Ba năm, Đơn Luyến đã xây dựng cho mình một hình tượng. Trong mắt thầy cô, cô là một học sinh ngoan hiền học giỏi, đạt được nhiều thành tích cao. Trong mắt bạn bè, cô là cô bạn đầy tham vọng không từ bỏ bất kì cơ hội nào để có thể giành giật và tranh thủ điểm số, cũng là con người kém hòa đồng, không chịu tham gia hoạt động chung của lớp.
Đơn Luyến rất tự hào hình tượng hiện tại của bản thân. Đây là con người mà năm xưa cô từng ao ước hướng tới. Bây giờ cô đã làm được rồi.
Đơn Luyến nhặt chiếc lá dưới đất lên. Cô xé từng mảnh, từng mảnh lá rồi vo nát nó.
Chỉ là, cô thật sự không còn nhận ra chính mình nữa.
Đơn Luyến đưa mắt nhìn hàng cây đang lay động theo gió. Cô thích khoảng không gian yên tĩnh vắng vẻ này. Nó tạo nên những khoảng lặng trong lòng Đơn Luyến, là nơi duy nhất của có thể trở về làm chính mình.
Là nơi cô có thể thành thật với bản thân.
Nhiều năm như thế Đơn Luyến vẫn chưa từng quên được cảm giác sợ hãi và tuyệt vọng đó. Khi đó Đơn Luyến có một nhóm bạn thân năm người, bốn người bạn của cô đều đậu vào những trường chuyên đứng đầu thành phố, riêng chỉ có cô rớt lại nơi này.
Đơn Luyến cảm tưởng mình như con thỏ trong câu chuyện cổ tích rùa và thỏ vậy. Cô là chú thỏ cao ngạo tự tôn chưa bao giờ biết thất bại là gì, để rồi trong ngày tháng nhởn nhơ đùa hoa vờn bướm ấy, chú thỏ phải mãi mãi dừng lại phía sau. Huống hồ chi, những người bạn của cô cũng chẳng phải rùa, họ cũng là thỏ. Những con thỏ không ngừng cố gắng phấn đấu cho tương lai của chính mình.
Năm đó cô dùng ba tháng để rong chơi để rồi sau này phải dùng ba năm để bù đắp lại sai lầm quá khứ. Nhưng có những vết thương vĩnh viễn không thể bù đắp được nữa, nó trở thành vết sẹo in hằn trong tâm trí con người. Là nỗi ám ảnh vĩnh viễn không thể xóa bỏ trong lòng Đơn Luyến.
Đơn Luyến rất sợ, cô sợ phải đối mặt với kì thi đại học sắp tới, cô sợ mọi chuyện rồi sẽ lặp lại một lần nữa, sợ mình lại thua, thua bởi chính sự lười biếng chủ quan của bản thân. Cô không dám tưởng tượng đến ngày đó, cái ngày mà bạn bè ai ai cũng vào trường đại học hàng đầu còn cô thì chỉ có thể đứng một bên nhìn họ vui cười hạnh phúc.
Đơn Luyến sợ cái viễn cảnh u ám, sợ hãi phải gặp lại Đơn Luyến của năm lớp mười ấy, cô gái mang trên mình nỗi tuyệt vọng và trên môi tuyệt nhiên không nở nổi một nụ cười. Cô gái đã từng thẳng lưng bước đi nhưng lại cúi đầu lầm lũi, dùng sự lạnh lùng che đậy nội tâm mỏng manh và yếu đuối.
Đơn Luyến cảm thấy trái tim trống rỗng của mình bỗng nhiên lạnh buốt, cái lạnh xẹt nhanh như tia điện truyền thẳng lên hai vai rồi đông cứng đôi bàn tay. Cô đưa tay chạm nhẹ lên gò má. Không biết từ bao giờ, gương mặt cô đã đầm đìa nước mắt.
Đơn Luyến lấy tay lau đi. Một giọt, hai giọt rồi ba giọt. Những giọt nước mắt chẳng biết vì sao cứ chảy dài như vô tận. Đơn Luyến lau đến mức hai tay mình cũng đẫm nước. Rồi cô mím chặt môi kéo lấy tay áo lau, lau đến khi ướt cả một mảng áo trắng tinh khôi.
Không. Cô không thể, tuyệt đối không thể mắc lại sai lầm ngu ngốc đó. Cô phải đạt giải Nhất. Chỉ có giải Nhất của kì thi này cô mới có được tấm bảo hiểm an toàn nhất giúp cô tuyển thẳng đại học. Cô phải đạt giải Nhất. Chỉ cần đạt giải Nhất, cô sẽ không cần phải thi đại học nữa, không cần, không cần phải đối mặt nữa.
Nhất định phải đạt giải Nhất!
Đơn Luyến không ngừng lập lại suy nghĩ ấy, nó như một lời nguyền chôn sâu trong khối óc đang không ngừng nảy mầm vươn mình lên cao, chọc thủng mọi bất an sợ hãi trong lòng cô.
Ai đó?
Tiếng bước chân từ sau lưng làm Đơn Luyến giật mình. Cô vội vã đứng dậy, nhướng vai lau cả khuỷu tay áo lên mặt. Đơn Luyến vừa đi vừa lau, bước chân ngày càng vội vã, cô lau đến khi đôi mắt cô đỏ bừng và gương mặt chẳng còn một giọt nước mới chịu dừng.
Đi được một lát cô đã trở về phòng học, cơn gió oi bức của trưa tháng ba khiến cô trở nên tỉnh táo. Đơn Luyến đứng lặng người nhìn cánh cửa ấy. Cô hít một hơi thật sâu, vỗ vỗ vào mặt cho mình vài cái rồi đeo khẩu trang lên mặt, vươn tay nắm lấy tay nắm, bước vào.
Ở khoảnh khắc mà Đơn Luyến vừa đi qua cánh cửa, ánh nắng chiếu đến gót chân cô. Trong từng tia nắng, những lớp bụi mịn nhảy múa tung tăng như đang tham dự một bữa tiệc hoang dại giữa rừng xanh. Nhưng trong chính sự nhộn nhịp hân hoan ấy lại mang một nét buồn cô liêu khó tả.
–
Đôi lời:
Câu chuyện ngắn này tuy không ly kỳ kịch tính, không có những đoạn thắt nút, cao trào rồi tháo gỡ như bao câu chuyện khác nhưng nó lại chính là một lát cắt chân thật từ cuộc đời Đơn Luyến.
Tôi tin rằng mỗi ai trong chúng ta đều từng trải qua khoảng thời gian thất bại, từng vì thất bại mà khép mình rồi lại một lần nữa không ngừng phấn đấu. Cô gái Đơn Luyến của tôi đã trải qua một giai đoạn như thế, cô bước đi trong thời gian chông chênh và lạc lõng của tuổi trẻ.
Nhưng dẫu có vấp ngã đau đớn đến đâu, Đơn Luyến vẫn chưa từng từ bỏ. Cô ôm ấp vết thương, tự mình đứng dậy và bước đi trên đôi bàn chân mềm yếu, không chịu thua, không từ bỏ, dùng sự ngoan cường của sinh mệnh để tạo lập tương lai và bù đắp quá khứ.
Bình luận 0
Chưa ai bàn luận về diễn biến này
Nhân vật trong chương này khiến bạn ấn tượng ra sao?