Chương 5: Mâu thuẫn

Cập nhật: 18:39 - 26/05/20261,098 từLượt xem: 0

– Anh đừng có mà không đứng đắn thế. Buông ra để em nấu cơm sáng cho nhà.

– Nhà mình không ăn cơm sáng đâu, chỉ mua đồ ăn ngoài thôi. Giờ còn sớm quá, qua em mệt rồi thì đi nghỉ tí đi.

Tôi xoay người dậy:

– Nhưng người ta là cô dâu mới. Em cũng muốn thể hiện với mẹ chứ.

Định lầu bầu một lát rồi cũng dậy theo tôi. Anh mặc quần đùi run chân ra chợ mua ít bún, còn tôi thì nấu một nồi canh mọc đơn giản chan kèm. Trên ti vi người ta hay để nữ chính làm món tây, pizza, bánh mì phô mai… Những cái đó nguyên liệu như thế nào tôi còn chẳng biết, huống gì phải làm.

Làm xong thì Định mua bún về rồi, anh hăm hở múc một thìa canh lên nếm thử. Hơi nóng bốc lên làm anh xuýn xoa.

– Nóng nóng quá!

Tôi hơi ngẩn người trước sự yên bình này, dường như việc có thêm một người trong cuộc sống hàng ngày cũng không khó thích nghi lắm.

– Sau này chúng ta có thể giống những cặp vợ chồng khác, cũng yêu…

Tôi bỏ ngỏ câu nói, còn Định thì trầm hẳn đi. Sự im lặng của anh cho tôi biết anh cũng chưa từng nghĩ đến ngày hai vợ chồng có thể yêu nhau. Chúng tôi đến với nhau nhờ mai mối chứ không phải quan hệ tình cảm, có những cặp đôi cả đời, cho đến chết cũng chỉ là những người xa lạ cùng nhà.

– Anh…
Định hơi lúng túng.

– Thôi được rồi, hai đứa nhỏ sắp đến giờ đi học rồi đấy. Anh gọi tụi nhỏ đi, em gọi mẹ dậy ăn sáng.

Minh và Miên xuống ăn cơm, thấy tôi chào “Hai đứa dậy rồi à” thì chỉ có Miên ngoan ngoãn đáp lời, còn Minh vẫn đứng như hằn học một bên. Bị Định lườm một cái, thằng bé ỉu xìu ngồi cạnh bà nội.

Tôi vừa lấy bún cho cả nhà vừa thăm dò, hai đứa trẻ húp nước xùm xụp, cái Miên còn hỏi sao hôm nay bố mua ở đâu mà ngon thế.

– Này hông phải của nhà bà Năm đúng không?

Mẹ chồng tôi cũng tò mò hỏi.

– Ngọc nấu đấy mẹ ạ.

– Thật hả?

Tôi rụt rè gật đầu:

– Dạ vâng, mẹ thấy thế nào ạ?

– Cũng ngon với lạ miệng lắm, khác với cách nấu trên này.

Lúc đó tôi mới thỏ thẻ bảo:

– Trước con có bàn với anh Định, ở dưới quê con cũng có chút tay nghề, mẹ cũng biết con có gánh phở nức tiếng mà. Lên trên này, còn muốn mở một sạp đồ ăn nhỏ ở chợ trước, bán mấy món ăn lạ lạ kiếm thêm thu nhập. Sau này nếu ổn định mới mở cửa hàng. Mẹ thấy có ổn không ạ?

Cạch.

Tôi còn đang nói dở, thì nhóc Minh đặt cái bát lên bàn đến cạch một tiếng:

– Chẳng ra gì cả. Khó ăn chết.

– Con nói láo cái gì đó, Minh?

Định nghiêm túc vặn lại thằng bé, anh hơi lớn giọng, Minh nghe bố mắng thì hét toáng lên:

– Bố không thương con! Bố có vợ mới rồi không thương con nữa. Sau này bố có con rồi chắc bố bán con luôn hay gì?

Nó khóc òa rồi bỏ chạy vào trong phòng, Định tức giận đuổi theo, tôi phải buông bát khuyên anh nhỏ nhẹ với thằng bé. Hai bố con cứ nói qua lại mấy câu ở trong phòng, rồi nó lại bị bố kéo ra ngoài đi học.

– Bố với bà đã dặn con như thế nào? Con xin lỗi dì đi.

Mẹ chồng ngồi bên cạnh không lên tiếng nhưng lại chăm chú nhìn. Tôi biết bà đang thử xem con dâu mới sẽ giải quyết mối quan hệ mẹ kế – con chồng như thế nào.

Tôi vỗ vai Định, nói nhỏ:

– Anh đừng bắt con xin lỗi trước nhiều người như thế. Trẻ con cũng biết xấu hổ.

Rồi quay sang bảo thằng bé:

– Thôi chuyện này không có gì to tát. Hai đứa đi học với bố đi kẻo muộn.

Cái Miên tròn mắt khoanh tay chào bà, chào mẹ ngoan ngoãn làm tôi cũng thoải mái. Nhưng nhóc Minh thì cứ hầm hầm ngoắt người đi thẳng, lại bị bố nó véo tai thêm một cái nữa.

Tôi chờ ba bố con đi rồi mới cất dọn bát đũa, nhưng lại bị mẹ chồng gọi lại:

– Ngọc này, mẹ bảo. Mẹ tính, chuyện mở sạp hàng ngoài chợ, thôi bỏ đi nhé con.

Phần 2: Cuộc sống hôn nhân

– Dạ… Mẹ thấy con nấu chưa ngon, chưa bán được hay sao mẹ?

Tôi ngạc nhiên, thậm chí là hơi hụt hẫng khi mẹ chồng nói vậy, bèn rụt rè hỏi lại. Dường như bà không vui lắm, bảo:

– Ở đây không phải ở dưới quê. Chồng con, cũng là trưởng phòng, sau này có bạn bè đồng nghiệp đến nhà, người ta lại bàn ra tán vào con đi bán đồ ăn cho người ta ngoài chợ. Điều này không hay tí nào. Chồng con lương cao, lương đủ nuôi được con, không cần con phải chịu khổ đâu.

Tôi đứng đực ra một lúc lâu. Mẹ ruột vẫn thường dặn dò tôi về sự khác biệt lối sống giữa nông thôn với thành thị. Tôi chẳng ngờ sự khác biệt ấy lại choáng ngợp đến mức này. Đời đàn bà, nhà cửa đã chẳng phải của mình, còn làm mẹ kế mà không có lấy sinh kế riêng, phải chờ đợi đồng lương của chồng thì chẳng khác nào tự chặt đứt con đường sau này của mình.

Tôi nói nhỏ:

– Nhưng mà mẹ ơi, con cũng muốn đóng góp một chút sức cho nhà mình. Để một mình anh Định lo toan thì nặng nề quá.

– Mẹ nói rồi, nó lo được, con lạ nước lạ cái, ở trên này hiểu cái gì mà buôn với bán, nhỡ lỗ vốn thì làm thế nào? Hơn nữa còn thằng Minh với cái Miên, hai đứa đó, sau này cũng là con của con. Thay vì làm mấy chuyện vô bổ thì con tạo quan hệ, gần gũi, chăm sóc tụi nhỏ. Làm như thế được mẹ mừng, mà chồng con cũng yên tâm làm ăn.

 

Bình luận 0

Bạn là người đầu tiên đọc đến đây?

Có chi tiết nào khiến bạn bất ngờ không?