Lạc Trường An mở mắt ra, nhìn thấy xung quanh đều là sương mù trắng xoá.
Nàng cố gắng đưa tay lần mò tìm lối đi. Được một lát, trước mắt Lạc Trường An hiện lên một cây cầu, sương mù xung quanh dần tản ra lộ rõ cảnh vật bốn phương.
Lạc Trường An ngây người.
Có một thiếu nữ đang đứng trên cây cầu ấy. Nàng đứng trên cầu nhìn ngắm cảnh vật xung quanh, ánh mắt trong veo xa vời vợi. Thiếu nữ có gương mặt rất xinh đẹp. Quanh thân nàng như tỏa ra một thứ ánh sáng có sức hút lạ kỳ. Đó là sự tự tin kiêu ngạo toát ra từ xương tuỷ khiến người ta không thể rời mắt.
Người thiếu nữ ấy, Lạc Trường An quen thuộc hơn bất kỳ ai.
Nàng ấy là Lý Diêu An. Kiếp trước của nàng.
Sau một lúc cố gắng ổn định tinh thần, Lạc Trường An tiến lại gần thiếu nữ, khẽ gọi.
“Lý Diêu An?”
“Lý Diêu An? Ngươi là Lý Diêu An có phải không?”
Lạc Trường An quơ tay qua lại. Ánh mắt nàng dè dặt, động tác chậm rãi.
Nhưng rất lạ, thiếu nữ vẫn không có bất kỳ phản ứng gì. Dường như đối với nàng ta thì Lạc Trường An không hề tồn tại.
Bỗng thiếu nữ mỉm cười, thần sắc nàng rạng rỡ lộ rõ vẻ vui mừng, đôi môi hồng hào khẽ mấp máy.
“Ngươi đến rồi!”
Lạc Trường An cảm thấy trước mắt tối đi. Không đầy một khắc sau đó, một nam nhân xuất hiện trước thiếu nữ vươn tay xoa đầu nàng ấy.
Đôi mắt Lạc Trường An trừng lớn.
Hắn? Hắn đi xuyên qua nàng?
Lòng Lạc Trường An khiếp sợ, hết nhìn bản thân lại nhìn bóng lưng của nam nhân kia, không khỏi cảm thấy khó hiểu.
Người đó là ai?
Lạc Trường An chần chừ, gót chân nàng vừa nâng lên lại hạ xuống, đôi mày nhíu lại tựa như đang đưa ra một quyết định nào đó rất khó khăn.
Một lúc sau, nàng khẽ nâng bước đi thật chậm về nam nhân đang quay lưng với mình.
Đôi nam nữ đối diện quay người lại. Đường nét trên gương mặt người nam nhân ấy hiện lên rõ ràng.
Khung cảnh trước mắt Lạc Trường An mờ đi. Cả người nàng cứng lại. Hai hàng lệ bất chợt lăn dài trên gò má.
Phía bên kia, đôi nam nữ sóng vai nhau đi xa dần.
Chỉ còn Lạc Trường An đứng bất động trên cầu. Bên tai nàng thoáng nghe tiếng cười trong trẻo của người thiếu nữ.
Cảnh vật bỗng thay đổi.
Lạc Trường An đứng giữa một vòng xoáy của vô số hình ảnh khác nhau. Nàng như đang xem lại một câu chuyện, câu chuyện xa xưa của Lý Diêu An.
Hình ảnh xung quanh vừa quen thuộc mà cũng vừa xa lạ. Nó càng chân thật, càng rõ ràng hơn trong ký ức của nàng. Mà ở đó, mỗi khung cảnh, mỗi hồi ức đều gắn liền với hình bóng một nam nhân.
Tại nơi rừng đào đỏ rực, nam nhân gảy đàn, nữ nhân nhảy múa. Một điệu Bách Hoa Đồ, một khúc Giai Nhân Điệu, tạo nên đôi thần tiên quyến lữ, ngọt ngào đằm thắm.
Ở cung vàng điện ngọc, nữ nhân thần sắc phẫn nộ, nam nhân lãnh đạm quay đầu. Ngai rồng bên trên bất lực thở dài, quần thần hoảng loạn hoang mang.
Nơi chiến trường đẫm máu, hai quân căng thẳng đối đầu. Một bên là đại tướng uy nghiêm lẫm liệt, một bên là nữ tướng kiên cường bất khuất, tạo thành thế cục giằng co không ngớt.
Hai người hai chiến tuyến, dường như thân thuộc nhất, cũng dường như xa lạ nhất.
Khung cảnh lại lần nữa thay đổi. Hỷ phòng trang hoàng rực rỡ, nơi nơi lộ rõ không khí hân hoan vui mừng. Chỉ có khuôn mặt nữ nhân trầm lặng yên tĩnh như nước. Trước mắt nàng vốn chỉ là một vở kịch trêu người.
Thời gian trôi qua, kiệu hoa đưa đón. Giấc mộng ái tình năm nào tan vỡ chỉ còn lại hiện thực đau thương, lòng người chết lặng.
Một thoáng qua đi, đôi nam nữ ấy lại lần nữa trùng phùng. Ân oán ái hận xưa hóa thành dòng lũ, mọi bi thương bắt đầu từ sự hiểu lầm cũng từ đó mà hóa giải.
Nhưng tiếc rằng, đôi thần tiên quyến lữ năm nào giờ đây đã không còn như lúc ban đầu.
Khoác lên bộ hỷ phục gả cho người, nàng mang theo ái tình mà rời bỏ nhân thế.
Hẹn lại đời sau tương phùng, bù đắp đau thương tiền kiếp.
Phồn hoa gấm lụa như mây khói, ta chỉ cầu một đời an yên hạnh phúc bên chàng.
“Trác Cẩn!”
Lạc Trường An hét lên.
Đập vào mắt nàng là căn phòng lộng lẫy với mùi trầm hương dịu nhẹ.
Một trận đau nhức từ trên đỉnh đầu truyền xuống. Lạc Trường An không khỏi sửng sốt.
Đây là đâu?
Hơi thở nàng dồn dập, Lạc Trường An đưa tay che đi ánh sáng trước mắt, từ từ ngồi dậy.
“Lạc tiểu thư, người tỉnh rồi sao?” Một cung nữ nghe thấy tiếng la liền vội vã bưng chậu nước đến bên giường.
“Đây là ở đâu?” Nàng đưa tay khẽ xoa huyệt thái dương, nhắc lại câu hỏi vừa rồi.
Sau lưng Lạc Trường An đã ướt đẫm. Hai vai nàng run nhè nhẹ theo nhịp đập trái tim.
“Thưa tiểu thư, đây là cung Vĩnh Thọ.” Vừa nói, cung nữ nọ vừa đỡ Lạc Trường An dựa người vào gối.
“Hôm qua khi Lạc tiểu thư ngất đi, Thái hậu đã ân chuẩn đưa người về đây tịnh dưỡng.”
“Cung Vĩnh Thọ?” Đôi mắt Lạc Trường An khép hờ.
Cung Vĩnh Thọ sao?
Phải… đúng vậy!
Nơi này là Vĩnh Thọ cung. Là Lương triều.
Nàng là Lạc Trường An.
“Ngươi… ngươi có biết Trác Cẩn không?” Đôi môi nhợt nhạt bỗng mở lời, từng con chữ đều kìm nén sự run rẩy.
Bình luận 0
Chưa ai bàn luận về diễn biến này
Nhân vật trong chương này khiến bạn ấn tượng ra sao?