Chương 8: Dạy bảo (1)

Cập nhật: 21:10 - 01/06/20261,207 từLượt xem: 4

Cả vở kịch này, Bát Hoàng tử Âu Dương Ngung như một người ngoài cuộc, chẳng ai đả động đến. Thấy những người có thân phận cao đều lần lượt rời đi, hắn cũng không có lý do nán lại. Nhưng có vẻ còn điều gì đó khiến Bát Hoàng tử chần chừ.

Âu Dương Ngung tiến gần đến Thuần Quý phi: “Quý phi nương nương, người có thể…”

“Oanh Ca, chúng ta đi thôi.” Câu nói của Âu Dương Ngung chưa dứt đã bị Thuần Quý phi ngắt lời. Gương mặt bà lạnh lẽo không có một chút tình cảm nào.

Âu Dương Ngung đứng chôn chân tại chỗ. Răng hắn cắn chặt vào môi, mắt dán theo bóng lưng của Thuần quý phi. Chợt như nhớ ra điều gì đó, Bát Hoàng tử nhanh chóng chạy đi, trước đó hắn cũng không quên cúi người nói với Lạc Trường An vài chữ: “Lạc tiểu thư, xin lỗi!”

Lạc Trường An gật đầu xem như nhận lễ. Nàng cũng không khác gì Thái hậu, từ đầu đến cuối chỉ là một kẻ xem tuồng. Đợi đến khi tất cả đều rời đi, Lạc Trường An mới nhàn nhã nằm xuống, nghiêng đầu nghiền ngẫm.

Cung Nghi Tu.

Từ lúc trở về cung Nghi Tu, Thuần Quý phi vẫn luôn ngắm nghía chiếc vòng trên tay, dường như không nỡ. Lát sau, Thuần Quý phi tháo vòng tay ra đặt vào một chiếc hộp gỗ rồi đưa cho cung nữ bên cạnh, cẩn thận dặn dò.

“Đưa đến phủ Bình Nguyên Hầu đi, nhớ kỹ phải giao tận tay Thái Bình Quận chúa.”

Đỗ Quyên vâng lệnh. Nàng nhận lấy hộp gỗ rồi lui ra ngoài.

Thuần Quý phi nhìn theo đầy tiếc hận. Vốn dĩ không định dùng tới nó, thật không ngờ…

“Mẫu phi!”

Ngũ Công chúa mặt mày ủ dột. Từ lúc trở về nàng vẫn luôn thành thật đứng trước mặt Thuần Quý phi. Nhìn nàng, trong lòng Thuần Quý phi không khỏi dâng lên nỗi tức giận. Nhưng cuối cùng bà vẫn không nỡ trách mắng quá nặng lời.

“Con có biết mình đã làm sai ở đâu không?” Thuần Quý phi trầm giọng,

“Mẫu phi, nữ nhi biết sai. Con không nên vì nhất thời tức giận mà đả thương người khác.” Ngũ Công chúa ngẩng đầu đáp dõng dạc.

Mẫu phi từng dạy làm người phải biết rõ đúng sai, Âu Dương Oanh Ca nàng dám làm dám nhận.

Thuần Quý phi thở dài. Được rồi, ít nhất thì vẫn còn biết lỗi.

“Biết được thì tốt. Oanh Ca, kiêu ngạo cũng là một loại học thức. Con phải hiểu rõ lúc nào cần phải co còn lúc nào thì phải duỗi.”

Im lặng một lát, bà lại nói: “Thái Bình Quận chúa là một người nói lời giữ lời. Lần này nàng ta đã đồng ý với với mẫu phi thì sẽ không tiếp tục truy cứu nữa. Cũng xem như là may mắn.”

“Mẫu phi, không phải người nói Lạc Trường An cùng lắm chỉ là…” Ngũ Công chúa thấy khó hiểu.

Thuần Quý phi xua tay: “Con không hiểu được.”

Bà tựa người ra sau, ký ức xa xưa như điểm xuyết vào tâm trí: “Hạ Đình là một nữ nhân rất bao che cũng rất thù dai. Thửa thiếu thời bổn cung cũng từng thua thiệt trong tay nàng ta rất nhiều lần, huống hồ hôm nay con còn xém hại nữ nhi bảo bối của nàng ta mất mạng.”

“Thật sao? Thái Bình Quận chúa thật sự lợi hại đến vậy sao?” 

Âu Dương Oanh Ca không thể tin được. Mẫu phi của nàng, người phụ nữ cao cao tại thượng. Người có thể mặt không đổi sắc quyết đấu một trận oanh oanh liệt liệt với mẫu hậu và chúng phi tần. Thế mà lại có ngày phải kiêng dè một Quận chúa Nhị phẩm.

Thấy sắc mặt ngỡ ngàng của con gái nhỏ, Thuần Quý phi thở dài. Bà thật sự đã quá nuông chiều đứa con này rồi.

“Không cần phải kinh ngạc. Trên đời này vẫn còn rất nhiều thứ mà con không biết. Oanh Ca, con phải nhớ kỹ lời này cho bổn cung.”

Giọng Thuần Quý phi đanh lại. Ngũ Công chúa cũng bất giác trở nên nghiêm túc không dám lơ là.

“Thái Bình Quận chúa là một người mà con không thể đắc tội. Tuyệt đối không được phép đắc tội. Hơn nữa con nhất định phải kết thân với Lạc Trường An hoặc ít nhất cũng không được phép gây hiềm khích với nha đầu đó.” Bởi vì… tương lai chúng ta đều phải nhờ vào mẫu tử họ.

Thuần Quý phi nhìn gương mặt ngơ ngác của Ngũ Công chúa mà phiền lòng không thôi. Nhưng đến chuyện đến ngày hôm nay cũng một phần lỗi do bà. Là bà đã quá nuông chiều Oanh Ca.

Nghĩ rồi Thuần Quý phi phất tay cho Ngũ Công chúa trở về phòng. Nhìn bóng lưng nữ nhi khuất sau cánh cửa, Thuần Quý phi ngả lưng trên ghế trầm tư một lúc. Sau đó bà lại kêu nô tỳ Đỗ Quyên vào, dặn dò bên tai nàng.

Lúc này trăng đã lên cao, ở một góc nào đó nơi thành phủ uy nghiêm, ánh trăng chiếu xuống mặt đất. Ánh sáng soi đến từng ngọn cỏ, lộ ra nơi trú ẩn của lũ ve sầu kêu réo rắt suốt đêm sương.

Gió đêm nay có vẻ rất lạnh, lạnh đến mức đám nô tài gác cửa ngoài kia ôm lấy đôi vai run cầm cập. Họ đứng nép người vào cánh cửa để cảm nhận chút hơi ấm tỏa ra từ căn phòng, vài kẻ còn chạy đi lấy thêm chăn để quấn

Bên ánh đèn, một nam nhân nằm tựa người trên ghế thiếp đi.

Hàng mi hắn khẽ động đậy, chân mày nhíu chặt tựa hồ bản thân đang nhìn thấy một điều gì đó vô cùng khó chịu.

Trong mơ, nam nhân đứng giữa mặt hồ. Xung quanh hắn bao phủ bởi sương mù dày đặc, ẩn hiện trong đó dáng hình một thiếu nữ.

Nàng ấy khoác trên mình bộ hỷ phục loang lổ các vết đậm nhạt khác nhau. Hình ảnh đó chói mắt đến mức hắn không thể phân biệt được sắc đỏ trên đó đâu là màu máu còn đâu là màu vải.

Màu đỏ ấy cứ như một cơn lốc xoáy hóa thành ngàn mũi tên đâm thẳng vào mắt hắn. Vô cùng nhức nhói!

Hắn nheo mắt nhìn thật rõ. Trái tim cứ như bị ai đó bóp nghẹt. Đôi chân muốn nhấc lên lại chẳng thể động đậy. Đôi tay muốn vươn lên lại không thể nhúc nhích.

Cơ thể hắn không còn nghe theo sự điều khiển của chính mình, hệt như một khúc cây vô tri cứng nhắc cứ ngả dần ngả dần về sau. Trong sự hốt hoảng ấy, hắn trơ mắt nhìn bóng dáng yêu kiều ngày một xa dần rồi biến mất trong màn sương.

Đôi mắt hắn trừng to, cổ họng rít lên âm thanh tan vào trong gió.

An… An…

Bình luận 0

Cuộc trò chuyện của chương vẫn chưa bắt đầu

Hãy chia sẻ cảm xúc sau khi đọc xong chương truyện.