Chương 11: Trăm hoa trăm sắc

Cập nhật: 00:50 - 12/06/20261,142 từLượt xem: 1

Thiển Lan đặt cành hoa lên bàn rồi đi đến bên cạnh Lạc Trường An: “Lạc tiểu thư, nô tỳ có chuẩn bị canh sâm giúp người bồi bổ cơ thể, tiểu thư hãy uống một chút nhân lúc còn nóng.”

Thiển Lan vừa nói vừa đưa chén canh trên tay tiểu cung nữ đi theo sau nàng đặt lên bàn bên cạnh Lạc Trường An. Nhìn Lạc Trường An uống một hớp, trong lòng Thiển Lan không khỏi cảm thán.

Năm nay Thiển Lan đã hai mươi tư tuổi, tính đến nay đã phục dịch trong cung hơn mười năm. Tương lai nếu không có điều gì bất trắc xảy ra thì một năm sau là nàng có thể xuất cung hồi hương.

Mười năm trôi qua Thiển Lan đã lăn lộn qua rất nhiều vị trí khác nhau, phục vụ tại các cung các viện từ thấp bé đến cao quý. Hôm nay nàng dùng chính thực lực mà leo đến vị trí nhất đẳng cung nữ ở cung Vĩnh Thọ, trở thành nô tỳ đắc lực hầu hạ bên cạnh Thái hậu nương nương.

Sống trong hậu cung nhiều năm như vậy, kẻ nàng nhìn thấy nhiều nhất chính là nữ nhân. Mỗi người lại có một dáng vẻ, một phong thái khác nhau.

Nói đến tần phi trong thâm cung có Thuần Quý phi kiêu ngạo rực rỡ như đóa hồng hoa tắm dưới nắng sớm. An Tần như đóa hải đường ngọt ngào thanh thoát rung động lòng người. Nói về quý nữ đại tộc thì có Tứ tiểu thư nhà Du Thái phó tri thư đạt lễ, thanh nhã linh khiết. Nhàn Yên Quận chúa phủ Thành Vương tú ngoại tuệ trung, phóng khoáng thuần hậu.

Trăm hoa đua nở, mỗi người một sắc.

Duy nhất chỉ có có vị quý nhân này, Tam tiểu thư nhà Bình Nguyên Hầu là đặc biệt. Lần đầu tiên Tam tiểu thư nhập cung là năm nàng ấy sáu tuổi. Khi ấy Thiển Lan chỉ mới là một cung nữ quét dọn vừa vào cung. 

Lần đầu gặp gỡ ở lương đình, Thiển Lan đã cảm thấy quanh nàng ấy có một cỗ bi thương khó tả. Nó khiến nàng vĩnh viễn không thể quên, cũng không thể hiểu được vì sao lại xuất hiện trên người một tiểu cô nương sáu tuổi ngậm thìa vàng mà trưởng thành như thế. Ngay cả bản thân Thiển Lan sinh ra trong một hộ nghèo ngoài kinh thành, vì kế sinh nhai của gia đình mà buộc phải nhập cung làm nô tỳ cũng chưa từng có biểu cảm đó.

Mười năm trôi qua, cỗ bi thương ấy cũng dần biến mất theo năm tháng nhưng để lại một Tam tiểu thư trầm tĩnh ưu nhã. Sự thanh tao của nàng ấy không phải được mài giũa theo lễ nghi quy củ mà đi ra từ trong xương tủy.

Mỗi cử chỉ, mỗi cái nhấc tay hay ánh nhìn đều khiến người ta cảm nhận được cốt khí riêng biệt. Nhưng đi cùng với đó vẫn là nỗi ưu tư phảng phất đâu đó làm người bên cạnh không khỏi cảm thấy tò mò về một câu chuyện xa xưa nào đó.

“Lạc tiểu thư, nếu người thấy buồn chán có thể đến Ngự hoa viên dạo chơi một lát. Thái y nói đi lại nhiều cũng rất tốt cho sức khỏe của người.”

Lạc Trường An trả lại chén canh sâm đã cạn cho Thiển Lan. Nàng nhận lấy khăn thấm sạch khóe môi, gật đầu với Thiển Lan xem như đồng ý.

Thiển Lan liền đáp: “Vậy xin Lạc tiểu thư đợi một lát, nô tỳ lập tức đi chuẩn bị.”

Lạc Trường An nhìn theo bóng dáng tất bật nhưng không thiếu sự quy chuẩn của Thiển Lan.

Không biết vì sao nàng luôn cảm thấy cung nữ này có cảm giác rất quen thuộc. Chỉ là đến giờ vẫn chưa nhớ ra đã từng gặp ở đâu. Nhưng thật ra chuyện này cũng chẳng quan trọng lắm. Dù sao thì trí nhớ của nàng từ trước đến giờ vẫn không tốt, có lẽ đã từng gặp qua trước đây cũng nên.

Thời gian không đến một chén trà thì Thiển Lan đã quay trở lại. Nàng ấy đem theo một tấm áo lông chồn màu trắng tinh khôi kèm theo một vài vật dụng khác. Sau đó, Thiển Lan đích thân hộ tống Lạc Trường An đến Ngự hoa viên.

Sau sự kiện rơi hồ đêm qua, Ngự hoa viên vẫn như trước không có gì thay đổi. Trong khuôn viên trùng điệp muôn loài hoa cỏ lạ ấy, bóng lưng thiếu nữ xinh đẹp đổ dưới bóng dù.

Bước chân Lạc Trường An nhịp nhàng tiến về phía trước. Lạc Trường An thả hồn du đãng trong hương gió thoang thoảng. Đôi tai nàng thưởng thức bao âm thanh ríu rít của chim trời. Đáy lòng bình yên đến lạ thường.

Dù chỉ mới đi qua Ngự hoa viên hôm trước nhưng Lạc Trường An cảm thấy dường như đã trôi qua một đời người. Tất cả vừa quen thuộc vừa xa lạ, làm nên những cảm xúc bâng khuâng khó tả.

“Ta nhớ ngày đầu nhập cung đã thấy những cây đào này được trồng ở đây.” Lạc Trường An bỗng dừng bước, nàng ngẩng đầu nhìn hàng cây phía trước.

Đoàn người dừng lại tại một nơi được trồng rất nhiều cây đào bao quanh một cái đình nhỏ. Trên mái đình được đề ba chữ “Quỳnh Lung đình” bằng nét bút mạnh mẽ phóng khoáng.

Nếu Lạc Trường An không nhớ sai thì đây là nơi các tần phi thường tụ họp để thưởng trà ngắm hoa.

Nhận ra ý tò mò từ nàng, Thiển Lan liền đáp: “Đào viên này được xây dựng gần năm mươi năm về trước, là món quà sinh thần mà tiên Đế dành tặng cho tiên Hoàng hậu. Những cây hoa đào ở đây cũng được trồng từ lúc đó.”

Lạc Trường An gật đầu tỏ ý đã biết.

Tiên Hoàng hậu mà cung nữ Thiển Lan nhắc đến là Tuệ Chiêu Trác Hoàng hậu. Bà vốn là đích thứ nữ nhà Định Thành Công từng như mặt trời ban trưa, huy hoàng một thời. Trác Hoàng hậu là nguyên phối của Vĩnh Hưng Đế từ thời ngài còn là một Hoàng tử không ai nhìn tới. Tương truyền rằng Trác Hoàng hậu thông minh diễm lệ. Giọng nói bà ngọt ngào tựa mật hoa, đôi mắt bà long lanh như ngọc bích lay động lòng người.

Nhưng tiếc rằng hồng nhan bạc mệnh. Duyên phận phu thê của Trác Hoàng hậu và tiên Đế chỉ có thể cùng khổ tận chứ không thể cùng cam lai.

Bình luận 0

Cuộc trò chuyện của chương vẫn chưa bắt đầu

Hãy chia sẻ cảm xúc sau khi đọc xong chương truyện.