CHƯƠNG 16: GIỮA HAI THẾ GIỚI

Cập nhật: 00:42 - 17/04/20262,983 từLượt xem: 0

Tiếng xích sắt của xe thiết giáp Chằn Tinh-01 vang lên đều đều trên mặt địa hình gồ ghề. Không gian chìm trong sự im lặng, chỉ còn tiếng động cơ Đấu Thạch ầm ì và tiếng quạt tản nhiệt quay hết công suất từ những cỗ robot Alpha hư hỏng nặng.

Lâm ngồi trên tháp pháo, lưng tựa vào nòng súng 125mm còn tỏa nhiệt. Bộ Đông Sơn Giáp trên người anh lúc này chi chít vết xước, nhiều mảng giáp bị móng vuốt cào tróc lộ cả cốt thép bên trong. Nhiệt lượng từ mười tám viên ma hạch quá tải vẫn chưa tan hết, nung nóng lớp giáp lót khiến da thịt bỏng rát.

Tay anh run rẩy, khó khăn lắm mới mò được đến van xả áp thủ công dưới cổ.

Xìiiiiiiii—!

Một luồng khí nén trắng đục phun ra, mang theo mùi kim loại cháy và chút mồ hôi nhọc nhằn. Phần mũ giáp tách đôi, trượt ra sau.

Dưới ánh sáng đỏ của mặt trời dị giới đang lặn, gương mặt Lâm trắng bệch. Đôi mắt anh vằn lên những tia máu đỏ – hậu quả của việc chịu đựng dòng điện áp cao từ con thú cấp bốn và sự xâm lấn của hệ thống Bio-link.

[Cảnh báo: Nhịp tim không ổn định. Hệ thần kinh thực vật tổn thương 18%.]

Dòng chữ đỏ nhấp nháy trong võng mạc làm Lâm buồn nôn. Anh gạt phăng nó đi, hít một hơi thật sâu. Không khí ở đây hăng hắc mùi lưu huỳnh, mùi máu tanh và mùi đất ẩm mốc. Khác xa mùi khói bụi ồn ào hay hương hoa sữa thoang thoảng ở Đồng Nai quê anh.

“Đại tá…”

Một giọng nói khàn đặc vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ.

Sáu người lính đặc công sống sót – những người vừa được Lâm lôi ra từ đống sắt vụn – đang dìu nhau bước tới. Quân phục rách tơi tả, người băng bó cánh tay, người bước đi khập khiễng.

Lâm định đứng dậy theo phản xạ, nhưng hai đầu gối bủn rủn. Hệ thần kinh của anh đang biểu tình sau khi bị vắt kiệt.

“Đừng, đừng đứng dậy, anh Lâm.”

Cậu lính trẻ nhất nhóm vươn bàn tay trần đầy vết chai sần, nắm chặt lấy bàn tay bọc thép khổng lồ của Lâm.

“Nếu không có anh… sáu thằng em giờ chỉ còn là đống thịt nát trong cái hốc đá đó rồi. Cảm ơn anh… Cảm ơn anh đã không bỏ tụi em.”

Bàn tay cậu lính nóng hổi mồ hôi, áp vào lớp găng tay G-Black Iron lạnh lẽo. Năm người còn lại cũng vây quanh. Ánh mắt họ nhìn anh dâng lên sự biết ơn và nể trọng tuyệt đối của những người lính vừa cùng nhau bước qua cửa tử.

Lâm nhìn xuống cái nắm tay ấy. Một luồng cảm xúc ấm áp xua đi cái lạnh của hệ thống máy móc đang kết nối với tủy sống.

“Sống là tốt rồi.” – Lâm khàn giọng, cố nặn ra một nụ cười nhẹ trên đôi môi nứt nẻ.

“Chúng ta sang đây mở đường cho dân mình, chứ không phải để nằm lại cái xó xỉnh này. Nghỉ ngơi đi, về đến trạm tôi mời anh em thuốc lá.”

Sáu người lính nhìn nhau, những nụ cười nhẹ nhõm hiếm hoi nở trên khuôn mặt lấm lem.

Trong khoảnh khắc đó, giữa cái dị giới chết chóc này, ranh giới cấp bậc biến mất. Chỉ còn lại tình đồng chí – thứ giữ nhân tính của họ lại trước khi hóa thành những cỗ máy giết chóc vô cảm.

Đoàn xe tạm dừng dưới một vách đá lớn chắn gió để hạ nhiệt động cơ và sơ cứu thương binh.

Thắng “Cụt” bước tới bên cạnh xe thiết giáp, tay cầm bi đông nước và một túi lương khô 701 quen thuộc. Anh ném cho Lâm.

“Nạp đi. Ông trông như cái xác khô ấy.”

Lâm chụp lấy, tu một hơi hết nửa bi đông. Dòng nước mát lạnh chảy qua cổ họng kéo lại chút tỉnh táo cho não bộ. Anh xé gói lương khô cắn một miếng, vị bột đậu nén bùi bùi lấp đầy cái dạ dày đang cồn cào.

Dù đã tiêm Z-Serum, cơ thể họ vẫn đòi hỏi cảm giác được nhai nuốt của người bình thường.

Thắng dựa lưng vào bánh xích, bật nắp chiếc Zippo cũ. Ngọn lửa màu cam nhảy múa trong gió. Dù không hút thuốc, anh vẫn nhìn ngọn lửa như một thói quen trấn an.

“Ông thấy sao?” – Thắng bất chợt hỏi, mắt nhìn xa xăm về phía chân trời tím ngắt.

“Khai cương thác thổ… nghe thì oai, chứ gian nan thật. Xưa giờ lính mình toàn giữ đất, giờ lại đi chiếm đất người ta. Tôi cứ thấy nó… lạ lạ.”

Lâm nuốt miếng lương khô, dựa đầu vào lớp vỏ giáp còn nóng hổi, trầm ngâm:

“Thôi đi ông nội. Xưa khác, giờ khác. Các cụ giữ đất vì có giặc ngoại xâm. Còn bây giờ, mình đi chiếm đất ma thú là để thế hệ sau có chỗ thở, có tài nguyên để phát triển.”

Lâm ngừng một chút, ánh mắt trở nên sắc lạnh:

“Với lại, không cẩn cảm thán với đám ma thú, chúng không nương tay với mình đâu, than thở cái gì .”

Thắng cười nhạt, đóng nắp bật lửa cái Cạch.

“Nói cứng thế thôi chứ vẫn nhớ nhà bỏ mẹ. Giờ này ở quê tôi chắc đang mùa gặt. Còn mình thì ngồi đây hít bụi đá với máu chuột.”

“Thế thì ráng mà sống để về.” – Lâm ngắt lời, giọng hài hước.

” Với cả tôi dân thành phố, từ bé đến lớn chỉ biết mùi khói xe máy, chưa biết rơm rạ nó tròn méo thế nào. Xong vụ này về quê ông, tôi kiểm chứng sau. Nhớ chuẩn bị rượu ngon là được.”

“Chốt đơn! Rượu nếp cái hoa vàng, uống một chén là quên đường về.” – Thắng cười lớn, vỗ vỗ vào chân Lâm.

Lâm cúi xuống, vỗ nhẹ vào chiếc hộp kim loại chứa Địa Long Thảo đang đeo bên hông bộ giáp.

“Còn cái này nữa. Mang về cho đám đầu to mắt cận nghiên cứu. Nếu trích xuất được dược tính rèn thể như trong sách nói, anh em mình sẽ đỡ khổ hơn khi đối đầu với bọn cấp 4.”

“Báo cáo Đại tá!” – Tiếng Bình ‘Máy’ hét lên từ xe chỉ huy.

“Đã bắt được sóng ngắn của căn cứ tiền phương. Chúng ta chỉ còn cách vùng an toàn 10km nữa thôi!”

Rắc… Rắc…

Lâm đứng dậy, các khớp cơ khí vang lên tiếng kim loại va đập mạnh mẽ. Anh đội lại chiếc mũ giáp, che đi khuôn mặt mệt mỏi.

“Toàn đội lên xe! Chúng ta về nhà!”

Cách căn cứ năm kilomet, đèn pha cao áp từ tháp phòng không quét sáng rực một góc trời đêm, tạo thành một vùng sáng văn minh giữa màn đêm hoang dã.

Trạm trung chuyển Lạc Long Quân-01 hiện ra sừng sững như một pháo đài thép cắm sâu vào lòng núi đá. Cánh cổng hợp kim dày hai mét từ từ trượt mở cùng tiếng động cơ thủy lực ầm ầm.

Đứng đợi sẵn ở bãi đáp là Sơn, phong thái trầm ổn trong bộ quân phục chỉnh tề khoác ngoài chiếc áo blouse xám tro. Bên cạnh là Minh ‘Kỹ sư’ và đội ngũ y tế cầm sẵn cáng thương.

Chiếc Chằn Tinh-01 xì hơi dừng hẳn.

Lâm nhảy xuống từ tháp pháo, bộ giáp nặng nề dậm xuống nền bê tông cái rầm. Dưới ánh đèn pha, sự thảm khốc của trận chiến mới thực sự hiện rõ qua lớp vỏ giáp móp méo và những chỗ bị nung chảy biến dạng.

Lâm tháo mặt nạ, hít đầy lồng ngực cái mùi dầu máy và điều hòa quen thuộc của căn cứ. Đôi mắt anh ánh lên sự nhẹ nhõm.

Sơn bước tới, ánh mắt dừng lại ở vết lõm lớn trên ngực giáp. Anh nhẩm tính thiệt hại trong đầu.

“Hư hại 35%. Lõi ma hạch cạn kiệt. Hệ thống tản nhiệt hỏng hoàn toàn.” – Sơn lẩm bẩm, rồi mới ngẩng lên nhìn Lâm, giọng trầm thấp.

“Vất vả rồi. Săn 1 con Chuột cấp 4 mà chỉ mất 3 con Alpha là cái giá quá rẻ. Nhưng anh liều quá đấy.”

Lâm tháo găng tay giáp ném cho đội kỹ thuật:

“Nhờ nó là chuột nên sáu đứa kia mới sống. Thằng Thắng cũng suýt ‘đi bán muối’. Đổi lại được cái này.”

Thắng bước lại gần, cười hì hì: “Cũng nhờ Đại tá đây liều mình ‘chịu đấm ăn xôi’. Mà này Sơn, Địa Long Thảo đây. Lâm bảo nó là hàng cực phẩm để rèn thân, em xem các nhà khoa học của mình có làm ăn gì được không.”

Sơn đón lấy hộp, mở nắp. Ánh sáng đỏ rực rỡ từ gốc dược liệu hắt lên khuôn mặt anh. Đôi mắt Sơn sáng lên vẻ suy tư.

“Tốt. Trong sách dược thảo của tên mặt sẹo có ghi cách dùng thủ công, nhưng chúng ta sẽ không làm thế. Em và Minh đã bàn rồi. Dùng máy gia tốc linh năng để chiết tách, kết hợp công nghệ Nano tái cấu trúc tế bào. Nó sẽ là nguyên liệu chính cho Huyết thanh Cường hóa Đợt 2. Cơ thể các anh cần thứ này để chịu tải được Bio-link đời tiếp theo.”

Sơn đóng nắp hộp, giao cho Minh. Anh quay sang nhìn Lâm, ánh mắt trở nên vô cùng nghiêm túc.

“Anh Lâm, Vô báo cáo lại rằng khi anh hấp thụ năng lượng vụ nổ, chỉ số Dopamine và Adrenaline trong não anh tăng đột biến vượt ngưỡng an toàn. Lúc đó… cảm giác thế nào?”

Lâm khựng lại một nhịp. Ký ức về khoảnh khắc bộ giáp rực sáng, cùng cái cảm giác sức mạnh vô hạn muốn đè bẹp mọi thứ chợt ùa về. Nó thực sự gây nghiện. Lâm cười khổ, thành thật thú nhận.

“Mẹ nó…” – Lâm cười khổ, thành thật thú nhận. “Sảng khoái thật sự. Cảm giác mình không còn là người nữa, muốn đập nát tất cả. Nó gây nghiện hơn cả thuốc phiện, Sơn ạ.”

Sơn gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị hiếm thấy:

“Đó là giá của sức mạnh. Vậy nên anh cần công nghệ để kiểm soát sức mạnh, chứ không phải để sức mạnh đó kiểm soát anh. Đêm nay đội kỹ thuật sẽ đại tu lại Thánh Gióng-01. Còn anh, đi xả Bio-link và kiểm tra thần kinh đi.”

Sơn giơ tay, giật lấy viên ma hạch cấp 4 mà Lâm đang cầm:

“Viên này em tịch thu. Anh chưa đủ tuổi xài hàng cấp 4 đâu, lắp vào là nổ banh xác đấy. Đợi anh lên cấp Đấu Sư rồi tính.”

“Rõ, sếp.” – Lâm giơ tay chào kiểu quân đội một cách uể oải, rồi quay người đi về phía khu y tế.

Bóng lưng Lâm đổ dài dưới ánh đèn pha lạnh lẽo. Những người lính xung quanh bắt đầu dỡ trang bị, tiếng cười nói xôn xao vang lên. Cuộc “Khai cương thác thổ” chỉ mới bắt đầu, nhưng ít nhất đêm nay, họ đã được về nhà an toàn.

Chương trước
Chương sau

Bình luận 0