Đề bài:Viết một đoạn văn nghị luận ngắn về quan điểm “phong cách là con người nhà văn” và chứng minh bằng một nhà thơ.
Thể loại: Lý luận văn học.
BÀI VIẾT
Nhà thơ Tố Hữu từng nhận định: “Văn học thực chất là cuộc đời”, và cuộc đời không chỉ đi vào thơ ca mà còn góp phần định hình phong cách người nghệ sĩ. Mỗi nhà thơ đều có một phong cách riêng hay còn được gọi một cách mỹ miều hơn là “dấu vân chữ” (Lê Đạt) của thi ca. Nó hình thành từ thế giới quan, nhân sinh quan, chiều sâu tư tưởng và sự phong phú trong tâm hồn người nghệ sĩ. Và đôi lúc, nó còn được mài dũa bởi những dấu ấn dân tộc, thời đại cũng như hoàn cảnh sống của riêng họ. Như đã nói, “phong cách chính là còn người của nhà văn”, mỗi tác phẩm được ra đời bao giờ cũng phản ánh tâm hồn nhân loại thông qua con mắt nhà nghệ sĩ. Và đối với Hàn Mặc Tử, người được Hoài Thanh nhận xét là “một hồn thơ rào rạt và lạnh lùng”, ông đã đem đến cho văn đàn nước nhà một luồng gió thi ca độc đáo.
Hàn Mặc Tử là một thi nhân đầy tài hoa nhưng phận đời bạc mệnh.Trong những năm tháng tuổi trẻ rực rỡ của cuộc đời, ông mắc bệnh phong, một căn bệnh nan y lúc bấy giờ. Kể từ đó, ngòi bút người thi sĩ tràn ngập nỗi đau với hình tượng ánh trăng, máu và nước mắt. Trong “Rướm máu”, ông viết:
“Cứ để ta ngất ngư trong vũng huyết
Trải niềm đau trên mảnh giấy rung rinh.”
“Ngất ngư” và “rung rinh” đều là những tính từ chỉ trạng thái. Từ “ngất ngư” đem cho ta cảm giác thả mình và mê đi. “Cứ” tức là mặc kệ, không cần quan tâm. Phải chăng nhà thơ họ Hàn đang muốn thả hồn vào “vũng huyết” để tự mình chiêm nghiệm, tự mình gặm nhấm nỗi đau một cách đầy tĩnh lặng và tinh tế. Để từ đấy, nỗi đau thể xác hóa thành chất liệu sáng tác của tâm hồn. Nếu đối với Nguyễn Bính, thơ là quê hương, là thứ không gian làng mạc êm đềm yên ả. Với Xuân Diệu, thơ là tiếng gọi ồ ạt của tuổi trẻ và tình yêu. Thì đối với chàng thơ Hàn Mặc Tử, thơ là những cảm xúc ngân lên từ trái tim đã sớm chồng chất những nỗi đau về thể xác lẫn tâm hồn.
Tuy nhiên, không khác bao nhà thơ trong phong trào Thơ Mới, trang viết của ông vẫn còn lấm tấm bao giọt tình yêu. Thời còn khỏe mạnh, ông vẫn luôn là thần tượng trong mắt bao nàng thiếu nữ, trái tim ông luôn rạo rực cháy một hồn yêu. Nhưng từ ngày mắc vào căn bệnh quái ác, ông dần mất đi ngọn lửa rực rỡ ban đầu. Hàn Mặc Tử mặc cảm bởi căn bệnh phong, ông tự ti vì bàn tay lở loét, bệnh tật. Và từ đó, tình yêu của ông dần tách biệt với cuộc đời bởi khoảng cách của không gian (trại phong) và thời gian (sự sống). Cũng có lẽ vì thế, ông đã viết nên những vần thơ đầy khát vọng trong “Bẽn lẽn”:
“Trăng nằm sõng soài trên cành liễu
Đợi gió Đông về để lả lơi.”
Giờ đây, mặt trăng đã được Hàn Mặc Tử nhân hóa thành một con người biết “nằm”, “biết đợi”, biết “lả lơi”. Hai câu thơ của ông họa lên bức tranh đầy hình ảnh mang đậm tính trữ tình, đẹp dịu dàng và quyến rũ. Tuy nhiên, cảnh sắc tuyệt vời ấy lại được nhìn thấy qua khung cửa sổ phòng bệnh, dưới đôi mắt của một con người trần tục vướng đầy đau thương. Nhưng có lẽ, nỗi đau của ông đã có một người tri âm, đó là “trăng”. “Trăng nằm sõng soài trên cành liễu”, một tư thế nằm lả lướt, mời gọi và quyến rũ đôi mắt đa tình của bậc thi nhân. Nhưng trăng nằm đấy để đợi ai, chờ ai? À, hóa ra trăng đang “đợi gió Đông về để lả lơi”. Đối với một bệnh nhân mắc căn bệnh phong, “gió Đông” chẳng khác nào một sự tra tấn cùng cực. Bởi nó đến mang theo cái lạnh buốt tận xương tủy. Cái lạnh ấy không chỉ từ thể xác mà còn ăn sâu vào tâm hồn. “Trăng” cũng thế. Hóa ra, những người bạn thân thiết nhất lại chính là nguồn cơn gây ra nỗi đau cho Hàn Mặc Tử, khiến người đọc không khỏi xót xa trước nỗi cô độc trong tâm hồn ông. Ông cô đơn đến mức phải bầu bạn cùng bệnh tật, cùng sự tra tấn lặp lại hằng đêm. Và điều đó đã được đưa vào trang viết của người nghệ sĩ.
Thơ Hàn Mặc Tử luôn đem đến cho độc giả nhiều sức gợi nhưng cũng mang đầy đau đáu cho một kẻ tài hoa bạc mệnh. Thi sĩ họ Hàn lấy nỗi đau của bản thân làm chất liệu rồi từ đó thấm nhuần trở thành phong cách riêng của chính mình, một loại phong cách đầy độc đáo và táo bạo. Đó là lý do mà ông từng được ca ngợi rằng: “Trước không có ai, sau không có ai, Hàn Mặc Tử như một ngôi sao chổi xoẹt qua bầu trời Việt Nam với cái đuôi chói lòa rực rỡ của mình”.
–
Hoàn thành.
Bình luận 0
Chương này vẫn đang rất yên tĩnh
Theo bạn tình tiết tiếp theo sẽ diễn ra thế nào?