Chương 1

Cập nhật: 11:03 - 04/05/20261,330 từLượt xem: 1

Đơn Luyến thở ra một hơi dài, cô buông bút, tựa lưng ra ghế và khép hờ đôi mắt.

Giây lát, ánh đèn chói chang trên đỉnh đầu vụt tắt, Đơn Luyến cảm thấy như có một dòng nước ấm vỗ về đôi mắt khô rát của mình.

Trong bóng tối, các giác quan của con người trở nên nhạy cảm đến lạ thường. Cô nghe tiếng sột soạt của giấy, tiếng ghế cót két kéo ra, tiếng giày ma sát trên sàn và cả tiếng cửa sập lại ngay sau lưng.

Đi hết rồi? Đơn Luyến tự hỏi.

Nhưng cô chả thèm mở mắt ra để kiểm chứng. Bởi thật chất trong phòng chỉ còn cô và cô bạn vừa nãy.

Hai vai Đơn Luyến cứng đờ, bàn tay nặng trĩu. Cô nhấc ngón út, ngón áp út, lần lượt các ngón tay. Phút chốc, cả bàn tay lại vô lực rơi xuống tay vịn ghế. Đơn Luyến cảm tưởng như cơ thể này chẳng còn là của mình nữa. Đầu óc cô căng ra, mọi thứ cứ xoay mòng mòng trong não.

Bài kiểm tra vừa nãy thật sự đã rút cạn sức lực của cô.

Nhưng Đơn Luyến cảm thấy vẫn chưa đủ. Bên trong cơ thể đang nằm vật ra ghế ấy, tận sâu trong linh hồn trơ trọi vẫn như đang có ngọn sóng thần vẫy gọi. Ngọn sóng nằm sâu tít bên trong, tưởng chừng như nét yên ả của biển cả đã làm lu mờ đi nó. Nhưng không, nó vẫn tồn tại, như một sự kìm nén của nội tâm, chờ một ngày nào đó bùng lên dâng trào mãnh liệt, đẩy ngã bức tường thành vững chãi chắn ngang trái tim lạnh buốt.

Hôm nay không phải là ngày đầu tiên Đơn Luyến giải đề. Những đề văn thế này cô đã giải trên dưới ba chục lần. Nhưng hôm nay lại có thứ gì đó đè nặng trong lòng cô.

Ba năm trước đây, cũng vào chính thời gian này, cô nhận được tin mừng lớn nhất trong quãng đời của học sinh cấp II. Cô đậu rồi, đậu giải Nhì kỳ thi Học sinh giỏi cấp thành phố môn Ngữ văn. Trong bốn thí sinh của trường THCS Tô Nguyên, mười lăm thí sinh của quận A, cô là người đậu cao nhất, cũng là người đậu duy nhất trong trường.

Đơn Luyến vẫn còn nhớ rõ gương mặt rạng rỡ sáng ngời hôm ấy, cô nhớ cái xoa đầu dịu dàng và lời khen “giỏi lắm” của thầy. Cô nhớ bản thân từng tự hào và hãnh diện đến nhường nào. Cũng nhớ mình từng đau đớn khổ sở ra sao.

Giải thưởng đó, nó là niềm vinh dự lớn nhất, là minh chứng cho sự thành công và kiêu ngạo của cô. Nhưng cũng giải thưởng đó, chính sự kiêu ngạo đó đã đốn ngã tất cả niềm tin vào tự hào của cô trong ba tháng sau đó.

Cô tin rằng mình giỏi, tin rằng mình thật sự có năng lực, tin rằng mình không cần phải vùi đầu ôn tập như bao bạn bè cũng có thể đậu vào trường chuyên lớp chọn một cách dễ dàng. Nhưng cuối cùng cô đã rớt, rớt liên tục bốn trường. Để rồi hôm nay, Đơn Luyến cô ngồi tại đây, ngồi tại ngôi trường THPT Dụ Nguyên này.

Ba năm qua, cô vội vã chạy theo giấc mơ của mình, vội chạy theo thành tích, theo điểm số, giải thưởng. Cô đạt được rất nhiều, bỏ lại rất nhiều cũng đánh mất rất nhiều. Đơn Luyến cứ tưởng mình đã chạy kịp thành công, nắm được tất cả vinh quang trong tay và bù đắp được tất cả nuối tiếc. Cô đã không còn là Đơn Luyến của những năm tháng tự ti cô độc đó.

Nhưng có lẽ cô đã sai rồi. Trên đường đua quạnh quẽ không một bóng người này, cô chỉ đang nhắm mắt lao đầu chạy ngược dòng thời gian.

Đơn Luyến cố vươn tay bắt lấy tất cả hình ảnh vỡ vụn và hỗn độn trước mắt.

Cô nhìn thấy mình của những năm tháng đó, thấy cô bé gào khóc bất lực giữa sàn gạch lạnh buốt khi nhận được điểm thi. Thấy nụ cười hồn nhiên sảng khoái trên khóe môi ngày nào dần tàn lụi.

Đơn Luyến năm ấy mang theo kiêu hãnh và hoài bão bước ra khỏi Tô Nguyên không một lần quay đầu. Cũng là Đơn Luyến năm đó, cô mang theo cô đơn và trái tim đầy thương tích bước vào Dụ Nguyên, dùng cả ba năm chỉ để ngoảnh đầu nhìn lại.

“Luyến, Đơn Luyến.”

Phải, cô là Đơn Luyến. Một Đơn Luyến âm u cô độc, một Đơn Luyến giả tạo đầy tham vọng mà bạn bè thường gọi.

“Đơn Luyến!”

Đơn Luyến giật mình, sự đau nhức từ vai truyền thẳng lên não cô.

“Mày tỉnh chưa đó?” Đan Dương đứng bên cạnh cúi người xuống, hai khuỷu tay cô ấy tì vào tay vịn ghế, hai bàn tay Đan Dương đỡ lấy gương mặt trái xoan có đôi mắt to tròn, nhìn thẳng vào Đơn Luyến.

“Hả? Sao cơ?” Đơn Luyến lại nhìn thấy ánh đèn chói lóa ấy một lần nữa, cô dùng những ngón tay che đi ánh sáng, từ từ ngồi thẳng dậy.

Đơn Luyến dụi dụi đôi mắt tìm lại chút tỉnh táo cho mình. Cô quay đầu nhìn cô bạn bên cạnh, thấy đôi má bầu bĩnh của Đan Dương, Đơn Luyến không nhịn được vươn tay nhéo một cái.

“Á. Mày điên hả?” Đan Dương trừng mắt, hất tay Đơn Luyến ra, dùng tay phải xoa xoa “vết thương” của mình.

Nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu ấy, Đơn Luyến phì cười. Cô không hiểu vì sao mình rất thích chọc ghẹo Đan Dương. Có lẽ, sự hoạt bát của cô ấy đã giúp ủ ấm phần nào trái tim cô.

“Mà nè, mày ngủ gì mà say sưa vậy, tao gọi nãy giờ cũng không chịu tỉnh.”

Đơn Luyến ngây người. Chốc lát, cô nhướng mày: “Mày còn nói nữa, tao đang mơ thấy tụi mình lên sân khấu nhận giải, vừa mới cúi đầu nhận vòng hoa chưa kịp cầm lấy tấm bằng thì bị mày réo rồi.” Vừa nói, Đơn Luyến vừa gấp áo chiếc khoác đắp trên chân lại đặt lên lưng ghế. Cô đứng dậy căng hai tay sang hai bên, vươn vai một cái thật đã.

“Thật hả? Vậy mày thấy tụi mình đạt giải gì?” Đan Dương đứng thẳng người, hớn hở hỏi.

Đơn Luyến mỉm cười, hai hàng mi vừa dài vừa dày rũ xuống, che đậy tất cả cảm xúc trong mắt. Cô kéo ghế sang một bên, bước ra ngoài phòng học và không quên để lại câu trả lời cho cô bạn Đan Dương.

“Giải Nhất.”

Phải, nhất định phải là giải Nhất.

Đơn Luyến bước đi trên hành lang vắng vẻ, suy nghĩ ấy không ngừng lặp lại trong đầu cô.

Bây giờ là giữa trưa, học sinh trong trường đều đã về, trả lại cho ngôi trường vẻ yên tĩnh vốn có. Chỉ còn đám đội tuyển Học sinh giỏi lớp mười hai bọn cô là được nhà trường cho ở lại.

Đơn Luyến đi một lát thì nhìn thấy bậc cầu thang quen thuộc. Cô bước đến, lấy chân gạt đi vài miếng lá khô rồi ngồi xuống.

Mấy năm qua cô dần trở nên khép mình lại. Cô không còn thích hò hét la lối hết mình, không còn thích tụ tập ồn ào cùng đám bạn thân như trước. Sự vấp ngã năm đó đã dạy cho Đơn Luyến một bài học nhớ đời. 

Cô không cho mình cái quyền được tự do như thế, không được thật tâm, không được buông thả, cũng không được ngừng lại.

Chương sau

Bình luận 0

Cuộc trò chuyện của chương vẫn chưa bắt đầu

Hãy chia sẻ cảm xúc sau khi đọc xong chương truyện.