Chương 5: Bữa tiệc đặc biệt.

Cập nhật: 15:12 - 31/05/20262,921 từLượt xem: 3

Sau đó, tên quan cai quản đất Bạch Hạc vừa rời khỏi hoàng cung đã lập tức cùng hơn mười vị quan khác trở về phủ đệ.

Bề ngoài, hắn lấy cớ mở tiệc ăn mừng vì cống phẩm năm nay được triều đình khen ngợi.

Nhưng đến đêm…

Những kẻ xuất hiện trong phủ lại không chỉ có người trong danh sách được mời.

Tâm phúc của nhiều quan viên khác cũng lặng lẽ kéo tới.

Toàn bộ đại sảnh sáng rực ánh nến.

Sơn hào hải vị bày kín bàn.

Nhưng kỳ lạ thay…

Không một ai động đũa.

Bầu không khí im lặng đến đáng sợ.

Bởi người ngồi ở vị trí chủ tọa hôm nay…

Không phải chủ phủ.

Mà là lão trưởng làng Bạch Hạc.

Lão chậm rãi nâng chén trà lên nhấp một ngụm.

Ánh mắt già nua quét qua toàn bộ đám quan lại phía dưới.

– Hôm nay ta có mặt ở đây…

– Chắc các vị cũng hiểu vì sao rồi chứ?

Không ai dám đáp.

Lão trưởng làng bật cười nhàn nhạt.

– Ta vẫn luôn tự hỏi…

– Đất Bạch Hạc nhiều năm qua có gì không chu toàn với các vị sao?

– Hay là đồ cống hàng năm… vẫn chưa đủ?

Mồ hôi lạnh bắt đầu lăn xuống trán vài người.

Lão tiếp tục nói, giọng điệu vẫn ôn hòa như đang trò chuyện việc thường ngày.

– Các vị làm việc cho triều đình.

– Còn ta thay các vị chăm lo đất Bạch Hạc.

– Bao năm qua… vàng bạc, mỹ nhân, linh dược, trầm hương…

– Nên có, các vị đều đã có.

– Thậm chí… còn có cả thứ đó.

Nói tới đây, ánh mắt nhiều quan viên lập tức thay đổi.

Trong mắt họ hiện lên một thứ cảm xúc vừa tham lam vừa sợ hãi.

Lão trưởng làng mỉm cười.

– Chắc ta không cần nói thêm công dụng của nó đâu nhỉ?

Không gian đại sảnh càng lúc càng yên lặng.

Rồi lão chậm rãi quay sang một vị tướng quân ngồi bên trái.

– Tướng quân.

– Ngày trước ngài bị trúng tên đứt gân ở chiến trường Tây Bắc…

– Là ai nối lại chân cho ngài?

Vị tướng quân mặt tái mét.

Một lúc lâu sau mới run giọng đáp:

– … Là Mộc Thần.

– Ồ…

Lão gật gù.

– Vậy còn phu nhân của quan chính sứ…

– Dạo gần đây càng lúc càng trẻ đẹp.

– Da trắng hơn, dung mạo cũng trẻ ra không ít.

– Không biết dùng linh dược phương nào vậy?

Tên quan kia siết chặt tay đến trắng bệch.

– … Là Mộc Thần ban cho.

– Đúng vậy.

– Người được chữa thương.

– Kẻ được níu giữ tuổi xuân.

– Kẻ khác thì đổi lấy tiền tài quyền thế.

Lão trưởng làng khẽ tựa lưng vào ghế, nụ cười càng sâu hơn.

– Cả triều đình này…

– Ai mà chưa từng nhận ân huệ của Mộc Thần?

Lão trưởng làng vừa dứt lời, cả đại sảnh vẫn im phăng phắc.

Không ai dám ngẩng đầu.

Cũng không ai dám phủ nhận.

Bởi tất cả đều hiểu…

Những gì lão nói là sự thật.

Bao năm qua, đất Bạch Hạc dâng lên triều đình không chỉ là trầm hương hay kỳ nam.

Mà còn là dục vọng.

Là tuổi trẻ.

Là quyền lực.

Là thứ khiến con người ta cam tâm quỳ xuống trước quỷ dữ.

Lão trưởng làng khẽ xoay chén trà trong tay, giọng nói chậm rãi vang lên:

– Mộc Thần chưa từng bạc đãi bất kỳ ai.

– Người muốn tiền tài, ngài ban tiền tài.

– Kẻ muốn quyền lực, ngài cho quyền lực.

– Người sợ già yếu bệnh tật… ngài cũng có thể giúp.

Lão dừng lại, ánh mắt lạnh đi vài phần.

– Vậy mà giờ đây…

– Chỉ vì một lão già sắp chết…

– Mà các vị lại để mọi chuyện thành ra thế này.

Không khí trong đại sảnh lập tức căng cứng.

Tên quan cai quản Bạch Hạc mồ hôi đã thấm ướt cả cổ áo, đôi tay đặt dưới bàn run nhè nhẹ.

Lão trưởng làng khẽ nghiêng đầu nhìn hắn.

– Ta cứ nghĩ chuyện của lão nông kia đã được xử lý sạch sẽ rồi chứ.

– Không ngờ…

– Một kẻ gần đất xa trời lại có thể bò tới tận kinh thành.

Giọng lão càng lúc càng nhỏ.

Nhưng càng nhỏ…

Lại càng khiến người ta lạnh sống lưng.

Tên quan họ Lê vội vàng quỳ sụp xuống.

– Xin ngài bớt giận… chuyện đó thật sự ngoài ý muốn…

– Bọn ta đã cho người truy sát ngay trong đêm…

– Nhưng ai ngờ lão ta vẫn còn sống…

– Còn vị giám sát kia…

Hắn nuốt khan.

– Bọn ta cũng đã xử lý ổn thỏa rồi.

– Ổn thỏa?

Lão trưởng làng bật cười.

Nụ cười khàn khàn như tiếng cành khô cọ vào nhau giữa đêm tối.

– Nếu thật sự ổn thỏa…

– Vậy vì sao hôm nay triều đình lại bắt đầu nghi ngờ?

Không ai trả lời được.

Lão chậm rãi đặt chén trà xuống bàn.

Cạch.

Âm thanh rất khẽ.

Nhưng cả đại sảnh lại giật mình như có tiếng sét nổ vang bên tai.

– Các vị biết không…

– Mộc Thần ghét nhất…

– Chính là sự vô dụng.

Ngay lúc ấy, lão bỗng quay đầu nhìn về phía tên lính canh đang quỳ ở góc điện.

– Ngươi.

Tên lính giật bắn người, vội vàng bò ra giữa đại sảnh.

– Toàn bộ hôm đó… là ngươi phụ trách canh cổng?

Tên lính run rẩy dập đầu liên tục.

– Hạ… hạ thần đáng chết…

– Xin đại nhân tha mạng…

– Lúc đó lão già kia máu me đầy người… thần thật sự không nghĩ hắn còn sống nổi…

Lão trưởng làng chỉ im lặng nhìn hắn.

Rồi bất chợt bật cười.

– Ngẩng mặt lên.

Tên lính run rẩy ngẩng đầu.

Lão trưởng làng chậm rãi xòe bàn tay ra.

Giữa lòng bàn tay lão…

Một giọt chất lỏng màu xanh lục đang lơ lửng.

Trong suốt như ngọc.

Đẹp đến mê hoặc.

Ngay khoảnh khắc thứ đó xuất hiện, ánh mắt toàn bộ quan viên trong đại sảnh lập tức thay đổi.

Hơi thở họ dồn dập hơn hẳn.

Có kẻ vô thức siết chặt thành ghế.

Có kẻ nhìn chằm chằm vào giọt tinh huyết với ánh mắt gần như điên dại.

Lão trưởng làng khẽ mỉm cười.

– Đừng sợ.

– Đây là ân thưởng của Mộc Thần.

Tên lính lập tức trợn to mắt.

Nước mắt nước mũi cùng lúc trào ra.

Hắn run rẩy đưa hai tay đón lấy giọt tinh huyết như đang nâng bảo vật vô giá.

– Tạ ơn Mộc Thần…

– Tạ ơn đại nhân…

Không chút do dự, hắn nuốt nó xuống.

Chỉ trong chớp mắt

Cơ thể tên lính bỗng run mạnh.

Những vết chai sần trên da bắt đầu bong tróc từng mảng.

Làn da mới bên dưới dần hiện ra trắng trẻo và căng mịn.

Mái tóc khô xác trở nên đen bóng.

Cơ bắp trên cơ thể căng lên rõ rệt.

Ngay cả vết thương do dập đầu đến bật máu ban nãy cũng đang khép miệng lại bằng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.

Tên lính sững sờ nhìn đôi tay mình.

Trong mắt hắn lúc này chỉ còn sự cuồng nhiệt.

Hắn quỳ rạp xuống đất, điên cuồng dập đầu cảm tạ.

– Mộc Thần vạn tuế!

– Mộc Thần vạn tuế!

Đám quan lại phía dưới nhìn cảnh ấy mà ánh mắt dần đỏ lên.

Tham lam.

Khao khát.

Ghen tị.

Những cảm xúc vốn bị che giấu kỹ càng lúc này bắt đầu tràn ra ngoài.

Lão trưởng làng lặng lẽ quan sát tất cả.

Rồi…

Lão búng tay.

Tách.

Âm thanh vang lên giòn tan giữa đại sảnh.

Trong khoảnh khắc tiếp theo.

Tiếng hét thảm thiết lập tức xé toạc không gian.

Cơ thể tên lính bỗng co giật dữ dội.

Da thịt hắn bắt đầu co rút như bị thứ gì đó bóp nát từ bên trong.

Một tiếng “rắc” khô khốc vang lên.

Rồi tiếng thứ hai.

Tiếp đó là hàng loạt âm thanh xương gãy khiến người ta tê cả da đầu.

Tay chân tên lính vặn xoắn theo những góc độ không thể thuộc về con người.

Da thịt toàn thân hắn dần dính chặt vào xương như bị hút cạn sinh khí.

Hai mắt lõm sâu.

Môi nứt toác.

Hàm răng lộ cả ra ngoài.

Chỉ trong vài nhịp thở…

Một con người sống sờ sờ đã biến thành một khối dị dạng chỉ còn da bọc xương.

Cả đại sảnh chết lặng.

Không ai dám phát ra dù chỉ một tiếng động.

Lão trưởng làng phủi nhẹ tay áo như vừa làm xong một chuyện vô cùng nhỏ nhặt.

– Mộc Thần có thể ban cho các ngươi mọi thứ.

– Thì cũng có thể lấy lại mọi thứ.

Ánh mắt lão chậm rãi quét qua toàn bộ đám quan lại đang tái mét mặt mày.

– Sau hôm nay…

– Ta hy vọng sẽ không còn ai phạm sai lầm nữa.

Nói xong, lão đứng dậy.

Không ai dám giữ.

Cũng không ai dám thở mạnh.

Cho đến khi bóng lão hoàn toàn biến mất khỏi đại sảnh…

Đám quan lại mới như vừa sống sót sau một cơn ác mộng.

Khi tất cả quan lại đã rời khỏi phủ, trong đại sảnh rộng lớn chỉ còn lại sự tĩnh lặng nặng nề.

Những ngọn đèn dầu lay động trong gió đêm, hắt bóng người chập chờn lên các cột gỗ đỏ sẫm.

Mùi máu tanh vẫn còn phảng phất đâu đó giữa hương trầm ngọt lịm khiến bầu không khí càng thêm ngột ngạt.

Tên quan họ Lê chậm rãi ngồi xuống ghế chủ tọa.

Gương mặt ông ta tái nhợt, mồ hôi lạnh vẫn còn đọng nơi thái dương.

Ông phất tay.

– Toàn bộ lui ra ngoài.

Đám gia nhân không dám chậm trễ, vội cúi đầu rời khỏi đại sảnh.

Chỉ trong chốc lát, cả căn phòng rộng lớn chỉ còn lại một mình ông ta.

Không…

Còn một người nữa.

Tên quan họ Lê khẽ ngẩng đầu nhìn lên mái điện, giọng nói già nua vang lên giữa không gian tĩnh mịch:

– Ngài không cần trốn nữa đâu.

– Xuống đây đi…

Lý hộ vệ.

Trong bóng tối trên xà ngang, một thân ảnh khẽ động.

Ngay sau đó, một người đàn ông mặc hắc y nhẹ nhàng đáp xuống nền đá, gần như không phát ra tiếng động.

Chính là cận vệ thân tín của nhà vua.

Lý hộ vệ nheo mắt nhìn tên quan trước mặt.

– Ngài phát hiện ra ta từ khi nào?

Tên quan họ Lê bật cười khàn khàn.

– Ta không phát hiện.

– Ta chỉ đoán.

Ông ta chậm rãi rót một chén trà, bàn tay hơi run run.

– Ta ở chốn quan trường này hơn mười năm. Người nào là tâm phúc của thánh thượng… chẳng lẽ ta lại không biết?

– Huống hồ…

Ông ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Lý hộ vệ.

– Thánh thượng vốn đa nghi. Một vị giám sát mất tích lâu như vậy, ngài ấy tuyệt đối không thể ngồi yên.

Lý hộ vệ im lặng.

Bàn tay hắn vẫn đặt trên chuôi kiếm.

Chỉ cần đối phương có bất kỳ động tĩnh nào, hắn sẽ lập tức ra tay.

Sau một hồi đối mắt, Lý hộ vệ lạnh giọng:

– Nếu ngươi đã biết ta tới… vì sao không vạch trần?

Tên quan họ Lê khẽ cười.

Nụ cười ấy lại mang theo vẻ mỏi mệt khó tả.

– Bởi vì…

– Ta đã quá mệt rồi.

Không gian bỗng rơi vào im lặng.

Ngoài sân, gió đêm rít qua hành lang tạo thành những âm thanh u u như tiếng người than khóc.

Tên quan họ Lê cúi đầu nhìn đôi bàn tay mình.

Đôi tay từng nhận vô số vàng bạc, châu báu… cũng từng nhận thứ tinh huyết tà dị kia.

Ông ta thấp giọng:

– Ngươi nghĩ ta muốn trở thành thế này sao?

– Không ai trong chúng ta còn đường lui nữa.

Lý hộ vệ cau mày.

– Ý ngươi là gì?

Tên quan không trả lời ngay.

Một lúc lâu sau, ông mới cất giọng khàn đặc:

– Phiền ngài vào thư phòng của ta.

– Trong giá sách phía Đông có một ngăn bí mật.

– Ngăn thứ tư.

– Ở giữa cuốn sách khắc hình chim Hạc có một bức thư mang ấn tín của ta.

Tên quan họ Lê khẽ nhắm mắt.

– Trong đó là những gì thánh thượng cần biết.

Ông dừng lại một thoáng rồi nói tiếp:

– Chỉ cần ngài mang bức thư ấy về… mọi chuyện sẽ rõ.

Ánh lửa trong đại sảnh khẽ lay động.

Lý hộ vệ nhìn người đàn ông trước mặt.

Ông ta không nói tiếp nữa.

Bởi cả hai đều hiểu…

Có những chuyện, một khi đã nói ra khỏi miệng, thì cái chết sẽ lập tức tìm đến.

Để tránh đêm dài sinh biến, Lý hộ vệ rời khỏi chánh điện ngay khi yến tiệc vừa tan. Ông bước nhanh qua hành lang phủ họ Lê, nhưng từng bước chân vẫn nhẹ đến mức gần như không phát ra tiếng động.

Phủ Bạch Hạc về đêm yên tĩnh đến quỷ dị.

Đèn lồng đỏ treo dọc mái hiên lay động theo gió, hương trầm Chiên Đàn thoang thoảng trong không khí khiến lòng người nặng trĩu.

Lý hộ vệ không dừng lại.

Ông lao thẳng tới thư phòng phía Đông như lời họ Lê căn dặn.

Cánh cửa vừa mở ra, ngay cả người từng lăn lộn giang hồ nhiều năm như ông cũng phải khựng lại vài giây.

Toàn bộ bàn ghế bên trong đều được chế tác từ loại trầm mộc quý hiếm. Những giá sách cao chạm tận mái nhà xếp đầy công văn, sổ sách và mật lệnh triều đình. Hương gỗ thơm ngào ngạt đến mức khiến đầu óc người khác dễ sinh mê muội.

Giữa thư phòng là một chiếc kệ vàng đặt ngay ngắn cuộn sắc phong của triều đình.

Nhưng ánh mắt Lý hộ vệ nhanh chóng dừng lại ở chiếc tủ sách phía Đông.

Ở ngăn thứ tư…

Có hai quyển sách mang biểu tượng chim hạc.

– Kia rồi…

Ông thấp giọng.

Bàn tay nhanh nhẹn rút nhẹ quyển sách ra.

Giữa hai lớp giấy cứng là một phong thư dày được niêm phong bằng con dấu của quan trấn thủ Bạch Hạc.

Phong thư rất nặng.

Nặng đến mức khiến lòng người bất an.

Lý hộ vệ lập tức giấu nó vào trong áo.

Với kinh nghiệm nhiều năm làm việc bên cạnh thánh thượng, ông cẩn thận sắp xếp lại mọi thứ y hệt ban đầu, xóa sạch dấu vết mình từng xuất hiện trong thư phòng.

Sau đó nhanh chóng rời đi.

Nhưng khi bước ngang qua chánh điện…

Lý hộ vệ bỗng khựng lại.

Trong đại điện tối om chỉ còn vài ngọn nến leo lét cháy trên ghế chủ tọa.

Một bóng người vẫn ngồi đó.

Là họ Lê.

Thế nhưng tư thế ngồi của ông ta lại vô cùng kỳ lạ.

Hai tay nắm chặt lấy cán một thanh đoản đao.

Lưỡi dao đã đâm sâu vào giữa ngực.

Máu chảy xuống ghế thành từng dòng đen sẫm.

Lý hộ vệ lập tức lao tới kiểm tra.

Mạch đã ngừng đập.

Người cũng đã tắt thở từ lâu.

Chỉ có điều…

Trên khuôn mặt tái nhợt ấy vẫn còn đọng lại một nụ cười rất khẽ.

Không phải nụ cười đau đớn.

Mà giống như…

Một kẻ cuối cùng cũng được giải thoát.

Lý hộ vệ im lặng vài giây.

– Hắn đã chuẩn bị từ trước…

Ông siết chặt phong thư trong tay.

– Gửi thư xong rồi tự kết liễu mình sao…

Đúng lúc ấy.

Mũi ông bỗng ngửi thấy một mùi lạ.

Không phải mùi máu.

Cũng không phải hương trầm.

Mà là…

Dầu.

Ánh mắt Lý hộ vệ lập tức thay đổi.

Ông cúi xuống nhìn nền đại điện.

Những vệt dầu mỏng đang phản chiếu ánh nến thành từng mảng sáng nhập nhòe.

Rèm vải.

Cột gỗ.

Cả hành lang bên ngoài…

Đều đã bị tẩm dầu từ trước.

– Không ổn!

Không chần chừ thêm một khắc nào nữa, Lý hộ vệ lập tức phi thân lên xà ngang rồi phá mái nhà lao ra ngoài.

Gần như ngay trong khoảnh khắc ông vừa rời khỏi phủ.

Ầm!!!

Lửa bùng lên dữ dội.

Ngọn hỏa hoạn đỏ rực nuốt chửng toàn bộ phủ họ Lê trong phút chốc.

Tiếng người kêu thét vang vọng giữa đêm khuya.

Nhưng kỳ lạ thay…

Không một ai thoát ra được.

Người dân đi ngang qua chỉ thấy biển lửa đỏ rực cả một góc trời, cùng mùi khét của gỗ cháy hòa lẫn với hương trầm Chiên Đàn nồng đậm đến nghẹt thở.

Một mùi hương vừa thơm ngọt…

Vừa khiến người ta lạnh sống lưng.

Bình luận 0

Chưa ai bàn luận về diễn biến này

Nhân vật trong chương này khiến bạn ấn tượng ra sao?