Chương 2: Tiểu thư phủ Bình Nguyên Hầu

Cập nhật: 22:48 - 01/05/20261,127 từLượt xem: 5

“Tiểu thư đừng đọc sách nữa, sắp đến giờ phải tiến cung rồi.”

Thanh Lan bưng khay váy áo tiến vào viện. Nàng không nhịn được nhắc nhở tiểu thư nhà mình.

“Đây là y phục mà phu nhân chuẩn bị cho tiểu thư, người mau thay ra đi!”

“Để xuống đó đi.” Lạc Trường An khép sách lại. Nàng ngẩng đầu lên để lộ gương mặt căng mịn sạch sẽ.

Thanh Lan nhanh chóng giúp Lạc Trường An thay đổi xiêm y, vấn tóc, trang điểm. Từng khâu đều được nàng chăm chút tỉ mỉ cẩn thận. Quả không hổ là nhất đẳng nha hoàn do chính tay Thái Bình Quận chúa lựa chọn.

Thanh Lan năm nay mười sáu tuổi, có thể xem là người đã cùng Lạc Trường An trưởng thành. Vì thế mà quan hệ giữa nàng và Lạc Trường An vô cùng thân thiết.

“Tiểu thư người xem, hôm nay người kia bên Nam viện cũng tham gia Thọ yến, thế nào cũng phô trương thanh thế nữa cho mà coi.” Thanh Lan bĩu môi, thái độ đầy vẻ dè bỉu.

Rõ ràng tiểu thư nhà nàng mới là đích nữ, dung mạo hơn người lại tài hoa thiên bẩm. Nếu không phải tiểu thư không thích ra khỏi cửa thì còn lâu người kia mới có được cái danh tài nữ.

Rõ ràng là một con chó theo đuôi mà cứ thích ra vẻ đài các, đúng là đáng ghét!

“Ngươi đấy, miệng mồm không bớt chanh chua lại thì sau này không có ai thèm lấy đâu.” Lạc Trường An khẽ cười, thiếu nữ mi thanh mày tú khiến người ta không thể rời mắt.

Thanh Lan cảm thấy ngượng ngùng. Nàng không ngừng xoắn xuýt: “Tiểu thư, sao tự nhiên lại nói đến chuyện của nô tỳ!”

“Thật sao?” Ý cười trong mắt Lạc Trường An lại càng rõ ràng hơn.

“Nô tỳ ra ngoài xem hạ nhân chuẩn bị thế nào rồi, không nói chuyện với tiểu thư nữa!”

Lạc Trường An nhìn bóng dáng chạy trối chết của ai đó mà bật cười.

Thật là một nha đầu đáng yêu!

Nam viện.

Lạc Thanh An ngồi trên ghế. Nàng nhấc chung trà dâng cho Liễu di nương: “Mẫu thân, người uống chút trà đi.”

“Ấy chết! Thanh An, không thể được! Ta chỉ là di nương, con gọi thế lỡ có kẻ nghe được lại nói ra nói vào thì không hay.” Liễu di nương một tay đỡ lấy tách trà, một tay vội xua.

Lạc Thanh An nhíu mày tỏ vẻ không vui: “Có gì mà không tốt? Người là mẫu thân thân sinh của con. Vì sao không thể gọi?”

Sau đó, nàng khó chịu nhìn xung quanh: “Dù sao ở đây cũng không có người ngoài.”

“Nhưng dù sao ta cũng chỉ là thiếp thất, lỡ như để phu nhân nghe được thì không hay.” Liễu di nương nhỏ giọng.

Lạc Thanh An chán chường chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà nhìn Liễu di nương. Nàng đành sửa miệng: “Di nương, dù sao nữ nhi cũng là một tài nữ có chút danh tiếng trong kinh thành. Nếu người có thể bớt nhu nhược đi một chút…”

Nàng ngắt lời: “Nếu người có thể tranh giành một chút thì địa vị của chúng ta trong phủ này đã cao hơn rất nhiều rồi.”

Nghe vậy, Liễu di nương vội phản bác.

“Con còn nói nữa! Nếu không phải nhờ ơn Tam tiểu thư không chấp nhất với con thì làm sao có được chút danh tài nữ này?”

“Tam tiểu thư, Tam tiểu thư, lại là Tam tiểu thư! Di nương, nữ nhi mới là con gái ruột của người đó!”

Lạc Thanh An vô cùng bất mãn. 

Trên dưới phủ hầu gia ai ai mở miệng khép miệng cũng gọi “Tam tiểu thư”. 

Lạc Thanh An nàng có cái gì mà không bằng Lạc Trường An đó chứ? Không phải chỉ là…

Lạc Thanh An liếc mắt nhìn Liễu di nương. Nàng cắn răng nuốt mấy lời đại nghịch bất đạo vào lòng.

“Dù sao Tam tiểu thư cũng là đích nữ Hầu phủ này. Con đừng như vậy.”

“Thì sao chứ? Nữ nhi của người lại là trưởng nữ đây. Bọn hạ nhân gặp con không phải vẫn phải cúi đầu kêu một tiếng “Đại tiểu thư” hay sao?”

“Thôi được rồi ta không tranh cãi với con chuyện này nữa.” Liễu di nương cầm bộ y phục trên bàn do Thái Bình quận chúa chuẩn bị: “Nhanh chóng đi thay y phục đi.”

Thật ra Liễu di nương biết con gái uất ức, nhưng bà cũng có nỗi khổ của riêng mình. Xuất thân bà thấp kém lại không được Hầu gia yêu thương. Bà có thể làm gì được?

Tuy phu nhân không yêu thương mặn mà gì với mẫu tử bà nhưng những thứ đáng có thì mẫu tử bà vẫn chưa từng bị cắt xén thứ gì.

Làm người nên biết thế nào là đủ.

Trang điểm xong xuôi, Lạc Thanh An dẫn theo nha hoàn Quế Hoa bên người ra khỏi viện. 

Liễu di nương đứng từ sau gọi lại.

“Thanh An, lần này tiến cung không chỉ có phu nhân mà Tam tiểu thư cũng đi cùng. Con đừng như mọi lần cố ý thể hiện không biết nể mặt Tam tiểu thư, có biết không?”

“Vâng.” Lạc Thanh An đi thẳng ra ngoài, không muốn tiếp tục nhìn thấy dáng vẻ hèn nhát của người mẹ này nữa.

Liễu di nương nhìn theo vẻ mặt không tình nguyện của Lạc Thanh An mà thở dài.

Nữ nhi bà tính tình hiếu thắng. Không biết là phúc hay là hoạ đây?

Hoàng cung.

Sắc trời lúc này vẫn còn sáng, vào khoảng giữa giờ Thân. Một số phu nhân tiểu thư nhà quyền quý đã có mặt. 

Trong những buổi tụ tập thế này, gia quyến của thế gia quan lại thường sẽ đứng thành nhóm theo thân phận và vai vế khác biệt. 

Lạc Trường An và Lạc Thanh An theo chân Thái Bình Quận chúa bước vào chỗ ngồi của nữ quyến. 

Bình Nguyên Hầu là một trong những Nhất đẳng Hầu của Lương triều có thân phận cao quý, cộng thêm thê tử kết tóc Thái Bình Quận chúa chính là nghĩa nữ của Thái hậu. Vì thế chỗ ngồi của gia quyến Hầu phủ thường nằm rất gần chủ vị, chỉ sau nhóm tông thất hoàng tộc.

Không lâu sau đó, ba người Thái Bình Quận chúa, Lạc Trường An và Lạc Thanh An nhanh chóng trở thành tâm điểm bàn tán của một số kẻ nhàm chán nơi này.

Bình luận 0

Chương truyện đang chờ bình luận đầu tiên

Bình luận đầu tiên luôn là bình luận đáng nhớ nhất.