Thanh Đình nghĩa là chuồn chuồn, một con chuồn chuồn mềm mại sinh động.
Trong những ngày nắng nhẹ, giữa đồng quê bát ngát thơm mùi đất, mùi bùn lẫn cả mùi của vạt nắng sớm mai.
Chuồn chuồn lướt đi trong gió rồi lại đậu trên vai người con gái xuân thì. Hình ảnh đó tuyệt đẹp làm sao!
Người ta hỏi chuồn chuồn có biết yêu hay không?
Biết chứ!
Tình yêu của chuồn chuồn đơn giản thuần khiết, yêu từ ánh mắt trong trẻo đầu tiên của một cánh chuồn chuồn trước cơn gió lạ.
Cô Hai Thanh Đình là con gái độc nhất của ông bá hộ Hùng giàu nức tiếng một vùng. Nghe đồn vàng bạc nhà ông bá hộ chất đầy ba kho ba bể đến nỗi ăn mấy đời cũng không hết.
Người phương xa ai đến làng cũng nghe tiếng cô Hai xinh đẹp nhất nhì ở làng Mộc Bình. Cô có gương mặt trái xoan thanh tú cùng đôi mắt rạng rỡ động lòng người mà ai nhìn vào cũng thấy yêu mến.
Hôm nay cô Hai vừa đi chơi cùng bạn về. Bước chân cô vui vẻ như đang nhảy múa, tâm trạng vô cùng tốt.
“Cô Hai đã về!”
Trong sân nhà, mấy người ở đều đang bận rộn tay chân quét tước nhà cửa. Vừa thấy Thanh Đình, ai cũng buông tạm việc trong tay để chào hỏi cô đầy niềm nở.
“Lâu rồi không thấy thím Năm, tôi còn tưởng thím nghỉ việc ở nhà tôi rồi chứ?” Thanh Đình mỉm cười trò chuyện cùng một người phụ nữ chừng hơn bốn mươi đang bưng nước.
“Đâu có, thím chỉ về quê ít hôm. Lâu không thấy cô Hai, nay thím nhìn cô Hai khác quá!”
“Khác sao vậy thím?”
“Thím Năm thấy cô Hai đẹp hơn, ăn mặc tân thời hơn, giống như mấy cô đi học ở Tây về vậy.”
Dáng vẻ cô Hai Thanh Đình hôm nay có gì đó rất khác lạ.
Cô Hai mặc một chiếc áo đầm trắng suông chiết eo, một tay cô đong đưa cái ví đầm đen, một tay còn lại thì vén mấy lọn tóc ra sau gáy. Trên mái tóc suôn dài óng ả của Thanh Đình được cài chiếc kẹp đính hình chuồn chuồn nhỏ.
Cô vươn tay sờ nhẹ chiếc kẹp tóc, bất giác cười khúc khích.
Vạt nắng phía sau len lỏi qua tán lá phảng phất nét cười rạng rỡ của cô. Thật rất khác với một cô Hai diện tấm áo bà ba gấm ngày trước.
Nghe thấy lời thím Năm khiến má Thanh Đình ửng hồng vì ngượng ngùng.
“Cảm ơn thím Năm. Thím cho tôi gửi lời thăm em Lài nhé!” Cô mỉm cười chào thím rồi vui vẻ bước vào gian nhà trong.
“Cô Hai Đình về rồi ấy à?”
Vừa bước vào gian nhà trong. Cô Hai nhìn thấy ba mình là ông bá hộ Hùng đang ngồi uống trà với một chàng thanh niên trẻ.
Thấy cậu Ba Phương, nét cười trên mặt cô Hai nhạt dần, bước chân cũng khựng lại.
Sau, cô nhanh chóng lấy lại tâm tình, gật đầu chào cậu Ba.
“Con gái nhà khác sáng sớm đã thức dậy phụ ba phụ mẹ công việc nhà. Còn cô Hai nhà này sáng sớm mở mắt ra đã tung tăng bay nhảy khắp nơi rồi.” Ông bá hộ nhíu mày mắng.
Tuy nói là mắng nhưng giọng điệu chẳng có gì là gay gắt, dường như chỉ muốn tỏ chút thái độ với cô con gái rượu trong nhà. Dù sao ông bá hộ chỉ có độc nhất một cô con gái, đương nhiên là ông phải nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.
Cô Hai đã biết tỏng mấy chiêu trò làm ra vẻ oai phong của ông bá hộ. Cô cười hì hì lấy lệ rồi bước đến bên cạnh ông, giọng điệu tinh quái.
“Ba cứ nói thế, cô Hai đây mà thật sự xuống bếp nấu cơm đốn củi thì ông bá hộ nhà này lại đau lòng chết mất!”
“Có khách khứa trong nhà mà vẫn cứ quen thói ăn nói tuỳ tiện!” Ông bá hộ lại mắng.
Cậu Ba Phương nhìn thấy dáng vẻ của cô Hai như thế bất giác mỉm cười.
Cậu Ba có gương mặt đôn hậu, nụ cười của cậu nhẹ nhàng càng làm nổi bậc vẻ chất phác của đứa con miền quê sông nước.
“Thôi cũng trễ rồi, con về đi kẻo không kịp.”
Ông bá hộ mặc kệ cô Hai diễn trò. Một tay ông chống cây gậy quý một tay còn lại thì phất tay với cậu Ba Phương.
“Chuyện kết hôn của hai đứa chú sẽ bàn với cháu sau.”
Cậu Ba Phương nghe thế thì nhìn ra sắc trời bên ngoài. Thấy mặt trời cũng đã lên cao, cậu Ba liền cúi chào ông bá hộ rồi chào cô Hai mà ra về.
Ông bá hộ nhìn dáng vẻ thật thà lễ phép của của cậu Ba mà vô cùng ưng ý.
Đứa nhỏ này tuy cha mẹ mất sớm nhưng lại rất có bản lĩnh, tuổi còn trẻ mà một tay nó giữ được gia nghiệp rộng lớn của ông Tư Bình. Âu cũng là phần phúc ông Tư để lại cho con cháu.
“Ba, ba nói chuyện kết hôn gì?”
Khác với ông bá hộ đang gật gù đánh giá chàng rể tương lai, cô Hai Thanh Đình vừa nghe đến chuyện kết hôn thì tái mặt. Gương mặt hồng hào trắng mịn ban nãy trở nên nhăn nhó.
“Sao hả? Con quên chuyện hôn ước của con với thằng Ba rồi”?
Ông bá hộ quay đầu hỏi con gái, trong lòng nhớ đến vài tin đồn gần đây thì bắt đầu trầm tư.
Đêm hôm đó, cô Hai Đình trằn trọc không yên.
Suýt nữa thì cô cũng quên mất hôn ước của cô và cậu Ba Phương ở thôn Hoài. Năm xưa ba cô và ông Tư Bình từng hứa hôn cho trưởng nam trưởng nữ hai nhà. Đáng lý ra năm mười sáu tuổi cô sẽ gả cho cậu Ba.
Chỉ là hơn hai năm trước bà Tư là mẹ cậu Ba qua đời nên hôn sự hai nhà mới lùi lại ba năm để cậu để tang mẹ rồi mới tính chuyện cưới hỏi. Nếu không có chuyện gì bất trắc thì đúng ra cuối năm nay cô sẽ về làm vợ cậu Ba.
Chỉ là…
Bình luận 0
Chưa ai bàn luận về diễn biến này
Nhân vật trong chương này khiến bạn ấn tượng ra sao?