Mối quan hệ giữa thầy trò trước giờ luôn là mối quan hệ đơn thuần trong trắng nhất. Nhưng đối với em, không biết từ khi nào em lại đột nhiên vượt qua cái rào cản của định kiến ấy, thích thầy.
Một cô học trò lớp chín và một thầy giáo tuổi ngập ngừng ở ngưỡng cửa ba mươi. Thầy à, thầy hơn em một nửa số tuổi. Vậy mà em vẫn cứ thích thầy. Thích từ nụ cười, ánh mắt đến những câu nói vu vơ của thầy.
Bạn bè thường nói rằng em rất ngốc. Biết bao nhiêu thằng bạn cùng lớp, lại thêm mấy đàn anh lớp trên. Ai ai cũng đẹp trai học giỏi lại còn rất thân thiện. Vậy mà em, vẫn cứ thích thầy. Thầy giỏi thì giỏi thật đấy, nhưng lớn rồi, gương mặt thuộc loại nhân hậu dễ nhìn chứ không phải kiểu đẹp trai thư sinh lại còn có cái bụng “hơi to”.
Nhưng em vẫn cứ cố chấp thích thầy.
Em thích thầy có vẻ như đã hơn một năm rồi, từ cuối học kỳ II năm lớp mười một. Thầy là giáo viên chuyển về trường em năm em lớp mười. Trước đó ấn tượng của em đối với thầy vô cùng tệ. Thầy biết không, em là một cô gái kiêu kỳ không thích tạo mối quan hệ với người khác. Em rất ghét những ai cứ thích thể hiện sự khác biệt. Và thầy, vô tình lại là người như thế!
Ngay từ ngày đầu tiên thầy bước vào lớp, giọng nói của thầy đã làm em rất ấn tượng. Thầy là người miền Bắc, vì thế giọng nói rất khác với người miền Nam chúng em. Đã vậy thầy còn thường nói những câu “sốc” tụi em kiểu như: “Tôi ngâm nước đống sách của anh đấy nhá!” hay “Sách mua về không học để thờ à?”. Những giáo viên xung quanh chúng em thường thì rất thân thiện hiền hòa, không thì lại rất “dữ”. Nửa nạc nửa mỡ như thầy, là người đầu tiên!
Thầy đôi lúc rất thân thiện, đôi lúc lại hài hước rồi đôi lúc lại rất nóng nảy cáu gắt như có thể bốc hỏa bất cứ lúc nào lại còn cộng thêm giọng nói rất “lạ” của thầy. Lúc đó em thật sự không ưa thầy chút nào cả, nhất là cái giọng mỗi khi la mắng lớp. Nhưng thầy biết không, đến hôm nay, mỗi khi nghe loáng thoáng đâu đấy giọng người con trai miền Bắc em đều giựt phăng người lại và ngồi nghe thấy rất thích thú, dù cho biết rằng đó chẳng phải là thầy. Có lẽ em đã bị “nghiện” mất rồi.
Thầy kỳ lạ lắm, trong lớp học thầy là một người khá nóng nảy, tính cách thất thường lại khó hiểu. Vậy mà khi ra khỏi lớp thầy lại rất thân thiện và dễ chọc ghẹo. Thầy không hề khó chịu hay mắng chúng em như lúc học trong lớp mà chỉ cười vui vẻ. Thật ra lúc đó ngoại trừ trong lớp hầu như em không thích tiếp xúc với giáo viên. Đối với em, học sinh là học sinh, giáo viên là giáo viên, không có việc lẫn lộn bất kỳ mối quan hệ nào khác ở giữa. Nhưng trong những lần em về trễ và ngồi ở hàng ghế đá chờ mẹ đón, thầy thường hỏi sao em chưa về, có lần còn cho em coi một sinh vật kỳ quái mà thầy ngẫu nhiên tìm thấy với gương mặt rất vui vẻ hớn hở, có lẽ là do đặc thù nghề nghiệp khi giảng dạy môn sinh học. Nhìn đàn chuột con lúc nhúc đỏ hỏn trên tay thầy mà hai hàng chân mày em nhíu chặt. Có lẽ là do em chưa từng gặp những trường hợp như vậy nên đối với thầy, em lại đột nhiên cảm thấy rất đặc biệt.
Rồi kể từ đó em lại chú ý thầy nhiều hơn, thường xuyên cũng bạn bè chọc ghẹo thầy trong giờ ăn, sau đó làm một việc mà em từng nghĩ bản thân sẽ không bao giờ làm, kết bạn Facebook với giáo viên, là thầy. Trong suy nghĩ của em lúc ấy, thầy là một con người rất thẳng thắn, tính cách khó hiểu, thuộc trường phái hướng ngoại.
Nhưng từ khi kết bạn Facebook với thầy, em lại chợt phát hiện thầy là một người rất yêu thương gia đình, rất ấm áp. Em chợt nhận ra rằng hóa ra sự thể hiện bên ngoài và nội tâm của một người có thể không hề giống nhau. Từ đó em lại càng hiếu kỳ về thầy hơn, chú ý quan sát thầy nhiều hơn. Rồi đến một ngày nào đó cuối năm lớp mười một, em chợt nhận ra mình đã lỡ thích thầy mất rồi.
Ngay từ lúc bắt đầu thích thầy em đã biết mình làm sai. Nhưng em không thể thay đổi được, bởi vì thầy, mỗi ngày vẫn lướt ngang qua em. Thầy biết không, bề ngoài em tỏ ra rất kiên cường mạnh mẽ, rất tinh nghịch lại có chút lạnh lùng. Nhưng thật ra em lại rất nhát. Nhất là đứng trước thầy.
Còn nữa, năm lớp mười hai em đột nhiên trở nên thân thiết với rất nhiều giáo viên. Bạn bè đều nghĩ em đã trở nên hòa đồng hơn, nhưng thật ra tất cả cũng đều vì thầy. Kết bạn với nhiều giáo viên, em có thể hiểu rõ thầy hơn, biết nhiều điều về thầy hơn, nhưng cũng càng lún sâu hơn. Đứng trước mặt các giáo viên khác, em thể tâm sự với họ, chọc ghẹo họ, coi họ như bạn bè, có thể cười đùa một cách tự nhiên. Nhưng đứng trước thầy, em lại không thể.
Em thật nhớ khoảng thời gian lúc trước khi chưa thích thầy, suy nghĩ vô tư thoải mái không bị bất kỳ vướng bận nào. Nhưng bây giờ mỗi lần nhìn thấy thầy em đều không dám hé nửa lời, có thể cúi đầu chào cũng xem như là may mắn lắm rồi.
Bình luận 0
Chương này vẫn đang rất yên tĩnh
Theo bạn tình tiết tiếp theo sẽ diễn ra thế nào?