2. Nếu không có đắng cay, liệu con người có tìm được chính mình? (P1)

Cập nhật: 22:27 - 09/06/20261,038 từLượt xem: 6

Đề bài: Nếu không có đắng cay, liệu con người có tìm được chính mình.

Thể loại: Nghị luận xã hội.

BÀI VIẾT

Hồi còn nhỏ, có lẽ rằng ai trong chúng ta cũng từng có những ước mơ màu hồng cùng những hoài bão lớn lao và khát khao mãnh liệt. Gặp một điều tốt, ta thường nghĩ sau này sẽ đem những điều tốt đẹp ấy đến muôn nơi; gặp một kẻ xấu xa, ta từng tự nhủ không bao giờ biến mình thành con người như thế. Nhưng rồi, thời gian dường như trôi quá nhanh, nhanh đến mức con người ta dần quên đi những ước hẹn ban đầu. Guồng quay xã hội đã kéo bước chân đi theo bao khát vọng phù phiếm xa hoa, để rồi, có một ngày ta chợt vấp ngã trên chính con đường mà ta đang mù quáng theo đuổi. Khi ấy, ta bỗng nhớ về những ngày còn thơ bé, khi ta mang trong mình bao điều tươi đẹp. Vậy, nếu không có đắng cay, liệu con người có tìm được chính mình?

Chắc hẳn mỗi chúng ta đều có ít nhất một lần phải tự hỏi mình muốn gì? Là muốn được sống, làm việc và vui chơi với đúng tâm ý của mình, nhưng con đường để tìm lại được chính mình thường phải đi qua nhiều đắng cay. Về mặt ngữ nghĩa, “đắng cay” là một tính từ dùng để chỉ cảm xúc con người. Từ này là một loại từ ghép từ hai chữ “cay” và “đắng” nhằm chỉ vị giác. “Đắng” là loại vị làm cho ta cảm thấy khó chịu như vị của bồ hòn, mật cá. “Cay” là một loại cảm giác nóng, tê rát đầu lưỡi. Vậy, sự kết hợp giữa hai loại vị giác là sự khó chịu về mặt thể xác lẫn tâm hồn. Ta có thể nói, “đắng cay” là sự đau khổ, xót xa một cách thấm thía của con người khi nếm trải một loại thất bại hay chấn thương nào đó về mặt tinh thần. Tuy nhiên, người xưa thường có câu “thuốc đắng dã tật”, tuy cay đắng đem đến cho ta nhiều tổn thương nhưng đồng thời cũng là bài thuốc trị bệnh diệu kỳ. Nó đem lại cho chúng ta không gian để suy ngẫm về bản thân, về thứ mà mình thật sự cần và tìm lại chính mình. Bàn về vấn đề này, hòa thượng Thích Thánh Nghiêm từng cho ra mắt quyển sách “Tìm lại chính mình”. Trong đó, ngài đề ra bốn mục lớn gồm: “La bàn định hướng cuộc đời”; “Giải thoát cho mình”; “Tìm về âm thanh nội tại” và “Khẳng định bản thân, trưởng thành và thể nhập vô ngã”. 

Từ đó, ta nhận ra rằng tìm lại chính mình không phải là mục tiêu, nó là hành trình. Một hành trình để bản thân ta tự ngẫm nghĩ, rèn luyện, trau dồi và học tập. Một hành trình giúp ta sống đúng với bản ngã, in đậm cá tính, dấu ấn tâm hồn với những giá trị tích cực, tốt đẹp của bản thân. Từ đó, ta trở về với một “ta” mới hơn, đầy bản lĩnh để đương đầu và là một phiên bản “ta” mà mình mong muốn nhất. Có thể cho rằng, nhờ có những điều đắng cay từ cuộc sống mà chúng ta có thể thay đổi bản thân từ tư duy, hành động đến thái độ, tìm lại được chính mình.

Quả thật, phải trải qua thất bại con người mới học được cách để thành công. Ngày nhỏ, có phải bạn cũng từng vấp ngã rất nhiều lần để học được cách bước đi, từng bị cô giáo khẽ tay mấy lần để cầm bút sao cho đúng, từng trầy trật đầu gối vô số lần để có thể ngồi vững vàng trên chiếc xe đạp. Và khi lớn lên chúng ta vẫn thế. Ta cũng phải trải qua bao thử thách, bao lần thất bại rồi lại đứng lên, sau đó tiếp tục ngã xuống rồi lại cắn răng mà đứng dậy. Và qua rất rất nhiều lần như thế, ta sẽ tìm ra một mẫu số chung của thành công cho riêng mình. Tuy nhiên, thành công chỉ là đích đến trên con đường tìm lại chính mình. Cái chúng ta phải trải qua là quá trình dài nhiều chông gai mà chỉ có bản thân mình mới có thể vượt qua. Trong đó, ta từng nản lòng, từng rơi nước mắt trong đêm, từng tìm ra mục tiêu và rồi bước tiếp.

Nếu ai là một tín đồ của điện ảnh Việt Nam đều sẽ biết đến đạo diễn Huỳnh Tuấn Anh. Anh là một nhà biên kịch, đạo diễn vừa có tài vừa có tâm với loạt phim điện ảnh đình đám như “Lô tô”, “Ngôi nhà bươm bướm”,… và sắp tới đây là bộ phim dã sử nổi tiếng “Phượng khấu”. Nhưng ít ai biết rằng, đằng sau một loạt thành công vang dội ấy là một quá khứ nhiều thất bại. Anh có một gia đình không hoàn thiện, một tuổi thơ đầy cô độc và tự ti. Khi trưởng thành, Huỳnh Tuấn Anh nghe theo lời ba mà thi đậu vào trường Sư phạm và làm nghề được khoảng sáu tháng. Qua bao đấu tranh tâm lý và ngăn cản từ gia đình, anh vẫn quyết định từ bỏ nghiệp dạy và đi theo con đường nghệ thuật dẫu bị người ba của mình từ mặt suốt năm năm. Vượt qua bao khó khăn cay đắng, Huỳnh Tuấn Anh cuối cùng cũng tìm ra con đường nghệ thuật mà mình yêu thích và thành công với lựa chọn của mình. Anh được xem là một minh chứng cho câu chuyện về sự đắng cay giúp con người tìm lại chính mình. Nhờ có tinh thần mạnh mẽ, nhờ những đau buồn thời thơ ấu mà các tác phẩm của anh đều mang đậm dấu ấn về hạnh phúc và gia đình, từ đó tạo nên tên tuổi cho Huỳnh Tuấn Anh trong nền giải trí Việt. 

Còn tiếp.

Bình luận 2

  • Avatar

    Thích VịFounding Member

    (4 tháng trước.)
    Phàm Nhân
    Level: 8
    6525/8100
    Gold:950
    Coin:216,544
    Cái dòng " Bị cô giáo khẽ tay mấy lần đề cầm bút sao cho đúng " là kiểu cô giáo cầm tay dạy cách cầm bút hả?

    Đại ý tương tự thế ấy bạn! Giống như việc ngày xưa mấy thầy cô nghiêm khắc hay cầm thước gõ vào tay các bạn viết sai tư thế ấy. Bài này mình viết năm 2017 nên các dẫn chứng sẽ hơi cổ điển một tí!

  • Avatar

    Hà Trần

    (4 tháng trước.)
    Phàm Nhân
    Level: 1
    235/400
    Gold:0
    Coin:659

    Cái dòng ” Bị cô giáo khẽ tay mấy lần đề cầm bút sao cho đúng ” là kiểu cô giáo cầm tay dạy cách cầm bút hả?