Chương 4: Mẹ chồng – nàng dâu

Cập nhật: 18:38 - 26/05/20261,001 từLượt xem: 0

Người ở quê có cơ hội dùng đến comle cà vạt, nhưng ít nhất, tôi vẫn hiểu được quần áo là vật thiết thân của mỗi người. Tặng quần áo cho nhau, không phải ruột thịt cũng là người yêu, chồng vợ. Tặng vào đêm tân hôn lại càng có nhiều ý nghĩa sâu xa. Gợi nhắc tình nghĩa ngày xưa, hay là khiêu khích người vợ mới như tôi, chứng minh trước đây họ từng gắn bó thân thiết đến mức nào?

Tay tôi đậy lại hộp quà rồi chui vào trong chăn. Định tò mò hỏi quà của ai, song thấy tôi hơi tái mặt, bèn hỏi:

– Em mệt à?

– Hôm nay đi đường xa lại mặc váy cưới nặng quá, em thấy hơi đau cổ.

– Ấy chết…

Định vội dẹp hết quà sang một bên rồi đỡ tôi nằm xuống một cách ân cần. Tôi nằm nghiêng, nước mắt tự nhiên chảy ướt hai má. Anh càng cuống lên.

– Em mệt lắm sao?

– Em nhớ mẹ. – Tôi thủ thỉ. – Lại lo lắng nữa. Còn ở nhà chẳng thấm thía được nỗi lo khi lấy chồng xa. Em chẳng có ai để dựa vào cả, không cho anh được cái gì, cơ hội thăng tiến càng không.

Chồng tôi ngay lập tức cau mặt lại:

– Ai lại nói linh tinh với em cái gì phải không?

– Không đâu mà…

– Anh tự mình đi được đến ngày hôm nay… Có thể chúng ta không yêu nhau thắm thiết như mấy cặp đôi mới lớn được, dù gì cũng sắp bốn mươi đến nơi rồi. Nhưng lấy em cũng vì cảm mến em hiếu thảo, tốt bụng chứ không phải lợi dụng em để thăng tiến. Đừng nghe người ngoài nói bậy nữa.

Tôi chỉ hé một đôi mắt ra khỏi chăn, tủi thân hỏi:

– Nếu người mà anh yêu thắm thiết quay lại thì sao? Nếu… có ngày đó, anh nói trước cho em chuẩn bị có được không?

Định gạt ngay đi:

– Không có chuyện đó đâu. Tụi anh đã chấm dứt lâu lắm rồi, mấy năm trời, nghĩa thì còn, tình cảm thì không. Em chỉ cần biết bây giờ em là vợ anh, người khác không là gì cả.

Nhận được câu trả lời của Định, tôi hài lòng lau nước mắt. Nhiều người vẫn thường coi thường gái nhà quê, nào là không biết làm cái này, không biết làm cái kia, nào là thiếu kỹ năng ứng xử. Nhưng tôi thì khác. Một tay nuôi em ăn học đến hết đại học, lại đứng ra lo việc nội ngoại lúc mẹ còn bệnh. Tôi có thể hơi chậm thích nghi với lối ăn ở thành thị, nhưng không đến nỗi thiếu vốn sống. Tôi với Định không yêu nhau, tôi biết, nhưng trên danh nghĩa và cả thực tế đã trở thành vợ chồng. Người ta đã dùng mưu mô mà xen vào cuộc sống riêng tư của hai vợ chồng, tôi chẳng ngại dùng thêm một chút mưu mô để ngăn cản.

Hoàn cảnh gia đình Định cũng neo đơn y như nhà tôi, bố đã mất từ hồi anh học đại học, trong nhà chỉ còn mẹ, với chú thím ở xa. Thím dâu ở trong đám cưới ngày hôm nay ngoài miệng thì tươi cười với tôi, nhưng câu nào cũng ngọt nhạt chê cười. Cô kể về Nhàn, người vợ của Định, thi thoảng lại chêm vài câu khen ngợi. Giỏi giang, học thức, xinh đẹp, nhã nhặn. Rất nhiều ngôn từ mà người ta không nên dùng để khen cô con dâu cũ trong đám cưới.

Thím bảo, Nhàn với Định lớn lên với nhau từ nhỏ, cùng một chí hướng làm giáo viên. Sau này những năm tháng anh khốn khó, Nhàn cũng ở bên cạnh động viên san sẻ với Định.

– Hai đứa nó yêu nhau thật lòng đấy. Nghĩ số cũng khổ. Nếu không phải có bố mẹ vợ ngăn cấm, thì giờ có mà… À mà thôi, giờ cháu đã làm dâu nhà thím rồi, không cần phải so sánh với Nhàn làm gì đâu. Dù gì còn bé cũng không còn là con dâu nhà này nữa. Thi thoảng thím hay tiếc nuối thế, con đừng để trong lòng nhe.

Tôi lật người trở mình. Chiếc áo trong hộp quà nằm chờ chờ trên bàn, nhắc nhở tôi một điều. Ở cái nhà này, Nhàn không xuất hiện, nhưng sự tồn tại của cô ấy thì ở khắp mọi nơi. Dù gì giữa Hạnh với Định cũng từng có hai đứa nhỏ, tôi chẳng rõ giữa họ có còn tình cảm hay không.

Tôi muốn sống vui vẻ trong hoàn cảnh mới chắc hẳn chẳng đơn giản, vượt qua cái bóng của người cũ càng khó khăn hơn. Còn hai đứa con riêng của của chồng, nhóc Minh đang ở với Nhàn, nhưng vẫn về nhà thường xuyên, thằng bé khó sống chung nhất. Có thể bỏ mặc tụi nhỏ không? Tất nhiên là không thể rồi. Cái nhà mà cứ con anh con tôi, đến bản thân tôi còn thấy ngột ngạt nữa là bà nội ruột, cha ruột của hai đứa trẻ.

Tôi lại thở dài não nề.

Có nhiều quyết định bản thân tôi cũng không biết rằng đúng hay sai nữa. Đành vậy.

Sáng hôm sau, quen giấc, tôi dậy từ rất sớm. Định hé mắt rồi ôm tôi vào lòng, hỏi:

– Sao em dậy sớm thế? Vẫn còn sớm mà, ở nhà cũng không cần phải làm việc gì đâu.

Hai chúng tôi tuổi đều đã lớn, nhưng dù sao tôi cũng là lần đầu tiên lấy chồng, da mặt còn mỏng, không tự nhiên được như Định. Chỉ một cái ôm như thế đã làm tôi nhột, xấu hổ đẩy anh ra.

Anh hừ hừ:

– Cứu tôi với! Cô dâu mới mưu sát chồng.

Bình luận 0

Chương này vẫn đang rất yên tĩnh

Theo bạn tình tiết tiếp theo sẽ diễn ra thế nào?