Có một lần em lên nhận bài thi học kỳ bị cái bàn sắt cứa vào tay chảy máu. Bạn bè kêu em đi rửa tay trước đi rồi xuống phòng y tế xin băng cá nhân. Em nhất quyết không nghe. Lúc đó em nghĩ vết thương không sâu, cũng không dài nên sẽ không sao, không cần chạy đến năm lầu xuống phòng y tế xa như vậy. Vả lại, thật ra em muốn đi mượn băng y tế của thầy.
Em cứ để vết thương như vậy suốt nửa tiếng, máu đông lại nhìn ghê lắm, nhưng em không hối hận vì quyết định của mình. Lúc gặp thầy em chỉ định xin miếng băng y tế rồi thôi, nhưng ai ngờ đâu thầy lại bảo em vô phòng thầy để thầy sát trùng cho. Thầy giúp em rửa vết thương, băng lại cho em, lại dặn dò em cẩn thận. Lúc ấy nhìn thầy chăm chú băng lại, em đột nhiên cảm thấy chút vết thương này cũng xứng đáng. Lần đó, là ký ức đẹp nhất của em khi ở cùng thầy.
Hội xuân cuối cùng mà em được dự ở trường, em đã diện một tà áo dài đỏ. Rất nhiều bạn bè và giáo viên đều khen em, trừ thầy. Em buồn lắm, nhưng bản thân cũng biết rằng mình không có quyền gì để ép thầy phải nói lời khen ngợi. Đến cuối buổi lễ, em nhìn chiếc Ipad trong tay, đột nhiên nghĩ muốn chụp với thầy một tấm hình kỷ niệm duy nhất.
Khi bạn bè giúp em kêu thầy chụp chung, thầy vẫn mỉm cười đồng ý. Em không dám một mình đứng cùng thầy nên đã nhờ một bạn chụp chung. Khi đó, em đứng kế thầy, vậy mà thầy luôn kêu bạn của em đứng sát gần vào. Em biết, chắc là thầy không muốn đứng gần em. Nhìn bức hình mà em đau lòng lắm. Hơn nửa năm âm thầm thích thầy cũng đủ để em biết nụ cười nào của thầy là thật lòng, nụ cười nào là gượng ép. Nhưng thôi không sao đâu, có thể được chụp chung một khung hình với thầy là em đã rất vui rồi.
Thời gian nửa năm còn lại của năm lớp mười hai cứ từ từ trôi qua, mối quan hệ giữa thầy và em cũng càng trở nên xa cách. Thầy dần không còn quan tâm em nữa, không còn cười với em, cũng không hỏi thăm một lời. Em cũng dần không dám đến gần thầy.
Vẻ mặt luôn tươi cười ấm áp của thầy đối với em đã không còn nữa rồi. Từ khi ấy thầy luôn rất lạnh nhạt mỗi khi nhìn thấy em. Nhìn nét mặt nghiêm túc của thầy, em đột nhiên hoảng sợ và rối rắm. Em chỉ có thể đứng từ xa nhìn thầy, tự mình vui vẻ rồi lại tự mình đau lòng, rồi cứ tiếp tục chìm đắm trong nỗi đau của chính mình. Em tự kìm nén tất cả tâm sự vào trong lòng, dù đau buồn cỡ nào, em vẫn có thể chịu được, miễn sao vẫn có thể ngày ngày nhìn thấy thầy. Vậy là đủ rồi.
Và rồi ngày đó cũng đến. Buổi lễ tri ân cuối năm, em biết, đó là lần cuối cùng em có thể nhìn thấy thầy. Em chọn vị trí ngồi sau lưng thầy, nhìn thật kỹ từng nụ cười, ánh mắt, như muốn khắc sâu tất cả vào tim. Em thích thầy đã hơn một năm rồi, ngay từ lúc bắt đầu tất cả đều là suy nghĩ sai lầm của em, nhưng dù biết là vậy em vẫn không thể ngừng thích thầy.
Là em sai, cũng là em ngốc!
Hôm đó, em vinh dự được chọn làm đại diện lớp lên sân khấu phát biểu lời tri ân. Khi em cầm micro lên và bắt đầu phát biểu, thầy lập tức đứng dậy rồi đi khỏi phòng tiệc. Thầy ghét em đến vậy sao? Đến ngay cả một lần cuối cùng được đứng trước thầy nói chuyện, thầy cũng không cho em cơ hội. Tại sao chứ? Hay thầy không muốn nghe một điều gì đó? Nhưng thầy ơi nếu thầy từng hiểu được em thầy sẽ biết, em sẽ không bao giờ làm điều mà thầy tưởng tượng.
Nhìn thầy bước đi ngày càng xa, em vẫn tiếp tục với bài phát biểu của mình, vẫn tiếp tục mỉm cười cúi đầu cảm ơn thầy cô khác ở hội trường. Rồi ngay khi lời phát biểu của em vừa kết thúc, thầy lại bước vào và ngồi nghe các bạn lớp khác nói. Thầy ơi, lòng em đau lắm!
Vậy là vừa bước xuống sân khấu, em cùng một đứa bạn thân của mình biến mất khỏi căn phòng ấy. Mà có lẽ thầy cũng không biết đầu nhỉ? Bởi thầy cũng đâu chịu nhìn em một lần nào. Trong khi mọi người vẫn vui vẻ ca hát trong phòng, ở ngoài sân, em ngồi gục xuống mà khóc. Lần đầu tiên em khóc vì thầy, vì tất cả đau lòng và bất lực trong một năm qua, em đều khóc ra hết. Đau lắm, thật sự đau lắm thầy à.
Thật ra em không phải là một con người sống vì tình cảm, ngược lại, em rất lý trí. Em cũng chỉ muốn một lần cuối cùng tỏa sáng trước mặt thầy, rồi sẽ kết thúc tất cả. Nhưng cơ hội cuối cùng ấy cũng vuột mất khỏi tay em. Một cơ hội cuối thầy cũng không cho em, một câu trả lời tàn nhẫn thầy cũng không chịu nói. Vậy thầy nói xem, em rốt cuộc phải làm thế nào để quên thầy đây?
Đến hôm nay, cuối cùng em cũng không thể gặp lại thầy nữa rồi, chỉ có thể dùng hồi ức để khắc ghi hình bóng thầy trong tim. Cảm ơn thầy vì đã xuất hiện. Cảm ơn thầy vì đã cho em một hồi ức thanh xuân đáng nhớ.
Nhưng thầy ơi, nếu được một lần bắt đầu lại, nếu được trở về ngày hôm ấy, em nguyện không tiếp tục thích thầy.
Tháng 7 năm 2018.
–
Nghĩ lại những năm tháng đó, nếu cần nói một câu sến súa em nghĩ có thể nói thế này: Trên thế gian có biết bao người thế nhưng em vẫn mãi cứ thích thầy. Ngày trôi qua ngày, trái tim rốt cuộc cũng đã không còn như lúc đầu. Bao vương vấn, bao mơ mộng, bao giọt nước mắt cuối cùng cũng trôi về quá khứ. Nhưng dù bao lâu trôi qua em vẫn không hề hối hận, dẫu có quay lại ngày ấy một lần nữa em cũng sẽ vẫn cứ thích thầy. Bởi vì thầy, vì những ngày đó là một phần ký ức của em, một phần của thanh xuân, của tuổi trẻ và cũng là một ngăn kéo kín đáo trong trái tim em. Em của hôm nay đã không còn là em của ngày ấy, thầy của hôm nay cũng đã không còn là thầy trong tim em ngày xưa, tất cả đều đã khác rồi.
Lời chào cuối cùng khép lại cánh cửa thanh xuân.
Tạm biệt thầy!
Tháng 3 năm 2021.
–
Từ ngày ấy đến hôm nay đã đi qua gần bốn năm. Thời gian trôi qua đã thay đổi rất nhiều việc và người, trong đó có cả em.
Nhìn lại khoảng trời thanh xuân đó mang theo thứ tình cảm bồng bột nhưng cũng đầy lưu luyến. Câu chuyện năm ấy xét đến cùng cũng chẳng phải lỗi của ai. Thầy đã làm rất tốt, cũng rất đúng. Cảm ơn thầy vì đã hành xử đầy chuẩn mực như thế. Vì vậy mà tuổi trẻ của em có nông nổi nhưng không có sai lầm. Đến hôm nay điều duy nhất mà em còn lưu lại chính là sự tôn trọng và trân quý nhất từ tận đáy lòng.
Cảm ơn thầy, cảm ơn thanh xuân đã giúp cho tuổi trẻ của em thật sự cháy bỏng.
Bốn năm qua đi, ngày hôm nay câu chuyện về thầy cũng đến lúc phải dừng lại.
Tạm biệt thầy.
Ngày 09 tháng 5 năm 2022.
Bình luận 0
Bạn là người đầu tiên đọc đến đây?
Có chi tiết nào khiến bạn bất ngờ không?