Qua nhiều năm lưu truyền, ta dần có thể khắc họa lại hình ảnh từng ám ảnh người Việt cổ thuở xưa. Nhưng trong lòng ta vẫn luôn tồn tại một câu hỏi:
Liệu thực thể thượng cổ ấy thật sự đã chết… hay chưa từng biến mất?
Thuở xa xưa, Xương Cuồng vốn chưa mang cái tên đó.
Nó từng là một cây Chiên Đàn ngàn năm tuổi, một thần mộc cổ xưa đứng sừng sững giữa vùng đất Bạch Hạc. Không ai biết cái cây ấy xuất hiện từ bao giờ. Chỉ biết rằng khi tổ tiên con người đặt chân tới nơi này, Chiên Đàn đã ở đó rồi.
Cây cao ngàn thước, tán lá rộng đến mức che kín cả một khoảng trời. Ban ngày, ánh nắng mùa hạ gay gắt đến đâu cũng bị lớp lá dày đặc ấy cản lại. Gió đi qua từng tầng cành lá tạo nên âm thanh như tiếng sóng biển xa xăm. Rễ cây cắm sâu xuống lòng đất, ngoằn ngoèo như những con giao long đang ngủ yên dưới lớp bùn đen.
Người xưa tin rằng:
“Đất lành chim đậu.” (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
Mà vùng đất quanh Chiên Đàn lại là nơi chim chóc kéo về nhiều vô kể, đặc biệt là chim Hạc. Chúng đậu kín trên cành mỗi khi bình minh lên, tiếng hót vang khắp rừng núi. Bởi thế, nơi đây được gọi với cái tên gắn liền với đặc điểm đó: (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
“Đất Bạch Hạc.” (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
Ban đầu, Chiên Đàn không hề oán hận con người. (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
Ngược lại, chính con người đã khiến cuộc sống dài đằng đẵng của nó bớt đi sự nhàm chán.
Nó đã tồn tại ở đó quá lâu rồi.
Lâu đến mức núi mòn, sông đổi hướng. Lâu đến mức những cánh rừng quanh nó chết đi rồi lại mọc lên nhiều lần. Trong khoảng thời gian tưởng chừng vô tận ấy, thứ duy nhất khiến nó cảm thấy thú vị chính là những sinh linh nhỏ bé thường tụ tập dưới gốc cây. (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
Ban ngày, nó nhìn lũ trẻ chạy nhảy. Ban đêm, nó nghe các cụ già kể chuyện bên bếp lửa.
Nó nghe chuyện về tình yêu, chiến tranh, lòng trung thành, phản bội, sinh tử và cả thần linh.
Con người quá yếu ớt. Đời người ngắn ngủi đến đáng thương. Vậy mà họ vẫn cười, khóc, yêu thương nhau đến quên cả sinh tử. (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
Chiên Đàn không hiểu. Nhưng chính điều đó lại khiến nó tò mò. (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
Qua hàng trăm mùa xuân trôi qua, linh trí của Chiên Đàn dần khai mở. Nó bắt đầu suy nghĩ, bắt đầu tự đặt ra những câu hỏi. Rồi từ lúc nào không hay, trong linh thức của nó xuất hiện một khát vọng mơ hồ:
– Liệu mình có thể trở thành giống họ không?
– Có thể đi đây, đi đó. (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
– Trải qua những câu chuyện lý thú mà bọn họ kể.
Nhưng Chiên Đàn chỉ là một cái cây. (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
Một cái cây thì làm sao có thể cảm nhận được bản thân đang thật sự tồn tại?
Đói là gì? Đau là gì? Hay cảm giác được chạm vào thế giới là như thế nào?
Nó chỉ biết quan sát và bắt chước.
Nó nghe thú rừng nói:
– Ăn nhiều sẽ khỏe. (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
Nó nghe người già nói:
– Khỏe ắt sẽ sống lâu.
Vậy nên nó học theo động vật.
Trên thân cây dần xuất hiện một vết nứt dài. Ban đầu chỉ là một khe hở nhỏ giữa lớp vỏ già nua. Sau đó, nó bắt đầu mấp máy. Dần dần, thứ đó trở thành một cái miệng méo mó. (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
Chiên Đàn bắt đầu nhặt xác động vật bỏ vào trong “miệng”. (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
Nó không ăn sinh vật còn sống. (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
Ít nhất… lúc ấy là vậy.
Nó chỉ đang học theo những gì mình nhìn thấy. Cứ lấy rồi bỏ vào cái vết nứt hình thành một cách không tự nhiên ấy.
Nhưng vô ích.
Nó không cảm nhận được mùi vị. (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
Không cảm nhận được bất kỳ cảm giác nào mà việc ăn uống mang lại. Chỉ lấy rồi bỏ vào.
Nó không có cơ quan tiêu hóa. Những cái xác đó, nếu không rơi ra khỏi miệng, sẽ bị kẹt lại rồi mục rữa một cách vô nghĩa.
Không biết no bụng là gì.
Nó chỉ thấy trống rỗng.
Trong khi đó, gia súc quanh vùng liên tục biến mất.
Người dân hoang mang tột độ. Họ bắt đầu cúng tế thần linh để cầu bình an. Trong mắt họ, Chiên Đàn chính là thần mộc che chở vùng đất Bạch Hạc.
Đêm đêm, dưới gốc cây nghi ngút khói hương. (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
Người dân đặt ở đó nào là lợn quay, gà nướng, rượu ngon cùng hoa quả quý hiếm. Mùi thịt nướng thơm ngào ngạt lan khắp không gian. (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
Chỉ có nó là không cảm nhận được cái hương thơm mà đồ ăn mang lại.
Chiên Đàn lặng lẽ nhìn tất cả.
Rồi khi không còn ai, nó đưa những đồ cúng ấy vào cái miệng dị dạng trên thân cây.
Nhưng vẫn vậy. (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
Không mùi vị. Không cảm xúc. Không gì cả.
Lần đầu tiên, sau cả ngàn vạn năm tồn tại, Chiên Đàn cảm thấy tức giận. (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
Một cơn giận mơ hồ đến chính nó cũng không hiểu.
Có lẽ đó không phải phẫn nộ.
Mà là sự đói khát đối với cảm giác được sống.
Nó không chỉ muốn ăn.
Nó muốn nếm.
Không chỉ muốn nghe.
Nó muốn tự mình trải nghiệm những câu chuyện mà nó từng nghe kể.
Như một đứa trẻ, nó tò mò với tất cả mọi thứ xung quanh. Trong linh thức của nó liên tục xuất hiện những câu hỏi:
– Nếu cảm giác đó là thật thì sẽ như thế nào?
– Tại sao người ta lại thích nó?
– Tại sao lại ghét? (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
Chiên Đàn không còn muốn chỉ đứng nhìn mọi thứ lặng lẽ trôi qua nữa. (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
Nó bắt đầu học cách rời khỏi nơi này.
Vậy là nó tu luyện.
Ngày qua ngày, nó hấp thụ linh khí trời đất. Ánh trăng, sương đêm và khí thiêng rừng núi đều bị hút vào thân cây khổng lồ ấy.
Nhưng thời gian đối với mộc tinh vốn quá chậm chạp.
Nó đã mất hàng ngàn năm mới khai mở linh trí.
Nếu muốn hóa hình…
Nó còn phải chờ bao lâu nữa?
Một trăm năm? (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
Một ngàn năm?
Hay vĩnh viễn mắc kẹt tại nơi này?
Chiên Đàn dần mất kiên nhẫn. Những suy nghĩ ấy biến thành chấp niệm, rồi từ chấp niệm hóa thành điên loạn. (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
Trong linh thức của nó bắt đầu xuất hiện vô số tiếng nói chồng chéo lên nhau:
– Quá chậm…
– Linh khí nơi này không đủ…
– Phải nhanh hơn… (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
– Nhanh hơn nữa… (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
Ban ngày, nó vẫn là thần thụ che chở cho Bạch Hạc.
Nhưng ban đêm, dưới lớp vỏ cây già nua bắt đầu xuất hiện những đường gân đen ngoằn ngoèo như mạch máu.
Mùi hương dịu nhẹ vốn khiến người ta an tâm giờ dần trở nên nồng hơn, ngọt hơn. (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
Và cũng khiến lòng người bất an hơn.
Vào một đêm không trăng, khi sương phủ kín cả cánh rừng, một giọng nói lạ vang lên dưới gốc cây:
– Nếu hấp thụ tinh huyết của sinh linh đã hấp thu sẵn tinh hoa nhật nguyệt, chẳng phải sẽ nhanh hơn sao? (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
Từ trong bóng tối, một con cự xà màu đen chậm rãi bò ra. (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
Thân nó lớn đến mức mỗi lần cử động đều kéo theo tiếng đất đá nghiền nát. Lớp vảy đen phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo như thép.
Đôi mắt nó đỏ rực như than lửa.
Giọng nói trầm thấp vang lên: (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
– Con người là Con Rồng Cháu Tiên.
– Trong cơ thể chúng đã có sẵn long huyết và linh khí của tiên, là vật đại bổ cho tu luyện. Vậy thì ngươi cần gì phải hấp thụ từng chút linh khí trời đất nữa? Cứ tóm lấy rồi hấp thụ chúng thì có phải nhanh hơn không?
Chiên Đàn im lặng rất lâu.
Trong linh thức của nó, hàng vạn suy nghĩ hỗn loạn va vào nhau.
Rồi cuối cùng, nó đáp:
– Ta sẽ thử.
Con cự xà bật cười khàn đặc.
Một tiếng cười khiến cả khu rừng chìm vào tĩnh lặng.
Rồi nó biến mất vào màn sương đen đặc.
Sau đêm đó, đất Bạch Hạc bắt đầu có người mất tích. (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
Ban đầu chỉ là gà vịt, dê bò, thú rừng, rồi đến trẻ con.
Người dân nghĩ rằng có mãnh thú xuất hiện trong rừng sâu.
Họ càng cúng tế nhiều hơn. Càng cầu xin thần mộc bảo vệ mình hơn.
Nào ai biết rằng, chính thứ họ ngày đêm cúng bái và cầu xin sự chở che mới là nguồn gốc của mọi tai họa. (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
Ban đầu, Chiên Đàn vẫn còn dè dặt. Nó không muốn người dân biết sự thật.
Nó chỉ âm thầm săn bắt vào ban đêm. (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
Những cành cây trụi lá lặng lẽ đâm xuyên qua bóng tối như giáo mác. Những chiếc rễ khổng lồ bò dưới lòng đất, quấn lấy con mồi rồi kéo xuống. (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
Tiếng kêu cứu thường biến mất rất nhanh.
Mà thật ra… họ cũng không kịp kêu cứu.
Mọi thứ diễn ra chỉ trong chớp mắt.
Một khi con mồi bước vào phạm vi săn bắt, thứ còn sót lại chỉ là những cái xác khô bị chôn sâu cùng rễ cây.
Dần dần, trẻ con và thú vật không còn đủ để thỏa mãn cơn khát của nó nữa.
Chiên Đàn bắt đầu thay đổi.
Khuôn mặt trên thân cây ngày càng rõ nét hơn. Không còn là những vết nứt ngẫu nhiên nữa, mà là một nụ cười méo mó kéo dài đến tận mang tai.
Một nụ cười giống như cố gắng bắt chước con người.
Nó muốn giữ hình ảnh thân thiện.
Nhưng hoàn toàn thất bại.
Nó bắt đầu săn yêu quái, sơn thần, thổ địa và cả những linh thể yếu hơn mình.
Những chiếc rễ xuyên qua cơ thể con mồi rồi hút cạn sinh khí.
Càng hấp thụ nhiều, Chiên Đàn càng trở nên méo mó. (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
Mùi thơm của thần mộc từng mang lại cảm giác khoan khoái, dễ chịu ngày xưa giờ đã biến thành thứ hương ngọt ngào đến bệnh hoạn.
Kẻ nào ngửi quá lâu đều thấy đầu óc mê muội, tinh thần thả lỏng rồi chìm vào giấc ngủ từ lúc nào không hay. (Nguồn: Chữ Vàng - Đọc Truyện Chữ Online Miễn Phí)
Mà một khi đã ngủ dưới bóng Chiên Đàn…
Rất có thể sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
Bình luận 0
Chưa ai bàn luận về diễn biến này
Nhân vật trong chương này khiến bạn ấn tượng ra sao?