Tên trưởng làng lao tới mép vực.
Chỉ kịp thấy bóng dáng gầy gò của lão nông biến mất trong vực sâu bên dưới.
Gió núi rít qua khe đá nghe như tiếng quỷ khóc.
Vực sâu hun hút đến mức ném một hòn đá xuống cũng không nghe thấy tiếng chạm đáy.
Không ai dám xuống tìm xác.
Đám người đứng lặng hồi lâu rồi lặng lẽ quay về Bạch Hạc.
Khi trở lại dưới gốc Chiên Đàn, tên trưởng làng lập tức quỳ rạp xuống đất, trán dập liên hồi trên nền bùn lạnh ngắt.
– Mộc Thần tha tội… hắn đã nhảy vực…
Không gian dưới tán cây phút chốc im phăng phắc.
Một cơn gió lạnh thổi qua khiến đám đuốc quanh đó chập chờn như sắp tắt.
Trên thân thần mộc khổng lồ, những đường gân đen ngoằn ngoèo bắt đầu co giật như mạch máu đang sống.
Từ lớp vỏ cây già nua vang lên những âm thanh rạn nứt ghê rợn.
Rồi đột nhiên.
– Phập.
Nhẹ nhàng và không một tiếng la hét.
Chiếc rễ cây đen nhọn như cây mác.
Năm tên tùy tùng còn chưa kịp phản ứng đã bị xuyên thủng lồng ngực.
Rồi từng chiếc từng chiếc rễ cứ đâm xuyên qua cơ thể bọn chúng.
Tinh huyết bị hút sạch với tốc độ kinh hoàng.
Năm tên tùy tùng không kịp kêu.
Chỉ trong vài nhịp thở, năm con người khỏe mạnh đã biến thành những bộ xác khô quắt queo, làn da dính sát lên xương như giấy mục.
Mùi máu tanh hòa lẫn với hương trầm ngọt lịm khiến người ta buồn nôn.
Đám thuộc hạ còn lại sợ đến mức toàn thân co giật, lập tức phủ phục xuống đất liên tục dập đầu.
– Mộc Thần tha mạng!
– Mộc Thần khai ân!
Từ trên thân cây khổng lồ, khuôn mặt méo mó của Xương Cuồng dần hiện ra.
Những đường nứt trên lớp vỏ cây tách rộng thành một cái miệng dài tới tận mang tai.
Nó đang cười.
Một nụ cười giống con người đến méo mó.
– Các ngươi…
Giọng nói khàn đục vang vọng khắp khu rừng.
– Thật vô dụng.
Đám người bên dưới run rẩy đến mức không ai dám ngẩng đầu.
– Bao nhiêu người mà bắt một lão già cũng làm không xong.
Không khí nặng nề như đông cứng lại.
Sau một khoảng im lặng kéo dài, Xương Cuồng chậm rãi lên tiếng:
– Từ nay tăng vật hiến tế.
– Để lũ vô dụng các ngươi thật lãng phí.
Tên trưởng làng giật bắn người.
– Bẩm Mộc Thần… trước giờ mỗi năm chúng thần đã dâng mười hai thiếu nữ, chia đều từng tháng.
– Nếu tăng thêm… e rằng…
– Gấp ba.
Cả đám người chết lặng.
Tên trưởng làng tái mét mặt mày, vội vàng dập đầu đến bật máu trán.
– Nếu gấp ba… con gái trong vùng sẽ không còn đủ để sinh sản nữa, xin Mộc Thần suy xét!
Xương Cuồng im lặng.
Dưới lòng đất, vô số rễ cây bắt đầu ngọ nguậy như bầy sâu khổng lồ đang bò.
Một lúc sau, nó mới cất giọng:
– Vậy thì gấp đôi.
– Còn dê, bò, gà vịt…
– Ngày nào cũng phải có.
Những đường gân đen trên thân cây khẽ co giật.
Tên trưởng làng run rẩy cúi rạp người:
– Chúng thần tuân lệnh.
Trong khi đó, dưới vực sâu.
Lão nông vẫn chưa chết.
Thứ lão căm ghét nhất cả đời.
Những chiếc rễ cây.
Lại chính là thứ cứu mạng lão.
Trong lúc rơi xuống vực, tay lão vô tình quấn phải một đoạn rễ mọc chìa ra từ vách đá.
Thân hình gầy gò giúp đoạn rễ chưa gãy ngay lập tức.
Lão treo lơ lửng giữa vực sâu, bên dưới là bóng tối không thấy đáy.
Mồ hôi hòa cùng máu chảy đầy khuôn mặt già nua.
Hai cánh tay run lên bần bật.
Từng khớp xương như muốn rời ra.
Cuối cùng, bằng chút sức lực cuối cùng, lão gượng bò được lên một mỏm đá nhô ra khỏi vách vực.
Lão nằm đó rất lâu.
Thở dốc như một kẻ vừa bước ra khỏi quỷ môn quan.
Sau khi tỉnh lại đôi chút, lão bắt đầu men theo rừng sâu tìm đường tới kinh thành.
Lão từng sống bằng nghề đi rừng nên biết vài phương thuốc dân gian.
Lá thuốc ven đường được nghiền nát để đắp lên vết thương, nước suối dùng để rửa máu và bùn đất.
Nhưng những mũi tên truy đuổi đã được tẩm độc săn thú.
Chất độc âm thầm ngấm dần vào máu thịt.
Những vết thương bắt đầu lở loét.
Mủ và máu thấm ướt chiếc áo nâu bạc màu.
Mỗi bước đi đều đau như có dao cắt vào xương.
Thế nhưng lão vẫn đi.
Đi bằng chút chấp niệm cuối cùng còn sót lại.
Không biết đã bao nhiêu ngày trôi qua.
Khi tới được kinh thành, đôi chân lão gần như đã mất cảm giác.
Giữa khu chợ đông đúc, lão nhìn thấy một vị quan đang vi hành.
Lão lập tức quỳ sụp xuống.
– Đại nhân… Xin cứu dân… Bạch Hạc…
Nhưng lời còn chưa dứt, cơ thể già nua đã đổ gục xuống nền đất.
Vị quan giật mình, lập tức gọi người đưa lão về phủ rồi mời đại phu tới chữa trị.
Sau khi bắt mạch rất lâu, vị đại phu chỉ biết lắc đầu.
– Không cứu được nữa.
– Độc đã ngấm vào kinh mạch và lục phủ ngũ tạng.
– Nếu tới sớm thêm hai ngày… may ra còn có hy vọng.
Ông nhìn người nông dân hấp hối trên giường, khẽ thở dài:
– Có thể sống đến tận bây giờ… đã là kỳ tích.
Vị quan nghe vậy thì cau chặt mày.
Ông không hiểu rốt cuộc kẻ nào lại nhẫn tâm xuống tay với một lão nông dân như thế.
Đúng lúc ấy, lão nông khẽ mở mắt.
Đôi môi tím tái run rẩy.
– Bức… thư… trong… túi áo… xin đại nhân… trình lên… thánh thượng… cứu dân…
Hơi thở lão dần yếu đi.
Rồi tắt hẳn.
Căn phòng chìm vào im lặng.
Vị quan chậm rãi lấy lá thư thấm máu từ trong túi áo lão ra.
Nét chữ xiêu vẹo, nguệch ngoạc như được viết trong tuyệt vọng.
Ông đọc từng dòng:
– Thần tên Trần Bình, dân Phong Châu…
– Cả đời chỉ biết cày ruộng nuôi gà, chưa từng dám cầu mong phú quý…
– Nhưng Mộc tinh Chiên Đàn đã cướp đi vợ con thần…
– Nay thần liều chết tới kinh thành, chỉ mong thánh thượng cứu dân Phong Châu thoát khỏi địa ngục…
Đọc xong, vị quan siết chặt lá thư đến trắng bệch các khớp tay.
Ngay lúc đó, ông lập tức vào cung diện thánh.
Thế nhưng sau khi đọc thư, nhà vua vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng.
Bởi suốt nhiều năm qua, Bạch Hạc luôn là vùng đất phồn thịnh bậc nhất Xích Quỷ.
Nơi ấy năm nào cũng tiến cống vô số kỳ trân dị bảo:
Trầm hương, kỳ nam, dược liệu quý, gỗ cổ thụ…
Một vùng đất như vậy làm sao lại có yêu vật tác oai tác quái?
Cuối cùng, nhà vua quyết định phái một vị giám sát ngự sử tới Phong Châu điều tra.
Ba ngày ba đêm không ngừng thay ngựa, vị giám sát cuối cùng cũng nhìn thấy Chiên Đàn.
Dù còn cách rất xa, ông vẫn thấy tán cây khổng lồ che kín cả bầu trời.
Tựa như một sinh vật sống đang phủ bóng xuống nhân gian.
Trên đường vào làng, ông ghé vào một quán nước ven đường.
Điều kỳ lạ là chủ quán vừa nhìn thấy ông đã niềm nở bất thường.
Trà ngon nhất được bưng ra ngay lập tức.
Cả một đĩa lạc rang thơm nức.
Cứ như thể họ đã biết trước ông sẽ tới.
Khi tiến vào làng, tên trưởng làng đã đứng chờ sẵn từ xa.
Lão cúi người cười niềm nở:
– Không biết đại nhân giá lâm, thật khiến thảo dân thất lễ.
Vị giám sát mỉm cười xã giao.
– Ta phụng mệnh triều đình tới xem xét Phong Châu.
– Nghe danh nơi đây đã lâu, hôm nay tận mắt chứng kiến quả nhiên danh bất hư truyền.
Tên trưởng làng lập tức cúi đầu:
– Tất cả đều nhờ ân đức của Mộc Thần phù hộ.
Nghe đến hai chữ “Mộc Thần”, ánh mắt vị quan khẽ động.
Nhưng ông không biểu lộ gì thêm.
Tên trưởng làng dẫn ông đi tham quan nơi chế tác trầm hương dưới gốc Chiên Đàn.
Mùi hương nơi đây dịu nhẹ đến kỳ lạ.
Chỉ cần hít một hơi cũng khiến tinh thần thư thái.
Người dân ai nấy đều cười nói vui vẻ.
Mọi thứ hoàn hảo đến mức vị giám sát bắt đầu nghĩ…
Có lẽ lão nông kia thật sự đã hóa điên trước khi chết.
Cho đến khi ông thuận miệng hỏi:
– Trong làng… có người tên Trần Bình phải không?
Trong khoảnh khắc đó ánh mắt tên trưởng làng khẽ dao động.
Rất nhanh sau đó, lão bật cười:
– À… lão Bình nhà ở cuối làng đó sao?
– Nói đến thì cũng là một hoàn cảnh đáng thương.
Trưởng làng vừa nói vừa thở dài tỏ vẻ như đồng cảm.
– Vợ lão chết vì khó sinh từ nhiều năm trước.
– Ngày nào lão ta cũng loạn trí, lúc tỉnh lúc điên.
– Lúc tỉnh thì yêu thương con gái, nhưng lúc lão ta lên cơn thì con gái lão ta lại chịu hết.
– Lúc nào mồm cũng lẩm bẩm cái gì mà quỷ mộc, cái gì mà mày giết vợ tao rồi.
– Sau này con gái cũng tự sát vì không chịu nổi tính khí thất thường của cha mình.
– Lão ta đau khổ quá ngày trước còn lúc tỉnh lúc điên, nhưng sau khi con gái chết thì điên hẳn.
– Lúc nào cũng đập phá đồ đạc xung quanh, chửi sảng cả ngày, đêm đến ngủ bờ ngủ bụi.
– Người dân họ thương họ mang đồ ăn cho lão để lão không chết đói.
– Nghe nói đã bỏ vào rừng gần ba tuần rồi.
Vị giám sát im lặng.
Nhưng từ giây phút ấy… Ông bắt đầu nhận ra.
Bạch Hạc có gì đó rất sai.
Hai ngày sau, ông giả vờ rời khỏi nơi này.
Thế nhưng đi được nửa đường, ông lập tức thay thường phục rồi bí mật quay trở lại.
Lần này ông đã thấy sự thật.
Dưới gốc Chiên Đàn, từng bao tải còn đang động đậy bị đám gia nhân khiêng tới.
Những chiếc rễ khổng lồ từ dưới lòng đất chui lên, quấn chặt lấy các bao tải.
Tiếng ú ớ tuyệt vọng vang lên từ bên trong.
Rồi nhanh chóng im bặt.
Sau đó, những chiếc bao bị ném xuống một cái hố lớn phía sau gốc cây.
Khi vị giám sát lén mở một chiếc bao ra, bên trong… Chỉ còn lại một bộ xác khô.
Lúc ấy, một mùi hương trầm đậm đặc bất chợt lan tới.
Ban đầu, nó vẫn dịu nhẹ như hương gỗ sau cơn mưa, nhưng càng hít sâu, vị quan càng cảm thấy đầu óc nặng trĩu.
Hai mí mắt như bị thứ gì vô hình kéo xuống.
Ông lập tức bịt mũi, lùi lại.
Nhưng đã quá muộn.
Cơn choáng váng nhanh chóng lan khắp cơ thể.
Trước khi hoàn toàn mất ý thức, thứ cuối cùng ông nhìn thấy là vô số bộ xương người nằm chồng chất dưới đáy hố, trắng hếu như một biển xác chết.
Khi tỉnh dậy, hai tay ông đã bị trói chặt vào một cột gỗ dưới gốc Chiên Đàn. Không khí quanh đó lạnh đến thấu xương.
Những chiếc rễ đen ngoằn ngoèo bò chậm rãi dưới mặt đất như đàn rắn đang ngủ.
Tên trưởng làng đứng cách đó không xa, tay chắp sau lưng, vẻ mặt tiếc nuối.
– Ngài giám sát à ngài giám sát…
Lão lắc đầu.
– Ta vốn tưởng ngài là người thông minh.
– Chỉ cần nhận quà rồi trở về kinh, mọi chuyện đã chẳng tới mức này.
Vị quan nhổ một ngụm máu xuống đất.
– Các ngươi… đúng là lũ súc sinh, không xúc sinh cũng không xứng.
Ông nghiến răng:
– Dùng máu thịt đồng bào để nuôi một con quỷ.
Tên trưởng làng bật cười khàn khàn.
– Súc sinh?
– Ngài ở kinh thành ăn bổng lộc triều đình.
– Ta ở Phong Châu hưởng ân huệ Mộc Thần.
– Ngài phục vụ vua của ngài.
– Ta phục vụ thần của ta.
– Khác gì nhau?
Vị quan trợn mắt:
– Ngươi dám gọi thứ ăn thịt người kia là thần?
– Trên đời này làm gì có vị thần nào hút máu dân chúng để tồn tại?
Tên trưởng làng chậm rãi bước tới gần.
Giọng lão nhỏ dần như đang thủ thỉ:
– Ngài sai rồi.
– Con người sống trên đời này ai mà chẳng vì lợi ích của mình?
– Triều đình cần thuế má.
– Quan lại cần quyền lực.
– Dân đen cần miếng ăn.
– Còn Mộc Thần cần tinh huyết.
– Chỉ là trao đổi thôi.
– Ngài nhìn xem…
Lão dang tay về phía ngôi làng phía xa.
– Bạch Hạc chưa từng đói kém.
– Nhà nào cũng có cơm ăn.
– Trầm hương nơi đây đổi được vàng bạc, đổi được địa vị.
– Người dân sống tốt hơn gấp trăm lần những nơi khác.
– Chết vài người thì đã sao?
Nghe đến đó, vị quan giận đến bật cười.
– Vài người?
– Đó là mạng người!
– Là đồng bào của chính ngươi!
Ông gằn từng chữ:
– Ta ăn bổng lộc triều đình nhưng ta kê cao gối tối ngủ yên được.
– Còn ngươi thì sao?
– Hằng đêm ngươi có nghe thấy tiếng những kẻ bị đem tế sống quay về đòi mạng không?
– Những khuôn mặt của họ có nhìn ngươi với ánh mắt căm hận không.
Tên trưởng làng im lặng.
Khuôn mặt lão thoáng co giật.
Nhưng rất nhanh, lão lại cười.
– Mạng người vốn rẻ.
– Nếu đổi vài mạng người lấy phồn vinh cho cả vùng đất này… thì đáng, đáng lắm.
– Huống hồ…
Lão hạ giọng.
– Mộc Thần đã hứa.
– Nếu tiếp tục phụng dưỡng ngài ấy…
– Ta sẽ không còn phải già đi nữa.
– Hay là bỏ cái triều đình nát của ngài đi, một năm thì được mấy đồng bổng lộc.
– Đi theo Mộc thần vĩ đại ngài muốn vàng, có vàng, muốn mỹ nhân, có mỹ nhân.
– Chỉ cần ngài về giữ im lặng, nói rằng đất Bạch Hạc không có gì xảy ra hết, thì ngài khác gì vua, như ta đây này.
Phụt.
Một bãi nước bọt bay vào mặt tên trưởng làng.
– Ta khinh, muốn làm cái gì thì làm đi.
Đúng lúc ấy mặt đất rung lên khe khẽ.
Từ thân cây khổng lồ, khuôn mặt méo mó của Xương Cuồng dần hiện ra giữa lớp vỏ cây đen sẫm.
Cái miệng nứt dài kéo lên thành một nụ cười bệnh hoạn.
– Mùi giận dữ…
– Mùi hận thù nhìn bao nhiêu lần rồi, vẫn không biết chán.
– Thật thú vị…
Giọng nói khàn đặc vang vọng khắp không gian.
Vị quan ngẩng phắt đầu lên.
Lần đầu tiên trong đời, ông cảm thấy một nỗi sợ nguyên thủy bò dọc sống lưng.
Thứ trước mặt ông không còn giống cây nữa.
Nó giống một sinh vật nào đó đang khoác lên lớp da của thần mộc.
Xương Cuồng nhìn ông rất lâu.
Rồi bật cười.
– Ngươi khác những kẻ trước.
– Bình thường, khi thấy ta, chúng đều quỳ xuống cầu xin được sống.
– Còn ngươi…
– Ngoài sợ hãi ra…
– Ta còn ngửi thấy sự căm ghét.
Những chiếc rễ dưới chân vị quan khẽ siết lại.
Máu bắt đầu rỉ ra nơi cổ tay bị trói.
Xương Cuồng hít một hơi thật sâu như đang thưởng thức mùi vị ấy.
– Con người đúng là thú vị.
– Các ngươi yếu đuối, ngắn ngủi…
– Nhưng cảm xúc lại mãnh liệt đến kinh ngạc.
– Ta càng lúc càng thích loài người rồi.
– Không biết có nên nhân lúc này mà cho ngươi đi gặp chúng không, để ngươi giữ khuôn mặt như này vào bộ sưu tập của ta.
Vị quan nghiến chặt răng:
– Ngươi gọi cái thứ báng bổ này là thần sao?
– Các ngươi điên rồi, điên hết rồi.
– Cho dù triều đình có phải kéo thiên binh vạn mã tới đây…
– Cũng sẽ có ngày diệt trừ ngươi.
Nghe vậy, Xương Cuồng bật cười lớn.
Tiếng cười vang dội khiến cả khu rừng rung lên.
– Thiên binh vạn mã?
– Lâu rồi ta chưa được ăn thịt ngựa, có chút thèm đấy.
– Không biết máu người trộn với máu ngựa thì vị sẽ ra sao.
Nó cúi sát xuống.
Khuôn mặt gỗ mục gần tới mức vị quan có thể ngửi thấy mùi tanh ngọt từ khe miệng nứt toác kia.
– Nhưng không sao.
– Ta thích những kẻ cứng đầu.
– Ta sẽ để ngươi lại để ngươi chứng kiến cái mà ngươi gọi là thiên binh vạn mã, bị nghiền nát ra sao.
– Mấy kẻ càng cứng thì khi nhìn thấy chúng tuyệt vọng mới là tuyệt tác.
Rồi Xương Cuồng chậm rãi lui vào bóng tối.
Chỉ còn giọng nói vang vọng:
– Đem hắn nhốt lại.
– Ta muốn xem…
– Cảm giác khi hắn tuyệt vọng sẽ đẹp như thế nào.
Bình luận 0
Chưa ai bàn luận về diễn biến này
Nhân vật trong chương này khiến bạn ấn tượng ra sao?