Chương 7: Thuần Quý phi

Cập nhật: 01:09 - 30/05/20261,128 từLượt xem: 4

Hậu cung dưới thời Thịnh Uy Đế không nhiều người như thời tiên Đế còn tại thế. Trong đó, Thuần Quý phi chính là sủng phi bậc nhất lúc bấy giờ, cũng là sinh mẫu của Ngũ Công chúa Âu Dương Oanh Ca.

Nghe đâu Thuần Quý phi chính là đệ nhất mỹ nhân Lương triều năm xưa, một trong tam đại kỳ nữ từng lừng danh thiên hạ. Dẫu sau này bà đã nhập cung nhiều năm, ba chữ Chu Tuyết Vân vẫn luôn là một cái tên khó có thể nào quên được. Phong hoa tuyệt đại chính là câu dùng để miêu tả về bà.

Thái hậu nhếch môi.

Cũng thật là nhanh nhẹn! Thuần Quý phi này tuy được sủng ái sinh kiêu ngạo nhưng trước nay vẫn chưa từng bất kính với Thái hậu là bà. Thế nên đối với nàng ta, bà cũng chỉ nhắm một mắt mở một mắt quan sát.

“Cho vào.” Thái hậu rất mong chờ xem nàng ta có thể làm nên chuyện gì.

Đây là lần đầu tiên Lạc Trường An gặp mặt Thuần Quý phi.

Tuy đã ở độ tam tuần nhưng nhan sắc bà vẫn tươi trẻ như một thiếu nữ tuổi đôi mươi. Thuần Quý phi mang theo phong tình quyến rũ, mắt hạnh môi đào, quả thật là một mỹ nhân khuynh quốc.

Nhìn Thuần Quý phi cùng Ngũ Công chúa, Lạc Trường An tuyệt đối không dám nghi ngờ họ không phải mẫu tử ruột thịt. Bởi từ trong xương tuỷ của họ đều toát lên sự kiêu ngạo. Một loại kiêu ngạo mạnh mẽ không cần đến bất kỳ ai công nhận. Chỉ khác là Ngũ Công chúa vẫn còn quá non trẻ, chưa phải là đối thủ của bất cứ ai trong tẩm điện này.

“Thần thiếp thỉnh an Thái hậu, Hoàng hậu nương nương.” Thuần Quý phi hành lễ.

Thái hậu vẫn mỉm cười hết sức nhân từ, nhẹ nhàng nói: “Ngồi đi.”

Nhận được sự cho phép của Thái hậu, Thuần Quý phi ngồi xuống nhấp một ngụm trà, tư thế cực kỳ thoải mái.

Từ lúc bước vào Thuần Quý phi không hề nhìn Ngũ Công chúa một lần nào mà chỉ hướng đến Thái hậu: “Thần thiếp nghe nói ái nữ của Thái Bình Quận chúa không may rơi xuống nước nên mạo muội tới thăm hỏi.”

Nói đoạn bà nhìn Lạc Trường An: “Thân thể Lạc tiểu thư không có gì tổn hại chứ?”

Mấy lời của Thuần Quý phi tựa như bông, nói ra hết sức nhẹ nhàng. Hệt như chuyện này không có bất kỳ ảnh hưởng gì tới bà, cũng như không có bất kỳ liên hệ gì với nữ nhi của bà.

Lạc Trường An cảm giác như bản thân bị âm thanh nhẹ nhàng chậm rãi của Thuần Quý phi thôi miên. Thanh âm chậm rãi lưu luyến dẫn dắt nàng vào một vòng tay êm ái vỗ về, vô cùng thư thái.

Nàng nhìn vào ánh mắt sâu không thấy đáy của Thuần Quý phi, bất giác trả lời: “Thần nữ không sao, đa tạ nương nương lo lắng.”

Thái Bình Quận chúa nhíu mày, ấn chặt lấy tay Lạc Trường An.

Cảm giác đau buốt từ bàn tay truyền lên khiến Lạc Trường An giật mình. Nàng kinh ngạc nhìn Thuần Quý phi.

Thuần Quý phi có thanh âm cực kỳ dụ hoặc như đang rót mật vào tai. Người không có đủ định lực sẽ rất dễ bị dẫn dắt.

Lạc Trường An khâm phục từ tận đáy lòng. Quả nhiên là đệ nhất sủng phi. Ai cũng đều có thủ đoạn riêng.

Thuần Quý phi thấy động tác nhỏ của Thái Bình Quận chúa thì khẽ cười. Một nét đẹp vô cùng mỹ lệ.

“Không sao thì tốt… Nhưng bổn cung còn nghe nói lần này là do Ngũ Công chúa không cẩn thận khiến Lạc tiểu thư chịu thiệt thòi. Có điều theo Lạc tiểu thư nói, thân thể ngươi cũng không có gì đáng ngại. Nể tình trẻ nhỏ vô tri, không biết Thái Bình Quận chúa có thể rộng lòng bỏ qua hay không?”

Thái Bình Quận chúa cười như không cười nhìn vào mắt Thuần Quý phi.

Nữ nhi ngươi hại nữ nhi ta xém mất mạng. Ngươi dựa vào cái gì mà đòi ta bỏ qua?

Thuần Quý phi thản nhiên tiếp nhận ánh mắt của Thái Bình Quận chúa.

“Quận chúa, nữ nhi của ngươi dù cao quý đến đâu cũng chỉ là nữ nhi Hầu phủ. Còn nữ nhi của bổn cung là Ngũ Công chúa mang huyết mạch hoàng thất. Oanh Ca chịu nói một tiếng xin lỗi với Lạc Trường An đã là nể mặt lắm rồi. Thái Bình Quận chúa còn muốn thế nào?”.

Nói đoạn, bà khẽ nâng tay áo để lộ chiếc vòng ngọc lục bảo trên cổ tay. Ngón tay nhẹ nhàng miết vào nó.

Nhìn thấy động tác của Thuần Quý phi, Thái Bình Quận chúa trợn mắt xém chút nữa muốn mở miệng chửi tục.

Thuần Quý phi đáp lại bà bằng một nụ cười đầy khiêu khích.

Thái Bình Quận chúa hừ lạnh. Dám dùng chiêu này với bà, Quý phi nương nương đúng là nhớ kỹ chuyện xưa. Nhưng đồng thời Thái Bình Quận chúa cũng không khỏi buồn cười. Xem ra Thuần Quý phi thật sự sợ bà sẽ tính sổ với Ngũ Công chúa. Thuần Quý phi đúng là xem trọng bà!

Thái Bình Quận chúa ngồi im lặng trong giây lát, cuối cùng vẫn thỏa hiệp.

“Quý phi nương nương nói không sai. Thái Bình cũng không dám tiếp tục truy cứu chuyện này. Nhưng Thái Bình hy vọng nương nương nhớ kỹ, chỉ có lần này mà thôi.”

Nụ cười rực rỡ trên môi Thuần Quý phi cũng nhạt đi vài phần. Bà đương nhiên biết điều này…

Hết chuyện rồi sao? Không cãi nhau oanh liệt? Không lật bàn đạp ghế à?

Thái hậu chậc lưỡi đầy tiếc hận. Đám nữ nhân này ngày càng lười biếng.

Rồi bà âm thầm thở dài, kết thúc vở kịch vô vị này: “Thái Bình có thể thông cảm là chuyện đáng mừng. Được rồi, chúng ta cũng nên để Trường An nghỉ ngơi. Hoàng hậu, con tiễn bổn cung một đoạn đi.”

Hoàng hậu nghe thấy như được giải thoát, nhanh chóng tiến đến đỡ tay Thái hậu.

“Cung tiễn Thái hậu, Hoàng hậu nương nương.”

Theo chân Thái hậu, Thái Bình Quận chúa cũng đứng dậy hồi phủ. Trước khi đi, bà không quên an ủi Lạc Trường An vài câu rồi âm thầm liếc nhìn Thuần Quý phi, ánh mắt sâu xa khó hiểu.

Bình luận 0

Chương truyện đang chờ bình luận đầu tiên

Bình luận đầu tiên luôn là bình luận đáng nhớ nhất.