Dù đã xây dựng luật lệ hà khắc và một bộ máy cai quản chặt chẽ, Xương Cuồng vẫn không thể che giấu mọi thứ mãi mãi.
Lưới có dày đến đâu cũng sẽ có cá lọt.
Mà thứ đáng sợ nhất không phải những kẻ chống đối mạnh mẽ, mà là những con người đã mất hết tất cả.
Ở đất Bạch Hạc có một lão nông tên Trần Bình.
Lão đã sống ở vùng đất ấy gần hết cuộc đời.
Một đời cúi mặt cày ruộng, phục tùng trưởng làng, chưa từng dám chống lại bất kỳ ai.
Điều duy nhất lão mong cầu chỉ là con gái mình có thể rời khỏi vùng đất bị nguyền rủa này, được sống một đời bình yên như bao cô gái khác.
Chỉ vậy thôi. Nhưng ngay từ lúc đứa bé được sinh ra, số phận của nó đã bị Xương Cuồng để mắt tới.
Đêm ấy, trời mưa rất lớn.
Tiếng trẻ con khóc vang lên trong căn nhà tranh nhỏ nằm cuối thôn.
Trần Bình run rẩy ôm đứa con gái mới sinh vào lòng, đôi mắt đỏ hoe.
Vợ lão nằm trên giường, gương mặt tái nhợt nhưng vẫn nở nụ cười hạnh phúc.
Hai vợ chồng hiếm muộn nhiều năm trời mới có được một mụn con.
Thế nhưng chưa kịp vui mừng bao lâu, trưởng làng đã xuất hiện trước cửa.
Hắn đứng dưới mưa, ánh mắt lạnh tanh.
– Đứa bé này phải được hiến cho Mộc Thần.
Trần Bình quỳ sụp xuống.
Lão dập đầu liên tục đến bật máu.
– Xin ngài thương xót…
– Vợ chồng tôi già rồi mới có được đứa nhỏ…
– Xin ngài… xin ngài tha cho nó…
Trưởng làng im lặng nhìn lão rất lâu.
Sau đó hắn chậm rãi nói:
– Ngươi có thể giữ đứa bé.
– Nhưng nhà ngươi phải có một người thay thế.
– Ba ngày nữa ta quay lại.
Nói xong, hắn xoay người rời đi.
Chỉ còn tiếng mưa đập lên mái lá nghe nặng nề như tiếng khóc.
Suốt ba ngày ấy, Trần Bình gần như không ngủ.
Ban đêm lão ngồi bên cạnh vợ con, ánh mắt thất thần.
Lão muốn tự mình bước ra.
Nhưng lão sợ chết.
Lão nhớ rất rõ cảnh cha mình năm xưa bị những chiếc rễ cây đâm xuyên cơ thể chỉ vì tham gia nổi loạn chống lại Xương Cuồng.
Máu chảy đỏ cả sân đình.
Tiếng người kêu khóc vang khắp đất Bạch Hạc.
Những cuộc phản kháng trước giờ chưa từng thành công.
Dao rựa không chém nổi lớp vỏ cây.
Lửa không thể thiêu cháy bộ rễ đã cắm sâu dưới lòng đất.
Chỉ cần có người đào đất quá sâu, rễ cây sẽ lập tức xuyên lên từ dưới mặt đất như hàng ngàn cây giáo nhọn.
Kết cục của những kẻ chống đối luôn chỉ có một.
Chết.
Hoặc tệ hơn cả cái chết.
Đến đêm cuối cùng, Trần Bình ngồi rất lâu trước hiên nhà.
Ngọn đèn dầu lay động trong gió.
Trong tay lão là đứa con gái còn đỏ hỏn đang ngon giấc.
Bên chiếc phản gần cửa sổ là người vợ.
Hai vợ chồng lão cứ lúc lại nhìn nhau, lúc lại suy tư.
Cả hai đều tự nguyện đứng ra để đi thay cho con gái.
Quyết định cuối cùng là lão sẽ đi, để con lão có mẹ.
Dù đã quyết nhưng lão vẫn ngồi đến tận sáng.
Ba ngày sau, nắng rất đẹp.
Lão đang bế đứa con gái nhỏ bé xinh đẹp của lão.
Lão cứ nhìn con gái rồi lại nhìn về vợ.
Người vợ thì cứ sụt sùi nhìn lão.
Trưởng làng đến, vợ của Trần Bình nhìn trưởng làng bằng ánh mắt cầu xin.
– Đừng mang ông ấy đi, xin ông cho con bé lớn được nhìn thấy mặt cha nó.
Trưởng làng cười, một nụ cười khinh bỉ.
– Tôi có đến bắt ông ấy đâu, người tôi bắt là bà.
– Đến lúc này mà ông còn chưa nói cho bà ấy biết à lão Trần.
– Để tôi cho bà biết, để trước khi đi không còn thắc mắc.
– Chồng của bà, người mà bà cầu xin đừng bắt đi ấy, hôm qua đã đến trước nhà tôi nói rằng bà đã tự nguyện đi thay cả nhà.
Nói rồi không khí trong nhà bỗng im lặng hẳn.
– Thôi hết sướt mướt rồi thì đi.
Hai tên gia nhân choảng tay bà qua cổ dẫn bà đi về phía gốc cây Chiên Đàn.
Cho đến tận lúc bước ra khỏi cửa đôi mắt của người vợ chưa từng rời mắt khỏi Trần Bình, đôi mắt nhìn thẳng, lạnh lẽo, không một cái chớp mắt.
Đêm ấy, Trần Bình nghe thấy tiếng hét vọng từ phía cây Chiên Đàn.
Tiếng hét kéo dài đến mức khiến cả người lão run lên.
Đôi mắt vợ lão ám ảnh lão ta.
Kể từ hôm đó, lão sống như một cái xác.
Con gái lão lớn lên mà không có mẹ.
Thế nhưng đứa bé ấy lại càng lớn càng giống mẹ mình.
Hiền lành, xinh đẹp, hay cười.
Nó thường chạy lon ton theo sau lão ra đồng, líu lo kể đủ thứ chuyện trên đời.
Mỗi lần nhìn con gái, Trần Bình lại nhớ về ngày hôm đó, nhớ cái ánh mắt cuối cùng vợ dành cho lão.
Lão thương con gái lão hơn bất kỳ thứ gì để phần nào có thể chuộc lỗi.
Nhưng tình thương của một người cha quê mùa vốn luôn vụng về.
Lão chưa từng nói ra.
Chỉ âm thầm chăm sóc nó bằng tất cả những gì mình có.
Con bé thích ăn gà nướng.
Vậy nên mỗi lần nó giận dỗi, Trần Bình lại lặng lẽ nướng cho nó một con gà nhỏ.
Chỉ cần ngửi thấy mùi thịt nướng, nó sẽ chạy về nhà.
Rồi vừa ăn vừa cười khúc khích.
Nhìn con bé ăn lão cũng không kìm được mà bật cười.
Có lẽ nút thắt về người vợ lão phần nào được nới lỏng.
Thời gian cứ dần trôi lão cứ nghĩ mọi việc sẽ yên bình mãi như thế này.
Cho đến khi con gái lão đem lòng yêu con trai trưởng làng.
Trần Bình biết chuyện liền ngăn cản bằng mọi cách, cấm túc, chửi mắng.
Lão cấm con gái qua lại với hắn.
Hai cha con cãi nhau ngày càng nhiều.
Cho đến một hôm, trưởng làng cùng con trai đến nói chuyện với lão.
Trưởng làng ngồi thuyết phục, còn hai đứa ngồi hai bên, cứ nhìn nhau đánh mắt đưa tình.
Thấy khuôn mặt lão nông dần giãn ra, trưởng làng mới kêu hai đứa ra sân sau chơi để người lớn nói chuyện riêng.
– Lão Bình à tôi thấy lão vẫn còn chấp niệm hơi lớn với nhà tôi.
– Tôi nói lão nghĩ một mà không nghĩ hai, lão nghĩ xem tôi sợ làm phật lòng Mộc thần nên năm đó mới…
Nói đến đây lão trưởng làng ngừng một nhịp rồi nói tiếp:
– Con bé xinh xắn dễ thương như này, mà con trai tôi lại yêu thương con bé nếu như nó về nhà tôi chẳng phải là thành người nhà với tôi.
– Một khi thành người nhà tôi thì con bé muốn gì chả được, lão định giữ con bé đến khi nó chết già ở trong cái nhà này à.
Lão Bình ngồi suy tư một lúc.
– Nhưng tôi không muốn năm đó tái hiện nữa, tôi mất mẹ con bé rồi, giờ đến con bé tôi…
Trưởng làng ngắt lời:
– Ông nói vậy là không đúng rồi, năm đó là Mộc Thần chọn nhà ông phải hiến tế để yên ổn cho người dân đất Bạch Hạc này chứ có phải chọn con gái ông đâu.
– Với lại chắc ông không muốn con gái ông nghe về câu chuyện năm đó mẹ nó vì sao mà…
– Ông hiểu ý tôi mà.
Lão Bình khuôn mặt ngưng trọng đôi mắt lườm trưởng làng, đôi mắt hằn học lên tia máu.
Xong lão thở dài nhìn ra con gái, thấy con bé đang cười nói với cậu trai kia.
Cho tôi ba ngày, tôi muốn bên con gái tôi ba ngày rồi sẽ để ông sang rước con bé.
Lão trưởng làng cười rồi nói to ra sân.
– Chúng bây sướng rồi nhá khà khà khà.
Hai đứa ngồi ngoài sân thấy mặt lão Bình và trưởng làng vui vẻ chúng nhảy cẫng lên vui sướng.
Cậu trai con bế bổng cô gái lên mà chạy mấy vòng sân.
Chào biệt trưởng làng, lão Bình nhìn thấy con gái cứ cười tủm tỉm suốt ngày, lão cũng hết cách.
– Con gái lớn rồi không giữ được, nhưng mà không biết nó có muốn ăn với ông bố già này bữa cơm hay không đây
Cô con gái đáp lại:
– Dạ con gái cưng của bố xuống liền.
Hai cha con ngồi ăn cơm lão cứ ngồi nghe con bé tíu tít mãi mà lòng cũng vui lây.
Đêm trước ngày cưới, Trần Bình ngồi trước sân nhà đến sáng.
Lão không ngủ được còn con gái lão cũng vui sướng không ngủ được, thấy bố ngồi trước sân, con bé chạy qua ngồi sát bên bố lồng tay qua cánh tay bố.
– Bố ơi mai con gái đi lấy chồng rồi, con gái về nhà bố lại làm gà nướng cho con gái nhé.
– Đi qua đấy mà kêu chồng mày nướng cho mà ăn, bố nướng cho mày mãi à.
– Nhưng bố nướng ngon hơn, gà bố nướng vừa thơm, vừa dai ăn đã miệng lắm.
– Ừm lớn rồi cái gì cũng xinh, cũng ngoan có mỗi cái nết ăn, mày cứ đi đi về bố lại nướng cho mày ăn.
Hai cha con cứ ngồi đó rồi con gái lão thiếp đi, gối đầu lên chân lão, lão lấy cái chăn đắp cho con bé.
Sáng hôm sau, đoàn rước dâu tới sớm, dặn dò con vài câu rồi nhìn con đi sang bên nhà chồng.
Ngủ một đêm không có con gái ở nhà.
Trong lòng lão bỗng dâng lên cảm giác bất an dữ dội.
Đến hôm sau, lão không chịu nổi nữa.
Lão vác cuốc chạy sang nhà trưởng làng.
Nhưng khi vừa bước vào sân… Cả người lão chết lặng.
Con gái lão bị treo lơ lửng giữa không trung. Hàng chục chiếc rễ cây đâm xuyên qua cơ thể nàng.
Máu chưa kịp chảy xuống đất đã bị hút cạn.
Đôi mắt cô gái mở to vì đau đớn.
Miệng run rẩy như muốn gọi cha mình.
Chiếc rễ cuối cùng chậm rãi xuyên qua tim nàng.
Cơ thể cô giật mạnh rồi bất động.
Cây cuốc rơi khỏi tay Trần Bình.
Lão ngã quỵ xuống đất.
Tai lão ù đi.
Trước mắt lão, khuôn mặt méo mó trên thân cây Chiên Đàn đang nở một nụ cười quái dị.
– Huyết trong tim của thiếu nữ trẻ tuổi quả nhiên rất bổ…
– Làm tốt lắm…
– Nếu tiếp tục như vậy, chẳng mấy chốc ta sẽ hóa thần…
Trần Bình chỉ biết ôm lấy xác con gái mà run rẩy.
Lão nhớ đến những lời mình từng hứa.
Lão từng hứa sẽ dẫn con đi xem thác nước đẹp nhất đất Xích Quỷ.
Sẽ hái cho nó bông hoa đẹp nhất để cài tóc.
Sẽ tự tay làm của hồi môn khi nó xuất giá.
Nhưng giờ đây…
Tất cả chỉ còn lại một cái xác lạnh ngắt.
Đêm đó, lão tự tay chôn con gái ở sân sau.
Lão đào đất bằng đôi tay trần đến bật máu.
Đào xong, lão ngồi bên mộ con đến tận sáng.
Khi mặt trời lên, lão mới lảo đảo bước vào nhà.
Trên bàn vẫn còn con gà quay lão chuẩn bị từ hôm trước.
Lão mở lồng bàn ra.
Trần Bình ngồi lặng rất lâu.
Lão xé từng miếng thịt bỏ vào miệng.
– Gà hôm nay mặn quá, mặn quá con gái ơi.
Sau đêm đó, Trần Bình hóa điên.
Lão lang thang khắp đầu làng cuối xóm với mái tóc bạc trắng và bộ dạng rách rưới.
Người dân nhìn thấy lão đều tránh xa.
Bọn trẻ con ném đá sau lưng lão.
– Mộc Thần vị hay là ngài lấy luôn tinh huyết của lão ta đi.
Cái miệng trên thân cây mấp máy:
– Ta thấy để lão ta lại rất thú vị
– Ta muốn xem một kẻ bị đẩy xuống tận cùng thì sẽ có phản ứng như nào.
– Trông chừng lão ta cho cẩn thận.
Trưởng làng cúi đầu rồi lui đi
Một đêm nọ, Trần Bình bỏ trốn khỏi đất Bạch Hạc.
Khi phát hiện ra, trưởng làng lập tức dẫn người truy đuổi.
Lão già cắm đầu chạy giữa rừng sâu.
Phía sau là tiếng chân và tiếng chó săn.
Tên bay xuyên qua lưng lão.
Một mũi khác ghim vào chân.
Máu chảy ướt đẫm chiếc áo nâu bạc màu.
Nhưng lão vẫn chạy.
Lão muốn tới kinh thành.
Lão muốn gặp nhà vua.
Lão muốn có người cứu dân làng khỏi địa ngục này.
Cuối cùng, trước mặt lão chỉ còn lại vực thẳm.
Phía sau, đám người truy đuổi đã tới gần.
Trần Bình đứng bên mép vực, toàn thân run rẩy.
Lão sợ chết.
Nhưng lão càng sợ phải tiếp tục sống như một kẻ hèn nhát.
Lão ngửa mặt lên trời, gào đến khản cổ:
– Ta nguyền rủa lũ chúng mày!
Rồi lão gieo mình xuống vực sâu.
Bình luận 0
Chương truyện đang chờ bình luận đầu tiên
Bình luận đầu tiên luôn là bình luận đáng nhớ nhất.