Chương 2: Đau lòng

Cập nhật: 01:14 - 30/05/20261,127 từLượt xem: 9

Em nhớ đầu năm lớp mười có một lần em đã thức khuya hơn mười hai giờ đêm, thầy đột nhiên nhắn tin hỏi em vì sao chưa ngủ. Em bất ngờ lắm, cũng rất mừng, cảm xúc giống như tất cả bị đảo lộn lên hết vậy. Em lúc ấy rối lắm, sau đó không biết tại sao tay nhanh hơn não tả lời thầy cộc lốc, sau đó thầy lại “ừ” rồi thôi.

Thầy biết không, sau khi thầy “ừ” xong em đột nhiên cảm thấy muốn đánh mình dễ sợ, bỏ lỡ một cơ hội tốt đến như vậy. Khoảng thời gian sau đó em hối hận lắm, cứ ước gì giá như hôm đó chịu suy nghĩ kỹ rồi hãy trả lời có phải hay hơn không.

Đến khoảng hơn một tháng sau đó. Một hôm em có bài thuyết trình cần phải làm gấp nhưng hôm đó mê chơi đến tối mới nhớ ra. Vậy là em thức đến hơn ba giờ sáng để làm cho xong bài. Làm xong, em mở Facebook lên thì thấy thầy vẫn còn online. Nhìn cái chấm sáng màu xanh ấy em lại đột nhiên nhớ tới buổi trò chuyện ngốc nghếch lần trước. Em ước gì, thầy lại có thể nhắn tin quan tâm em như thế. Em chờ, nằm chờ hơn nửa tiếng vẫn không thấy khung chat của thầy hiện lên, chờ lâu lắm, thời gian cứ như chậm lại, rất chậm.

Sau đó đột nhiên trong đầu em lóe lên một ý tưởng. Em lập tức đăng một bài viết với nội dung: “Hơn 3 giờ rưỡi rồi còn ai thức không?”. Thật ra cũng là do em quá nhàm chán nên viết cho vui thôi. Vậy mà ai ngờ đâu chưa đầy năm phút sau thầy đã nhắn tin cho em với câu hỏi cũ: “Sao chưa ngủ con?”.

Em vừa nhận tin nhắn là cười lên như điên vậy, em không ngờ có thể gài được thầy. Và đương nhiên là em không thể nào để vụt mất cơ hội như lần trước. Lần này em với thầy nói chuyện nhiều hơn lúc trước rất nhiều. Thật ra thì thầy cũng chỉ nhắn lại mười mấy dòng, nhưng đối với em chỉ nhiêu đó thôi cũng đủ lắm rồi. Tối hôm đó em ngủ ngon lắm, thật đấy!

Lúc trước khi thầy vừa mới chuyển về trường em và các bạn thường hay chọc ghẹo và ghép đôi thầy với một cô giáo cùng chuyển về năm đó. Cả hai đều cùng tới từ miền Bắc, lại học chung một trường, rồi cả hai lại cùng đeo đồng hồ màu vàng. Theo như cô ấy nói, thầy là đàn anh của cô trong trường Đại học. Lúc trước em và tụi bạn hay chọc ghẹo hăng say lắm. Nhưng đến năm lớp mười hai này, mỗi lần nhìn thấy hai người đứng cạnh nhau cười nói em lại thấy buồn lắm, lại có chút ghen tỵ. Phải chi em lớn hơn một chút thì tốt biết mấy.

Rồi em phát hiện hóa ra em không phải là người duy nhất nhận được sự quan tâm quý báu của thầy. Đối với bất kỳ học sinh nào thầy cũng vậy, thầy đều quan tâm lo lắng như nhau, đều rất nhiệt tình và thân thiện. Có thể nói thầy là một người rất có tâm với nghề và rất yêu thương học sinh của mình, đúng chuẩn một người giáo viên gương mẫu.

Lúc trước em không hiểu tại sao một người thầy mà em từng không ưa lại có nhiều bạn học yêu thích như vậy. Rồi bây giờ đến em cũng không thể nào hiểu chính mình. Nhìn thầy cười nói với những bạn học khác, thầy trao cho họ những quan tâm mà em đã từng được nhận, lòng em đau lắm! Hóa ra tất cả đều là do em tự suy diễn mà thôi.

Đã có lúc em nghĩ bản thân đã hiểu rõ rồi, em biết được vị trí thật sự của mình rồi, em muốn buông tay. Em không muốn phải tiếp tục chìm đắm trong những ảo tưởng của chính mình nữa. Nhưng mỗi lúc em nghĩ mình đã làm được thì thầy lại như vậy, cho em thêm một lần quan tâm, cho em thêm một chút hy vọng khiến em mãi không thể buông tay. Thật ra yêu thương một khi đã trao đi thì làm sao có thể dễ dàng buông bỏ.

Rồi mỗi ngày, mỗi ngày em luôn bị xoáy trong cái vòng cảm xúc hy vọng rồi hụt hẫng rồi lại hy vọng ấy. Nó mệt mỏi và đau đớn lắm thầy ơi. Em bắt đầu ghen tị, ghen tị với cô giáo ấy, ghen tị với các bạn học, rồi lại ghen tỵ với chính mình ngày trước. Rồi, em bắt đầu không thể kiểm soát được chính mình nữa rồi. Em bắt đầu loan truyền việc bản thân thích thầy.

Từ bạn thân của em, đến lớp, đến toàn khối, rồi lại đến toàn trường. Lúc ấy em điên thật rồi, bất chấp cả hậu quả. Mục tiêu duy nhất của em là muốn thầy biết được. Và ít hay nhiều, hãy cho em một câu trả lời. Em rất muốn biết rốt cuộc trong lòng thầy em có chút vị trí nào hay không, dù chỉ một chút cũng được.

Rồi em đau lòng lắm. Dù biết được thì sao chứ, thầy vẫn như thế, tiếp tục vai trò hoàn hảo của mình. Em chờ rất lâu, em hy vọng thầy chỉ nói một lời thôi. Nhưng không, dù chỉ một câu khuyên em đừng tiếp tục suy nghĩ sai lệch của mình cũng không.

Sau khi cô giáo chủ nhiệm biết chuyện, cô bắt đầu khuyên em đừng nghĩ đến thầy nữa. Những lời khuyên, câu nói của cô làm em rất cảm động. Thật ra cô chủ nhiệm của em là một người rất quyết đoán. Có rất nhiều bạn trong lớp vì những loại tình cảm riêng tư của mình mà bị mời phụ huynh làm việc. Nhưng riêng với em, điều đó chưa bao giờ xảy ra. Bởi vì em chưa làm bất cứ việc gì quá đáng cả.

Thầy biết không, khi loan truyền tin này em đã lường trước được hậu quả xấu nhất và em biết nó vẫn còn nằm trong tầm kiểm soát của chính mình nên em không hề lo lắng nó sẽ ảnh hưởng tới thầy. Điều em hy vọng, chỉ là một câu nói của thầy, dù cho vô tình cách mấy, nhưng ít ra khi đó em sẽ có thể nhẹ lòng buông tay.

Bình luận 2

  • Avatar

    Thích VịFounding Member

    (3 tháng trước.)
    Phàm Nhân
    Level: 8
    6525/8100
    Gold:950
    Coin:216,544
    Ỏ, những xao động tuổi mới lớn luôn chứa rất nhiều cảm xúc đan xen mà.

    Dạ, cũng rất đáng nhớ nữa!

  • Avatar

    Hoa Phong Linh Vũ

    (3 tháng trước.)
    Phàm Nhân
    Level: 6
    4355/4900
    Gold:0
    Coin:214,012

    Ỏ, những xao động tuổi mới lớn luôn chứa rất nhiều cảm xúc đan xen mà.