Chương 9: Dạy bảo (2)

Cập nhật: 22:24 - 03/06/20261,040 từLượt xem: 2

Hậu viện phủ Bình Nguyên Hầu ngoài chính thất phu nhân là Thái Bình Quận chúa còn có tổng cộng bốn vị di nương khác. Họ lần lượt là Liễu di nương Liễu Tư, Thái di nương Thái Thường San, Mã di nương Mã Thiển Thu và Trương di nương Trương Quý.

Tuy số lượng nữ nhân trong phủ đông đúc nhưng chỉ có Liễu di nương may mắn có được một mụn con là thứ trưởng nữ Lạc Thanh An. Còn bốn di nương còn lại dù người sớm nhất đã nhập phủ hơn mười năm nhưng vẫn không có được phúc phần đó. Điều này cũng đồng nghĩa với việc thân phận Liễu di nương là cao nhất trong bốn người.

Nội viện phủ Bình Nguyên Hầu chia làm năm khu Đông, Tây, Nam, Bắc và chính viện Nguyên Đình. Trong đó, ba di nương Thái, Mã, Trương sống cùng nhau tại Đông viện do Mã di nương làm chủ viện. Hai mẹ con Liễu di nương và Đại tiểu thư Lạc Thanh An sống cùng nhau tại Nam viện. Tây viện là nơi ở của dòng chính trong phủ tức đích trưởng tử Lạc Trường Khang và đích thứ nữ Lạc Trường An. Còn lại Bắc viện là nơi dành cho khách nhân lưu lại và đám người hầu trong phủ.

Viện Nguyên Đình nằm trở trung tâm nội viện, là sân viện lớn nhất cả phủ. Đây cũng là nơi chủ nhân Hầu phủ là Bình Nguyên Hầu và phu nhân Thái Bình Quận chúa sinh sống, tràn ngập không khí uy nghiêm.

Lúc này, tại sân nhỏ của Nam viện, Liễu di nương đang đứng trước Thanh Hoà cư bỗng thở dài một hơi. Ánh nắng ban mai xuyên qua hàng cây như chiếu vào nỗi lo lắng phiền muộn của bà.

“Di nương, Đại tiểu thư tỉnh dậy rồi!” Nha hoàn Quế Hoa bên người Lạc Thanh An bước ra báo lại với Liễu di nương.

Liễu di nương gật đầu với tiểu nha hoàn. Bà nâng gót sen bước vào phòng nữ nhi.

Trong phòng, Lạc Thanh An vừa tỉnh dậy. Nàng đang ngồi trước bàn được nha hoàn chải tóc trang điểm. Vừa thấy Liễu di nương, Lạc Thanh An liền đứng dậy hành lễ.

Liễu di nương vừa định bước đến ngăn cản, nhưng nhớ đến lời nói của Lưu ma ma lại chần chừ. Thôi thì cứ coi như là một phần hiếu tâm của nữ nhi vậy.

Khi sự cố rơi hồ phát sinh, Lạc Trường An ngất xỉu được đưa vào cung Vĩnh Thọ chăm sóc còn Lạc Thanh An nhờ phúc của đích mẫu cũng được thái y bắt mạch kê thuốc rồi đưa về phủ nghỉ ngơi. Qua một đêm tịnh dưỡng, sắc mặt Lạc Thanh An đã tốt hơn rất nhiều.

“Thanh An, con thấy sao rồi? Đầu có còn cảm thấy đau nhức không? Để ta xem…”

Liễu di nương vừa vào phòng liền bước đến quan sát kỹ nữ nhi bảo bối một lượt từ đầu đến chân. Đêm qua khi thấy nữ nhi trở về phủ với sắc mặt tái nhợt lại còn nghe kể về chuyện rơi xuống hồ, Liễu di nương đã sợ suýt đứng tim.

Ngắm đi ngắm lại một lúc, nhìn từ đầu đến chân thấy Trường An của bà vẫn khỏe mạnh, Liễu di nương mới thở phào nhẹ nhõm: “May mà không bị thương ngoài da, nếu không khiến để lại sẹo thì phiền phức.”

Liễu di nương nhận lấy tách trà mà Quế Hoa dâng lên hớp một ngụm. Nhân lúc nữ nhi còn đang chải chuốt, bà liền đem lo lắng mà mình trằn trọc cả đêm nói ra một hơi thật dài.

“Thanh An. Hôm qua trước khi xuất phát ta đã dặn dò con thật kỹ. Sao con lại cứ không biết nghe lời như vậy? Con đó, ngay cả Công chúa, Hoàng tử mà cũng dám trêu chọc. Cũng may là nhị vị quý nhân không xảy ra chuyện gì bất trắc nếu không thì dù có mười cái mạng của ta cũng không đủ đền. Còn Tam tiểu thư nữa, từ bé thân thể Tam tiểu thư đã yếu ớt. Con thì hay rồi. Ngã xuống nước cũng phải kéo người ta theo. May là phu nhân nể tình con đang nhiễm lạnh trong người mới tạm thời không truy cứu. Thanh An à, nghe lời di nương, ngày mai Tam tiểu thư hồi phủ con và ta cùng đi đến Tây viện thể hiện chút thành ý. Hy vọng phu nhân không để bụng chuyện này.”

Lạc Thanh An càng nghe càng cảm thấy chói tai. Cuối cùng không nhịn được nữa, nàng lên tiếng phản bác.

“Di nương vì lúc đó người không ở đó nên không biết Ngũ Công chúa quá đáng đến cỡ nào. Nữ nhi chỉ thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ. Có gì là sai? Vả lại người nữ nhi cứu lúc đó là Bát Hoàng tử, chẳng lẽ Hoàng tử đương triều lại chẳng quý hơn một Công chúa sao? Còn nữa lúc đó rớt xuống hồ là sự cố không ai muốn. Người lại vì chuyện này mà bắt một trưởng tỷ như con cúi đầu xin lỗi Tam muội? Người không cảm thấy vô lý sao?” Càng nói Lạc Thanh An càng ấm ức trong lòng, mắt cũng đỏ hoe.

“Con là nữ nhi ruột thịt do người sinh ra đó! Bình thường sao không thấy người nói chuyện mau lẹ như vậy? Sao cứ hễ nhắc đến Tam muội là người lại có thể thao thao bất tuyệt nói mãi không chịu dừng. Mẫu thân, nhiều lúc nữ nhi nghĩ không biết bản thân có phải là thân sinh của người hay không nữa?”

Nghe những lời này, Liễu di nương cũng chẳng cảm thấy tức giận. Bà đã không còn xa lạ gì với tính tình của con gái nên đành hạ giọng xuống.

“Thanh An, chúng ta sống dưới mái hiên của người ta thì không thể không cúi đầu. Không phải ta không thương con nhưng thân phận ta thấp bé thì cũng đành chịu.”

Bình luận 0

Bạn là người đầu tiên đọc đến đây?

Có chi tiết nào khiến bạn bất ngờ không?