con Bạch Lang (Sói Dương).
Con sói trắng đang định vận đấu khí lao vào xé Phạm Ngũ Lão thì bị hàng trăm viên đạn nổ chụp xuống đầu. Dù lớp hộ thể đấu khí của nó cứng như kim cương, nhưng áp lực va chạm liên tục khiến nó khựng lại, mất đà tấn công.
“Trực thăng! Tên lửa Hydra! Bắn!” – Hoàng gào lên.
Hai chiếc trực thăng vũ trang liều mạng áp sát tầm thấp. Bốn quả tên lửa Hydra rời bệ phóng, rít lên trong không khí rồi nổ tung ngay cạnh sườn con Bạch Lang.
Uỳnh!
Sức ép vụ nổ hất văng con thú sang một bên, làm chệch quỹ đạo vồ của nó đúng 15cm. Móng vuốt sắc lẹm chỉ kịp sượt qua lớp sơn của Phạm Ngũ Lão.
Chớp lấy 0.5 giây quý giá đó, Phạm Ngũ Lão lướt tới. Cự kiếm Plasma Sát Thát rực sáng, đâm vào bả vai con thú. Nhiệt độ 6.000°C nung chảy da thịt, mùi khét lẹt bốc lên. Bạch Lang gầm lên đau đớn, máu trắng vàng phun ra xối xả.
Ở cánh bên kia, cuộc chiến với Hắc Lang (Sói Âm) cũng khốc liệt không kém.
Con Hắc Lang sau khi tung tuyệt chiêu bị Dã Tượng chặn đứng, nó đang điên cuồng di chuyển để hồi phục linh lực. Tốc độ của nó quá nhanh, các robot Beta còn lại không thể bắt kịp.
“Đội súng phóng lựu! Đạn lân tinh! Đạn choáng! Con màu đen không thích ánh sáng!” – Một chỉ huy trung đội hét lớn.
Bụp! Bụp! Bụp!
Hàng chục quả lựu đạn nổ tung trên đường chạy của con Hắc Lang. Ánh sáng trắng lóa cường độ cao bùng lên, thiêu đốt võng mạc của loài sinh vật quen sống trong bóng tối.
Hắc Lang bị mù tạm thời, nó rống lên, loạng choạng mất phương hướng.
“Ngay bây giờ!”
Yết Kiêu, với một cánh tay trái đã gãy nát, lao ra từ trong làn khói lân tinh. Nó giờ không còn tàng hình được nữa, nhưng đó không phải vấn đề. Cánh tay phải còn lại cầm chiếc “Đục Thủy Lực Nano” đóng thẳng vào khớp chân sau của con thú.
Phập!
Mũi đục xuyên qua gân cốt, găm chặt con Hắc Lang xuống đất. Nó quẫy mạnh, hất văng Yết Kiêu ra xa, nhưng cái chân sau đã bị thương tổn.
Tốc độ kinh hoàng của nó giờ chỉ còn là dĩ vãng.
Trong phòng điều khiển, Sơn khựng lại.
Một luồng dữ liệu khổng lồ không nằm trong tính toán tràn vào linh thức. Anh thấy quỹ đạo đạn từ tường thành, thấy sự liều mạng của trực thăng, thấy ánh sáng lân tinh chói lòa.
Sơn kinh ngạc, anh đã tính toán cho mọi người rút lui về cổng để bảo toàn tính mạng, 2 con ma thú cấp 4 mạnh hơn anh tưởng nhiều, anh đã quá ảo tưởng sức mạnh của mình.
“Bọn họ… Tại sao không nghe lệnh? Cấp 4 phản kích một phát là chết cả lũ!”
Sơn lẩm bẩm, máu từ mũi nhỏ xuống bàn phím. Nhưng rồi, một nụ cười méo mó hiện ra trên khuôn mặt tái nhợt.
Sự phối hợp “vượt quyền” này của Hoàng đã kéo lại 15% tỉ lệ thắng. Anh là dân công nghệ, anh chỉ hiểu máy móc. Nhưng Hoàng là lính, Hoàng hiểu chiến trường hơn mình nhiều.
“Được rồi… Nghe đồn bộ đội Việt không sợ chết, quả nhiên là thật.”
Sơn nghiến răng, cưỡng ép não bộ mở rộng băng thông xử lý lên mức báo động đỏ.
[Cảnh báo: Nhiệt độ não bộ 41°C. Các nơ-ron thần kinh bắt đầu bị tổn thương thực thể.]
Cơn đau như khoan vào tủy sống, nhưng ánh mắt Sơn rực lửa hơn bao giờ hết.
“Toàn quân! Phối hợp với tường thành! Chuẩn bị cho cú đấm quyết định!”
Cục diện đã thay đổi.
Bạch Lang bị thương vai, hộ thể vỡ nát. Hắc Lang bị phế chân, mù tạm thời.
Một chiếc trực thăng bị sóng âm của sói làm vỡ kính buồng lái, lao đầu xuống đất nổ tung. Hai tháp canh bị lửa đấu khí thiêu rụi.
Nhưng không ai lùi bước.
Tinh thần binh sĩ: Cuồng tín (120%).
Trạng thái Sơn: Nguy kịch.
Trên tháp canh điểm C, gió rít từng cơn lạnh buốt. Hoàng đẩy người xạ thủ số 1 đang run rẩy sang một bên, trực tiếp nhảy vào ghế điều khiển khẩu pháo tăng nòng trơn 125mm.
Bên dưới thung lũng, tình hình đang ở thế “ngàn cân treo sợi tóc”.
Dã Tượng đã gục ngã hoàn toàn, khối động cơ bốc cháy ngun ngút. Nguyễn Chế Nghĩa mất một cánh tay, đang dùng thân mình che chắn cho Phạm Ngũ Lão – còn nguyên vẹn khả năng chiến đấu.
Con Bạch Lang (Sói Dương) dù bị thương vai nhưng sát khí vẫn chưa giảm. Nó nhận ra kẻ thù đã cạn kiệt năng lượng. Lớp lông trắng dựng đứng, đấu khí dồn toàn bộ xuống bốn chân. Nó hạ thấp trọng tâm, chuẩn bị cho cú vồ quyết định vào khớp cổ Phạm Ngũ Lão.
“Nạp đạn APFSDS! Khóa mục tiêu bằng tay!” – Hoàng quát lớn, tay xoay cần điều khiển nhanh như chớp.
“Nhưng… robot của chỉ huy đang ở quá gần! Rủi ro bắn trúng đồng đội là 40%!” – Người phụ tá hét lên trong hoảng loạn.
“Mặc kệ! Bắn khả năng sống, không bắn thì thằng Sơn mới chết chắc!”
Hoàng nghiến răng, mồ hôi chảy ròng ròng xuống mắt cay xè. Qua kính ngắm quang học, anh thấy con sói bắt đầu hạ thấp trọng tâm, cơ bắp cuộn lên như lò xo nén. Đó là tín hiệu mà anh cần nhất.
“Căn tọa độ chân trước… Chết đi con chó!”
ĐOÀNG!
Viên đạn xuyên giáp dưới cỡ nòng rời họng pháo với sơ tốc 1.700m/s. Sóng xung kích hất văng đống vỏ đạn leng keng xuống nền gạch.
Viên đạn găm thẳng xuống đất, ngay sát chân trước bên trái của con Bạch Lang.
Ầm!
Đất đá bắn tung tóe. Sức ép từ vụ nổ điểm chạm khiến con sói bị mất thăng bằng đúng vào khoảnh khắc nó định phóng đi. Cái chân trước trượt đi một nhịp, cơ thể nó nghiêng hẳn sang phải.
Trong 0.5 giây sai số chết người đó, Sơn đã bắt được tín hiệu.
“Hay lắm Hoàng!”
Dù não bộ đang rên rỉ vì quá tải, Sơn vẫn kịp ra lệnh cho Nguyễn Chế Nghĩa. Cỗ máy cụt tay dồn chút năng lượng cuối cùng vào cánh tay phải còn lại, tung một cú đấm móc nổ tung không khí. Cú đấm không trúng đích, nhưng áp lực gió tạo ra một bức tường vô hình, chặn đứng đường lui của con thú.
Con Bạch Lang bị ép vào một “tử huyệt”. Nó mất thăng bằng, bị chặn đường lui, và trước mặt nó là Phạm Ngũ Lão.
“Kết thúc thôi.”
[Lệnh hệ thống: Dồn 100% năng lượng dự phòng vào Sát Thát-01. Nhiệt độ: 8.000°C.]
Phạm Ngũ Lão lướt tới như một tia chớp. Cự kiếm Plasma rực sáng chói lòa, đâm thẳng vào ức con thú.
Phập! Xèo…
Không có tiếng gầm rú. Chỉ có tiếng thịt cháy. Thanh kiếm xuyên qua lớp cơ bắp dày cộm, nung chảy xương sườn, và xuyên thấu trái tim đang đập điên cuồng của con ma thú cấp 4.
Con Bạch Lang cứng đờ người. Ánh sáng trong mắt nó vụt tắt. Cái xác khổng lồ đổ ập xuống, đè lên vai Phạm Ngũ Lão.
Ở phía xa, con Hắc Lang (Sói Âm) chứng kiến bạn đời bị giết, đôi mắt nó long lên sòng sọc. Nhưng thay vì lao vào trả thù, bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Nó quay đầu, bỏ chạy thục mạng về phía rừng rậm.
“Nó muốn chạy! Đừng để nó thoát!” – Hoàng gào lên trong bộ đàm.
“Súng máy 12.7mm! Bắn chặn hướng 2 giờ! Súng cối, nã đạn lân tinh chặn đầu!”
Tạch tạch tạch tạch!
Một bức tường lửa đạn dựng lên trước mặt con thú. Khói lân tinh mù mịt khiến nó không thể định hướng, tốc độ giảm xuống thảm hại.
Và đó là lúc Yết Kiêu ra tay.
Cỗ máy nhỏ bé, nát bấy một bên, lết đi trong bóng tối. Lợi dụng lúc con thú hoảng loạn, nó trườn qua gầm bụng, chiếc “Đục Thủy Lực” còn lại đóng phập vào khớp háng con thú, ghim chặt nó xuống đất.
Con Hắc Lang gầm lên đau đớn, cố gắng cào cấu, nhưng đã quá muộn.
Từ vị trí xác con Bạch Lang, Nguyễn Địa Lô xoay nòng súng. Bánh xích bám chặt xuống nền đá, hệ thống ray nam châm điện lách tách tiếng nạp năng lượng chói tai.
“Vô… Tiễn khách.” – Sơn thầm thì, giọng nói yếu ớt như hơi thở cuối cùng.
Vút!
Một mũi tên Wolfram bọc Plasma xé toạc màn đêm. Nó đi xuyên qua hốc mắt trái của con Hắc Lang, xuyên qua hộp sọ, và cắm sâu vào tảng đá phía sau.
Con thú giật lên một cái rồi nằm im bất động.
Chiến trường chìm vào im lặng. Chỉ còn tiếng nổ lách tách của những mạch điện bị chập và tiếng rít của kim loại đang nguội dần.
Trong phòng điều khiển, Sơn nhìn hai chấm đỏ trên radar vụt tắt. Một nụ cười nhẹ nhõm hiện lên trên khuôn mặt đầm đìa máu.
[Nhiệt độ não bộ: 42°C. Hệ thống tự động ngắt kết nối.]
Màn hình vụt tắt. Sơn đổ gục xuống bàn điều khiển, bất tỉnh nhân sự.
Trên tường thành, binh lính vẫn chưa dám tin vào mắt mình.
“Chết… chết rồi sao?”
“Ma thú cấp 4… chúng ta giết được ma thú cấp 4 rồi!”
Tiếng hò reo vang lên, phá tan sự tĩnh lặng của thung lũng. Nhưng Hoàng không reo hò. Anh buông cần điều khiển pháo, người ướt đẫm mồ hôi lạnh, nhìn chằm chằm vào 5 bóng đen bất động giữa biển xác ma thú.
“Đội cứu hộ Alpha! Xuống ngay! Ưu tiên số 1: Bảo vệ chỉ huy!”
Bình luận 0