Tôi im lặng nghe hết lời người đàn ông nói, nhìn rõ cả sự ăn năn trên gương mặt anh. Chẳng hiểu cô hai nói dối vì điều gì, nhưng quả thực lần này cô đã đẩy tôi vào thế quá khó xử. Giờ xóm làng đều đã biết tôi có người mai mối cho, hai nhà còn mua quà qua lại thân thiết. Ngay cả mẹ cũng hồi hộp đợi con rể đến chơi nhà. Bà đã đợi ngày tôi lên xe hoa rất lâu rồi, có lẽ phải nhìn thấy con gái có chỗ dựa dẫm, bà mới có thể yên tâm được. Sức khỏe của mẹ ngày một yếu đi, chẳng biết có thể theo chân con cái được bao nhiêu năm. Mẹ già như trái chín cây, giờ tôi mới thấy thấm thía, thương mẹ đến phát khóc.
Anh Định lại tiếp: – Em muốn đánh muốn mắng… anh đều chịu hết. Em làm gì mà em cảm thấy dễ chịu hơn thì làm. Anh không muốn lừa gạt em…
– Giả sử tôi muốn đánh anh, anh cũng chịu hả? Tôi nhìn chàng trai thật thà đang bối rối đến cuống cả lên, nửa đùa nửa thật mà hỏi.
Anh nghiêm túc trả lời:
– Em cứ đánh đi, mắng đi, anh chịu hết. Anh biết rằng mình đã có một đời vợ, không xứng với em. Anh cũng hề nói lời này để em thương hại anh mà nhắm mắt đưa chân. Anh sẽ nói rõ với xóm làng, em có không cưới nữa thì anh đảm bảo chẳng ai nói vào nói ra em được.
Tôi hơi buồn rầu cúi đầu xuống, hoàn cảnh của tôi, có gì mà xứng với không xứng. Ở quê tầm tuổi này đã là gái lỡ thì, quanh năm đồng áng, bán buôn càng làm dáng vẻ con gái năm xưa già nua. Nhưng hoàn cảnh của anh khiến tôi lăn tăn là thật, ba lăm tuổi, một đời vợ, hai con riêng… Ai biết đằng sau mấy dòng tóm tắt ấy là phận đời và hoàn cảnh éo le nào, ai biết những tháng ngày sau này có dễ sống chung, hay lại vì “con anh, con tôi” mà cãi vã. Đời phụ nữ có bao nhiêu năm mà can đảm đánh cược. Nhưng giờ mà thôi không cưới, mẹ tôi sẽ phải chịu đựng thế nào bây giờ? Rồi sẽ lại là những đêm tự trách buồn tủi vì liên lụy con gái, lo lắng tôi không có ai nâng giấc. Điều đó khiến tôi càng lo sợ hơn…
Lại nhìn người đàn ông thành thật, tốt bụng trước mặt, tôi thở dài, hỏi rõ hoàn cảnh gia đình. Con mấy tuổi, sao mà vợ chồng bỏ nhau…
Anh chân thành kể hết cả, con năm nay một đứa lên bảy, một đứa lên sáu. Hồi trước hai người học chung lớp đại học, anh bị lỡ dở vì bố mất nên nghỉ học sớm. Chị và anh vẫn cưới nhau, rồi anh chỉ là công nhân, chị đã thành giáo viên. Vị thế khác nhau dẫn tới cơm không lành, canh không ngọt, chỉ có hai năm đã ly hôn.
Tôi ngẫm lại hoàn cảnh của mình, nghĩ đến những tháng ngày rất dài. Ở tuổi này, tôi đã qua cái thời mơ mộng về tình yêu đầu đời lãng mạn. Nhiều khi, một gia đình có thể được ghép lại bởi những người hợp tính, hợp nết, sống cùng nhau, cùng vun vén. Có thể họ sẽ yêu nhau, có thể sống mà không yêu đến cuối đời. Đây là cách cuộc sống diễn ra, rất thực tế.
Tôi thắng thắn đề nghị:
– Thôi được rồi. Em nghĩ chúng ta nên tìm hiểu nhau thêm một thời gian nữa, nếu hợp nhau, vậy thì chúng ta cưới. Nhưng chuyện chồng vợ vẫn phải thành thật san sẻ với nhau, em không mong bị giấu điều gì nữa.
Định hơi ngỡ ngàng khi tôi bỏ qua mọi chuyện, thậm chí còn tiếp tục ngỏ ý tìm hiểu. Nhưng rồi ánh mắt anh ánh lên sự kiên định, hứa rằng nhất định sẽ cho tôi câu trả lời ổn thỏa.
Chúng tôi quen nhau hai tháng. Lúc nào anh rảnh là lại về thăm mẹ tôi, tay xách nách mang biết bao nhiêu đồ, tặng quà cho cả lũ nhỏ hay sang nhà tôi chơi. Bà con chòm xóm cứ cười khúc khích bảo cô con gái nhà bài Liên có anh rể mới tâm lý quá. Chỉ có tôi biết Định khá cục mịch, mỗi lúc cùng tôi đi dạo chỉ biết gãi đầu ngắm cây ngắm hoa, chứ chẳng có kinh nghiệm nào đáng kể cả. Nhưng riêng với người lớn thì anh cực kỳ biết lấy lòng. Anh kiên nhẫn kể chuyện cười cho mẹ tôi, cùng bà nói xấu mấy anh đồng nghiệp xấu tính trong công ty, kiên nhẫn dìu bà đi dạo quanh nhà, rồi hai bác cháu lại trồng hoa.
Từ khi Định đến, căn nhà của chúng tôi dường như ấm áp hẳn lên. Song tạm thời tôi vẫn giấu mẹ về hoàn cảnh của anh. Nghĩa ghét Định ra mặt vì dám lừa chị gái mình. Cậu cứ dứ dứ đấm tay vào mặt Định, đe dọa:
– Anh mà không đối xử tốt với chị tôi, tôi cho anh đẹp mặt. Nhưng thằng bé chỉ nói thế thôi, nó cũng nhìn ra Định là người tốt tính, nên mới không ngăn chị lại. Tôi cũng đã chắc chắn rằng Định là một người có thể gửi thân gửi phận, cuối năm ấy, chúng tôi lấy nhau, tôi lấy chồng lần đầu, anh tái hôn. Thế nhưng mọi khó khăn cách trở, từ lúc ấy mới bắt đầu.
***
Cái khó khăn trắc trở lớn nhất của người đàn bà lấy chồng xa là không có chỗ dựa. Mẹ đã già, chân cẳng không tiện, không thể đi đưa dâu. Chỉ có cô hai và dượng tiễn tôi về nhà chồng với tư cách người lớn trong nhà. Người thân cận nhất thì có thằng Nghĩa. Tôi với cô hai không còn thân thiết như xưa, song cũng không trách cô được.
Khi biết tin Định đã có một đời vợ, cô là người phản ứng mạnh nhất, thậm chí suýt nữa đã đánh nhau với chú. Chú cứ đinh ninh rằng mình nhìn Định từ bé đến lớn, biết tính biết nết rồi nên có thể yên tâm.
– Nó chắc chắn là thằng đàn ông tốt. Sau này con lấy nó sẽ đỡ khổ, mẹ con cũng yên tâm.
Tôi thấy, chẳng qua chú lỡ nhận lời với nhà người ta, mà nói thật thì biết chắc cháu mình chẳng chịu mới nghĩ ra cách này. Sướng khổ là do mình, tôi chỉ nghĩ thầm trong lòng như vậy, song cũng chẳng tranh cãi với chú dượng. Tôi đứng sát cạnh Định, anh cao lớn, tôi thì hơi gầy. Lưng anh che đi ánh mặt trời buổi sớm chói chang. Mẹ cầm một miếng trầu đã têm, bỏ vào tay tôi, rồi cầm bàn tay to rộng của Định, để anh bao bọc bàn tay nhỏ nhắn của tôi ở bên trong.
Mắt bà hơi chậm chạp nhìn con gái, con rể, rưng rưng gật đầu:
– Hứa với mẹ, phải chăm sóc con bé thật tốt đấy.
Anh Định hứa bằng cách xiết bàn tay tôi thật chặt lại, nói to dõng dạc cho khách khứa họ hàng đều nghe thấy:
– Chỉ cần con ở đây một ngày, thì con sẽ không để ai bắt nạt em Ngọc cả. Mẹ với em Nghĩa yên tâm, sau này chúng con sẽ thường xuyên về chơi.
Mẹ bắt đầu khóc hu hu, Nghĩa phải dỗ dành một hồi:
– Thôi mà mẹ, mẹ cứ làm như chị lấy chồng xa lắm. Tưởng thế thôi chứ có chục cây, đi xe máy vèo một cái là đến nơi rồi.
– Mày chẳng biết gì cả. Mẹ hờn dỗi, bước chân tôi chần chừ, nhưng thấy bàn tay mẹ hất hất ra hiện lên xe mau cho kịp giờ, đành phải quay người đi. Tính ra nhà Định với nhà tôi còn gần chán, đi được hơn một tiếng đã đến nơi. Anh lấy vợ lần hai, nhưng cỗ linh đình rất to, không chê vào đâu được. Mẹ chồng rất dịu dàng đưa tôi vào phòng ngồi trước một lát cho đỡ mệt, rồi đến giờ lành mới ra mắt họ hàng sau. Có lẽ bà cũng áy náy về chuyện lừa dâu… Trong phòng chỉ có một mình, tôi không nhịn được tò mò đánh mắt nhìn quanh. Căn phong trang trí bắt mắt và thanh lịch quá.
Đang định cầm một trái quýt trên bàn lên ăn, thì có người ở đâu chạy đến xô mạnh vào người tôi.
– Cháu có sao không?
Bình luận 0
Chương này vẫn đang rất yên tĩnh
Theo bạn tình tiết tiếp theo sẽ diễn ra thế nào?