Truyện 1: 100 Words – Chris (100 Chữ – Chris)

Cập nhật: 15:52 - 09/06/20261,299 từLượt xem: 2

“Thế giới của chúng tôi rất kỳ lạ. Cứ đến mười tám tuổi, con người sẽ không thể nói quá một trăm từ cho tới nhận lúc lìa đời.

Vì vậy mà trẻ nhỏ thì ồn ào còn người lớn thì câm lặng. Chúng tôi phải sử dụng kí hiệu, cử chỉ, bất cứ ngôn ngữ nào có thể thay thế cho giọng nói để giao tiếp với nhau và dành một trăm từ quý giá kia cho những dịp quan trọng nhất.

Như lời nói yêu với một người không thể đánh mất chẳng hạn.”

Hôm nay là một ngày nắng đẹp. Ánh nắng ban mai dịu nhẹ tươi sáng len lỏi qua từng tán lá rọi xuống sân như ánh đèn lung linh huyền ảo, như một cách vui đùa của tạo hóa trong bầu không khí tĩnh lặng lạ thường.

Chris nắm lấy hai dây xích bên cạnh, chân cô duỗi thẳng đẩy mình về sau. Chiếc xích đu vang lên từng âm thanh kẽo kẹt não nề giữa khoảnh sân rộng lớn. Tầm mắt Chris cũng theo đó mà mở rộng ra, nhìn về phía phương trời xa xôi mà cô chưa từng với tới được.

Không phải nhà Chris nghèo, cũng chẳng phải Chris tiếc cho vài ba đồng sửa lại cái xích đu cũ kỹ này. Cô chỉ cảm thấy luyến tiếc. Cô luyến tiếc âm thanh kẽo kẹt ấy, thứ âm thanh dẫu có chói tai nhưng lại khiến Chris cảm thấy lòng mình vẫn còn sống, giúp cô cảm nhận được nhịp đập của trái tim giữa thế giới xa lạ này.

Đã một năm qua đi và cô không hề nói một câu nào. Đối với Chris, ngôn từ là một thứ gì đó vừa đáng kính lại vừa ghê sợ. Cô không biết trưởng thành của người khác mang theo tư vị gì, nhưng đối với Chris, cô có hai lần trưởng thành, cả hai lần đều vì thứ ngôn từ ấy.

Hôm nay, Chris vừa tròn hai mươi tuổi.

Năm năm về trước, Chris cũng như bao đứa trẻ khác trong thế giới này, là một cô bé hoạt bát tinh nghịch. Chris yêu những bài ca câu hát, cô thích vu vơ những đoạn nhạc du dương, thích nụ cười khúc khích trong trẻo mỗi sớm mai thức giấc.

Chỉ là, vào một bữa sáng sinh nhật năm mười lăm tuổi, nụ cười ngây ngô ấy đã tắt lịm.

Ba mẹ cô lại cãi nhau nữa rồi. Cô biết ba mẹ rất thường cãi nhau, bởi cô từng đọc trộm những tin nhắn mắng chửi mà họ gửi cho nhau. Cả ba và mẹ luôn cảm thấy đối phương không đủ yêu mình, không đủ tin tưởng, cũng không đủ bao dung.

Dần rồi Chris cũng cảm thấy chuyện cãi nhau của họ là bình thường. Nhưng dường như câu chuyện hôm nay có điều gì đó khác lạ.

Chris nghe thấy tiếng đổ vỡ ở phòng khách. Cô bé Chris lồm cồm bò dậy khỏi chăn ấm, cô dụi mắt bước ra khỏi phòng tìm ba mẹ.

Chris tìm thấy ba mẹ của cô rồi, cô cũng thấy hai cái điện thoại xấu số nằm tan nát dưới sàn nhà. Có lẽ ba mẹ đang giận lắm, hơi thở họ dồn dập, mặt họ đỏ cả lên. Rồi, những lời mắng nhiếc chì chiết như nước lũ vỡ bờ không ngừng tuôn ra.

Đó là lần đầu tiên Chris nhìn thấy ba mẹ nói nhiều đến thế, nhiều hơn cả quãng đời mà cô từng đi qua. Đó là lần đầu, và cũng là lần cuối.

Từ khoảng không xuất hiện một hố đen, một con mắt đỏ như máu rình mò cuộc cãi vã. Bỗng nhiên, một tiếng cười rùng rợn vang lên cắt ngang sự chăm chú của Chris, cô tận mắt thấy những móng vuốt dài rõ máu kéo vụt ba mẹ vào khoảng không vô tận, kèm theo đó là tiếng thét đau đớn thảm thương.

Đó là lần đầu tiên Chris đối mặt với sự tàn khốc của thế giới này. Chris mím môi oà khóc, từ đó không nói một lời nào.

Hai năm trước, Chris yêu một chàng trai. Anh ấy như loài hoa mãi hướng cô về ánh mặt trời. Dẫu cô biết phía sau hướng dương là bóng tối.

Chàng trai ấy mở ra một cuộc sống mới cho Chris, khiến tim cô được sưởi ấm giữa sự lạnh lẽo của lẽ đời. Chris dần cười nhiều hơn, cô lại thích ngân nga những nốt nhạc trầm bổng, và hiển nhiên không hề phát thành lời.

Chris cảm thấy yêu anh rất nhiều, nhưng cô cũng lo sợ rất nhiều. Người Chris yêu là một chàng trai thích đùa giỡn và nói lời yêu thương. Đã rất nhiều lần cô cảnh báo anh đừng nói nữa, mỗi lần anh bày tỏ Chris đều phải cẩn thận đếm từng từ một, sợ rằng anh nói quá nhiều.

Sinh nhật năm mười chín tuổi của cô, cũng là kỉ niệm một năm cô và anh quen nhau. Anh đã dùng những từ cuối cùng nói yêu cô, rồi cũng biến mất giữa khoảng không vô tận. Chỉ là, sự ra đi của anh dường như không đau đớn như ba mẹ cô.

Đó là lần thứ hai Chris đối mặt với sự tàn khốc của thế giới này. Trái tim cô cũng dần tê liệt.

Chris có một người bạn, ông ấy như cây lim già đầu ngõ, tĩnh lặng và tỏ tường. Dường như không có điều gì trên thế gian mà ông ấy không biết. Chris lớn lên bên những bản nhạc sâu lắng của ông, và dĩ nhiên, đó chỉ là những dòng chữ hiện trên trang giấy.

Cô vẫn nhớ như in một câu nói mà ông từng viết.

Thế giới này có nhiều chuyện nhưng con người lại không thể nói nhiều. Ngôn từ đắt đỏ và quý giá, vì thế mà chúng ta lại càng phải chắt chiu từng chút một.

Đêm nay lại là một đêm Chris trằn trọc không yên. Cô nằm trên giường lăn qua lăn lại đã hơn một tiếng đồng hồ mà không tài nào ngủ được. Hình ảnh của ba mẹ và anh ấy vẫn đang chồng chất trong tâm trí cô.

Chris ôm lấy đôi tay lạnh toát bước xuống giường. Cô lần mò trong đống sách giấy tìm thấy một bức thư. Đây là bức thư cuối cùng mà anh để lại cho cô năm ấy.

Bức thư nhăn nheo với mép giấy sờn cũ, trang giấy bên trên có những chỗ đã lắm lem vàng. Có lẽ, chủ nhân của bức thư đã đọc đi đọc lại nó rất nhiều lần, mỗi một lần đều tuôn trào nước mắt. Bên trong tờ giấy có một dòng chữ nắn nót cẩn thận, những dòng cuối cùng còn sót lại của một người.

Ngôn từ cả đời anh, trước năm mười tám tuổi dành cho cuộc sống, sau năm mười tám tuổi dành trọn cho em.

Lạ thật, lần này Chris đã không còn khóc, dẫu trái tim vẫn như bị ai đó bóp nghẹn. Cô xoa chiếc nhẫn sáng bóng trên ngón áp út như đang cảm nhận chút hơi ấm còn sót lại từ một ai. Chris cầm bút lên, nắn nót từng con chữ, cũng như anh năm ấy đã dành trọn tình cảm viết cho cô.

Em cũng yêu anh, Antonie.

Ngôn từ cả đời cô, trước năm mười lăm tuổi dành trọn cho cuộc sống, từ năm mười lăm đến mười chín tuổi dành trọn cho bản thân, sau năm mười chín tuổi mãi chôn giấu trong lòng.

Tạm kết.

Bình luận 0

Chưa ai bàn luận về diễn biến này

Nhân vật trong chương này khiến bạn ấn tượng ra sao?