CHƯƠNG 6: GIẢI MÃ VÀ HIỆU CHUẨN

Cập nhật: 00:28 - 17/04/20268,413 từLượt xem: 0

LĂNG KÍNH QUÂN SỰ VÀ NGHỊCH LÝ THỜI GIAN

Căn cứ quân sự Long Thành, Việt Nam. Ngày 14, 12:45 trưa (Đã trôi qua gần 4 tiếng kể từ khi đội Tiên phong xuất phát).

Màn hình trung tâm chớp nháy liên tục, từng dải dữ liệu sinh học từ phía bên kia cánh cổng đổ về như thác.

Bốn tiếng đồng hồ trôi qua kể từ lúc xuất phát, kết quả thu về vượt ngoài mọi dự liệu của mọi người.

Giáo sư Vương đẩy gọng kính trễ xuống sống mũi, cẩn thận đặt bản báo cáo phân tích quang phổ lên mặt bàn inox:

“Mẫu gen ma thú cấp cao này… nếu đưa vào giải mã thành công, nền khoa học quân sự của chúng ta sẽ tiến một bước dài ít nhất năm mươi năm.”

Vị Tướng quân xoay người, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn:

“Tiến độ của Thiếu tá Sơn đang rất tốt. Môi trường linh năng có vẻ đang kích thích năng lực quản trị dữ liệu của cậu ta.”

“Cơ chế phòng ngự của người bản địa đã được hệ thống bóc tách.” – Giáo sư Vương lật sang trang tài liệu thứ hai, miết tay dọc theo sơ đồ mô phỏng nhiệt lượng.

“Nó hoạt động như một dạng Giáp phản ứng năng lượng. Chì và đồng thông thường sẽ bị bẻ cong quỹ đạo ngay khi chạm vào rìa từ trường. Chúng ta cần mật độ phân tử cao hơn.”

“Lõi Vonfram?”

“Xưởng vũ khí vừa hoàn tất lô đạn 7.62mm đầu tiên. Độ cứng của nó đủ sức xuyên thủng màng bảo vệ trước khi khối năng lượng kịp tái cấu trúc.”

Vị Tướng quân gật đầu, vẫy tay ra hiệu cho viên sĩ quan phụ tá đang túc trực ở góc phòng.

“Đẩy toàn bộ số đạn Vonfram qua cổng ngay lập tức. Truyền chỉ thị cho Sơn: Ưu tiên tối đa việc tìm kiếm mỏ Đấu thạch. Nguồn năng lượng đó là bài toán cốt lõi để duy trì màng không gian này lâu dài.”

Thung lũng Chết, Ma Thú Sơn Mạch.

Sơn ngồi tựa lưng vào vách đá, đôi mắt nhắm nghiền. Bên dưới mí mắt anh, nhãn cầu vẫn giật liên hồi theo những luồng dữ liệu mà AI đang xử lý.

Lâm vác theo một hòm tiếp tế bằng hợp kim vừa được đẩy qua hệ thống định tuyến, đặt phịch xuống nền đất ngay cạnh chân Sơn.

Anh hất cằm về phía dãy đèn báo hiệu màu xanh lục trên thân hòm.

“Quà từ Trái Đất. Chỉ thị kèm theo là tiếp tục đẩy nhanh tiến độ.”

Sơn từ từ mở mắt, những tia vằn đỏ hằn rõ trên võng mạc.

“Vô, đối chiếu thời gian hệ thống nội bộ với mốc thời gian thực tại trung tâm Long Thành.”

[Thời gian nội bộ thiết bị: 41 giờ 12 phút. Thời gian tại Trái Đất: 3 giờ 45 phút.] – Giọng AI Vô vang lên đều đều, vô cảm truyền thẳng vào bộ đàm toàn đội.

Bàn tay đang lau chùi nòng súng của Lâm khựng lại giữa không trung. Anh há to miệng.

“Bốn tiếng? Chúng ta đã ăn dầm ở dề tại cái hốc đá này gần hai ngày trời, đối mặt với đủ loại sinh vật biến dị, và trung tâm nghĩ rằng tất cả chỉ mới diễn ra trong vài giờ?”

Lâm đập mạnh tay vào báng súng:

“Chẳng trách những dòng lệnh hối thúc cứ liên tục dội xuống. Thượng tầng đinh ninh chúng ta vẫn đang ở thể trạng sung mãn nhất.”

Sơn đặt băng đạn Vonfram xuống, uống một hớp nước lạnh để ép đại não duy trì sự tỉnh táo.

“Sở chỉ huy làm việc dựa trên dữ liệu thời gian thực của họ. Sự lệch pha này là rủi ro chúng ta phải chấp nhận.”

Sơn lấy mảnh vải lau khô tay, thao tác nhanh trên sa bàn điện tử ở cánh tay:

“Nếu không tìm được mỏ Đấu thạch để thiết lập trạm hiệu chuẩn năng lượng không gian và đồng bộ lại dòng thời gian, hệ thần kinh của tôi sẽ đứt gãy trước khi cả đội kịp rút lui.”

Ánh mắt Sơn dừng lại ở Lâm, một cái nhìn sắc sảo tước đi mọi sự phàn nàn thừa thãi.

“Anh em chuyển toàn bộ sang đạn Vonfram. Tốc chiến tốc thắng.”

Lâm siết chặt lại dây đai áo chống đạn, kiểm tra khóa nòng khẩu STV-380. Anh vung tay ra hiệu cho mười lăm chiến sĩ đặc công phía sau chuẩn bị di chuyển.

Lâm hướng mắt ra khoảng không mù sương bên ngoài cửa hang:

“AI đã khóa được tọa độ mục tiêu chưa?”

[Xác nhận. Mạch bức xạ năng lượng cao cách đây 2.2 kilomet về phía Tây Bắc. Phân tích nồng độ linh khí: Đủ tiêu chuẩn thiết lập vùng hiệu chuẩn thời gian.]

[Cảnh báo phụ: Phát hiện dao động năng lượng sinh học cường độ mạnh tại tọa độ đích. Tỷ lệ đụng độ: 94%.]

Sơn đứng thẳng dậy, khoác khẩu súng trường lên vai, ép nhịp thở trở về trạng thái ổn định nhất.

“Khởi động hệ thống ngụy trang quang học. Mục tiêu: Mỏ Đấu thạch. Tuyệt đối không khai hỏa khi chưa có tín hiệu.”

HÀNH QUÂN TÀNG HÌNH VÀ DÒ SÓNG BỨC XẠ

Dưới cái nắng gắt của Thung lũng Chết, mười sáu bóng người di chuyển im ắng. Lớp lưới ngụy trang quang học đa phổ phủ kín thân thể họ.

Kết hợp với thiết bị ECM trên balo Sơn liên tục phát ra sóng gây nhiễu, cả đội gần như tan biến vào môi trường.

Sơn đi ở trung tâm đội hình.

Linh thức của anh đang phải mở rộng tối đa, tạo thành một chiếc ô vô hình bao phủ lấy mười lăm đồng đội.

Chân Sơn lảo đảo, mũi giày va mạnh vào một tảng đá vôi khiến thân hình anh chao đảo.

Một cánh tay vững chãi lập tức vươn ra, xốc ngược lấy vai anh. Lâm ghé sát Sơn, gồng tay đỡ lấy một phần trọng lượng cơ thể người chỉ huy.

“Đội hình giãn cách ba mét. Tổ một cảnh giới góc chín giờ.” – Lâm ra hiệu cho hai lính trinh sát đi đầu, mắt không rời ống ngắm hồng ngoại.

“Cố lên. Chỉ còn chưa tới hai kilomet.”

Viên tinh thể nơi thái dương Sơn nhấp nháy liên hồi.

[Cảnh báo: Mức tải hệ thần kinh đạt 91%. Mạch máu não đang chịu chèn ép vật lý.] – Giọng vô cảm của AI Vô truyền thẳng vào màng nhĩ.

[Khuyến cáo: Ngắt thiết bị ngụy trang diện rộng lập tức.]

Sơn hít một hơi sâu. Anh dứt khoát gạt tay Lâm ra, tự mình gồng đứng thẳng dậy.

“Từ chối đề xuất. Vô, quét lại tọa độ lưới.”

[Xác nhận. Mạch bức xạ năng lượng cao nằm ở hướng mười một giờ. Khoảng cách: 1.8 kilomet. Phân tích quang phổ: Mỏ Đấu thạch thô nồng độ cực đại.]

Giọng AI đột ngột chèn thêm một dải âm bíp chớp đỏ.

[Cảnh báo phụ: Phát hiện dao động năng lượng sinh học vượt ngưỡng tại cửa hang. Một nhóm người bản địa đang giao tranh với thực thể sinh vật biến dị kích thước lớn.]

Sơn siết chặt quai đeo balo, mạch máu trên trán nổi rõ.

Miếng mồi ngon luôn đi kèm rủi ro. Mỏ năng lượng này là lối thoát duy nhất để đồng bộ Cổng, nếu rơi vào tay kẻ khác, sinh mạng của anh và toàn bộ nhiệm vụ Z-26 sẽ đứt gãy hoàn toàn.

Ngón tay cái của Sơn gạt chốt an toàn.

“Mục tiêu là hang đá. Tăng tốc độ cơ động nhưng giữ nguyên trạng thái bóng ma.” – Sơn đưa mắt nhìn quét qua toàn đội hình đang mờ ảo dưới lớp ngụy trang.

“Chúng ta sẽ ẩn nấp tiến đến đó để phục kích.”

ĐỤNG ĐỘ NGOÀI KẾ HOẠCH

Cách cửa hang đá vôi hai trăm mét. Tổ đặc nhiệm nằm ép mình sau những khối tảng lớn, im lặng như những pho tượng.

Qua màn hình Flycam, một cảnh tượng giao tranh đẫm máu đang diễn ra. Mùi máu tươi lẫn mùi đất đá cháy khét bốc lên, lọt qua khe lọc khí của mặt nạ phòng độc.

Hơn mười con Thạch Giáp Tê điên cuồng lao vào nhóm thổ phỉ. Con đầu đàn to lớn như một chiếc xe bọc thép hạng nhẹ. Lớp da đá trên lưng nó lấp lánh ánh vàng.

Mỗi nhịp dậm chân của con thú khiến đất vụn nảy lên khỏi mặt đất.

Ở phía đối diện, gã mặt sẹo và thiếu phụ tóc vàng đang bị bao vây. Lớp khải giáp năng lượng bao phủ toàn thân họ, dày đặc và tỏa nhiệt rực rỡ hơn hẳn đám lính đánh thuê trước đây.

Gã mặt sẹo hạ bộ pháp, nắm đấm tay phải tụ lại thành một khối ánh sáng chói lóa. Gã tung người bật lên cao:

“Đấu kỹ: Địa Sát Quyền!”

Lực đạo nã thẳng xuống mặt đất. Đầu một con tê ngưu cấp hai vỡ tung. Máu vương vãi ra đất.

Ngay sát bên cạnh, thiếu phụ tóc vàng xoay người. Thanh đại đao trong tay ả vung lên tạo thành một vòng xoáy áp lực:

“Đấu kỹ: Kim Phong Trảm!”

[Phân tích lực cơ học. Va chạm vừa rồi tạo ra động năng tương đương một quả đạn pháo 105 ly.] – Giọng AI Vô báo cáo phẳng lặng qua tai nghe toàn đội.

[Nhiệt lượng tỏa ra từ vũ khí dao động ở mức 800 độ C. Mật độ hạt năng lượng vùng lõi vượt xa giới hạn phân tích thông thường.]

Thành “mắt diều hâu” ép sát mắt vào ống ngắm quang học, một giọt mồ hôi lạnh rịn ra lăn dài trên trán.

“Chỉ huy, tôi không khóa được mục tiêu. Vận tốc vung đao của ả tóc vàng và gã mặt sẹo vượt quá tốc độ bắt nét của mắt thường.”

Lâm siết chặt báng súng STV-380, khớp ngón tay trắng bệch. Anh tính toán nhanh rủi ro trong đầu.

“Nếu giáp lá cà, áo chống đạn Kevlar của chúng ta sẽ bị cắt đôi như một tờ giấy. Tuyệt đối không để chúng áp sát phạm vi năm mươi mét.”

Trận chiến ngoài cửa hang kéo dài thêm hai giờ đồng hồ. Xác ma thú nằm la liệt.

Những tên tay sai của nhóm thổ phỉ đã chết sạch, chỉ còn lại hai kẻ cầm đầu đang cố trụ vững.

Lớp Đấu khí trên người gã mặt sẹo mờ đi đáng kể. Cánh tay trái gã buông thõng, rỉ máu liên tục sau khi hứng trọn cú húc của con Thạch Giáp Tê đầu đàn.

Thiếu phụ tóc vàng cũng thở dốc nặng nhọc, lớp lông nhung khoác trên vai nhuốm đầy máu đen của ma thú.

Thế nhưng, trước những vết thương vật lý nghiêm trọng, sự bộc phát tốc độ và sức bền của hai Đại Đấu Sư vẫn rất phi lý, lật đổ hệ quy chiếu giới hạn sinh học của lực lượng đặc nhiệm Trái Đất.

Tất cả đội đặc nhiệm hiện tại đã biết thế nào là ‘siêu nhân’ ngoài đời thực, hiện tại mục tiêu của bọn họ chính là những ‘siêu nhân’ đó.

Sơn nhìn chằm chằm vào biểu đồ sinh học của hai kẻ kia đang tụt dần trên màn hình radar.

“Bọn chúng đang đốt năng lượng lõi để duy trì sức mạnh. Giống hệt hiện tượng vắt kiệt pin của máy móc.”

[Cập nhật dữ liệu sinh tồn.] – Giọng AI Vô vang lên đều nhịp.

[Thực thể nam giới: Hao hụt 60%~70% năng lượng. Thực thể nữ giới: Hao hụt 45%~55%. Vận tốc phản xạ thần kinh cơ đang có dấu hiệu suy giảm.]

Sơn khẽ điều chỉnh thiết bị ECM trên balo, thu hẹp bán kính ngụy trang lại để giảm tải cho linh hồn.

“Giữ nguyên vị trí. Tắt toàn bộ khóa an toàn vũ khí.”

Ánh mắt Sơn nhìn màn đẫm máu ngoài cửa hang.

“Cứ để chúng tự đánh lẫn nhau đi. Chúng ta sẽ chờ ở đây một lúc, bên nào thắng thì diệt bên đó.”

BẢN NĂNG SINH TỬ VÀ LỆNH KHAI HỎA

Ngay khoảnh khắc con Thạch Giáp Tê cấp ba gục xuống, sỏi đá dưới chân nó lún sâu tạo thành một hố nứt.

Mùi máu tanh nồng pha lẫn hơi nóng hầm hập phả thẳng về phía mỏm đá nơi tổ đặc nhiệm ẩn nấp.

Gã mặt sẹo quỳ gối chống đao, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Đột nhiên, thân hình gã khựng lại.

[Cảnh báo: Tần số sóng não ngoại lai đang va chạm trực diện với màng chắn ECM.] – Giọng AI Vô chớp đỏ liên tục trong đại não Sơn.

[Từ trường ngụy trang bị nhiễu loạn. Tỷ lệ lộ diện: 60%… 75%… 82%.]

Dù Đấu khí đã cạn gần đáy, trực giác sinh tử rèn giũa từ vô số trận chém giết của một Đại Đấu Sư vẫn cực kỳ nhạy bén. Gã mặt sẹo từ từ quay đầu lại.

Đôi mắt đỏ ngầu, vằn vện sát khí nhìn chằm chằm vào khoảng không trống rỗng phía bụi rậm.

Gã không nhìn thấy gì bằng mắt thường, nhưng bản năng mách bảo đang có những sinh vật không biết rình rập quanh đây.

“Kẻ nào?! Lăn ra đây!”

Gã siết chặt chuôi đao. Đấu khí màu vàng đất vốn đã mờ nhạt bỗng chốc rực sáng trở lại, ép những giọt máu tươi bắn ra từ miệng vết thương hở trên vai.

Sự chênh lệch đẳng cấp đã phơi bày. Lớp tàng hình quang học hiện đại nhất của Trái Đất hoàn toàn vô nghĩa trước linh giác của một cao thủ bản địa.

Sơn không chần chừ thêm một phần ngàn giây nào. Anh đập mạnh lòng bàn tay vào bàn phím chiến thuật trên cẳng tay.

“Hủy tàng hình! Lộ diện toàn bộ!”

Lớp màng quang học vỡ vụn. Mười sáu họng súng đen ngòm lập tức nhô ra khỏi các phiến đá, chĩa thẳng về phía cửa hang.

“Đồng bộ liên kết linh thức. Kích hoạt toàn bộ đơn vị Robot và Drone.” – Ngón tay Sơn miết nhanh trên mặt cảm ứng.

“Hỏa lực bao trùm kẻ mặt sẹo. Bắn!”

Tiếng kim loại lên nòng vang lên đồng loạt. Mười chiếc Spider-Bot bung chốt ngụy trang từ các hốc đá, nòng súng máy gatling trên lưng xoay tít.

Sáu chiếc Drone “Mắt Chuồn” vọt lên không trung. Các bệ phóng tên lửa mini tầm nhiệt lập tức mở khóa mục tiêu.

Lâm tì chặt báng súng STV-380 vào vai, điểm ngắm laser đỏ rực khóa thẳng ngực gã mặt sẹo.

“Tổ một, cánh trái bọc lót! Tổ hai, ép góc cánh phải!”

Những bước chân lính đặc nhiệm dập xuống nền đá rầm rập, nhanh chóng tản ra tạo thành thế gọng kìm.

“Duy trì cự ly an toàn! Tuyệt đối không để chúng áp sát!”

Đoàng! Đoàng! Đoàng

Lưới đạn đầu tiên xé toạc không gian. Mùi thuốc súng khét lẹt lập tức đánh bay mùi máu tanh của ma thú. Trận chiến bất đối xứng chính thức bùng nổ.

GIAO TRANH BẤT ĐỐI XỨNG

Mười chiếc Spider-Bot đồng loạt nhả đạn khẩu Gatling. Lưới đạn 7.62mm đan thành một bức tường kim loại dội thẳng tới. Hàng ngàn vỏ đạn loong coong xuống nền đá.

Gã mặt sẹo và ả tóc vàng sững lại một nhịp trước những khối kim loại xa lạ. Bản năng sinh tử của người liếm máu trên lưỡi đao lập tức được kích hoạt.

Gã mặt sẹo xoay gót. Khối Đấu khí vàng rực bao bọc lấy thanh trường đao, chém tạo thành một vòng cung hoàn hảo.

Xoẹt!

[Cảnh báo: Tín hiệu Spider-Bot số một và số hai bị ngắt.] – Giọng AI Vô báo cáo phẳng lặng qua hệ thống.

Hai chiếc Robot tiền trạm đứt làm đôi. Mạch điện đứt lìa, tia lửa xanh chớp lóe bắn tung tóe lên mặt đất.

Gã mặt sẹo nhổ toẹt ngụm máu bầm xuống đất, vẩy mạnh mũi đao rũ bỏ lớp dầu máy:

“Một lũ giấu đầu lòi đuôi! Dám mang mớ cơ quan thuật hạ cấp này ra làm trò cười!”

Ả tóc vàng lách người né loạt tên lửa từ Drone, ánh mắt lạnh lẽo quét qua các mỏm đá:

“Bảo toàn Đấu khí đi. Lũ khôi lỗi này chỉ là mồi nhử, kẻ giật dây đang nấp ở phía sau kìa.”

Thiếu phụ lướt đi như một cơn lốc. Lưỡi đao vung tới đâu, phi đội Drone trên không nổ tung tới đó.

Ngón tay Sơn miết mạnh trên mặt kính cảm ứng:

“Tập trung hỏa lực vào gã mặt sẹo! Drone số bốn, số năm, tự bạo!”

Hai chiếc Drone bị hư hại lao thẳng vào lớp khải giáp màu vàng đất.

Bùng! Bùng!

Sóng xung kích nồng nặc mùi thuốc súng ép gã mặt sẹo phải lùi lại. Mảnh kim loại văng rào rào dưới sức ép của nhát chém. Gã chưa kịp bồi thêm đao thứ hai, một tấm lưới đạn lõi Vonfram đã lao xối xả xuống phiến đá ngay dưới chân gã.

Lâm tì báng súng vào vai, điểm xạ từng nhịp chuẩn xác.

“Cánh trái bọc lót! Cánh phải ép góc! Tuyệt đối không để chúng tiếp cận!”

Trên mỏm đá cao nhất, Thành “mắt diều hâu” ép sát mắt vào ống ngắm.

Đoàng!

Khẩu súng công phá hạng nặng nổ vang.

Đạn không nhắm vào cơ thể mà cày nát điểm tựa dưới đất, tạo ra những hố sâu, phá vỡ hoàn toàn bộ pháp của tên Đại Đấu Sư trong tích tắc.

Mỗi khi ả tóc vàng định dậm chân mượn đà, hai lính bắn tỉa lập tức siết cò ép góc, buộc thị phải cuộn người né tránh hoặc thu đao phòng thủ.

Sơn sử dụng linh thức điều khiển. Hai chiếc Robot Gatling gầm rú tràn lên lấp vào khoảng trống, xả đạn thẳng vào vị trí hai Đại Đấu Sư.

Gã mặt sẹo nghiến chặt răng. Ánh mắt gã lóe lên sự xảo quyệt khi phát hiện góc mù của lưới đạn.

Gã luồn tay xuống đất, tóm lấy phần thân của chiếc Spider-Bot số một nặng gần năm mươi ký vừa bị chém đứt.

Mắt gã vằn lên những tia máu, bắp tay dồn lực vào khối hợp kim:

“Chuột nhắt! Đỡ lấy đồ chơi của các ngươi này!”

Gã dồn Đấu khí vào bắp tay, ném mạnh khối sắt vụn xé gió bay thẳng vào đội hình cánh phải.

“Vật thể bay đang tiếp cận! Góc ba giờ!” – Kỹ thuật viên radar đập tay vào bộ đàm cảnh báo.

Thắng đang tì súng trên mỏm đá, dồn toàn bộ sự tập trung khóa mục tiêu vào ả tóc vàng. Cậu không kịp quay đầu.

Rầm!

Khối hợp kim đập thẳng vào bả vai Thắng. Tiếng xương tủy gãy vụn vang lên rõ mồn một. Khẩu súng văng đi xa tít.

“A! Tay tôi!” – Thắng ngã vật ra sau. Cánh tay phải bẹp rúm, máu tươi ứa ra ướt đẫm lớp áo giáp rằn ri.

Nhịp tim của Sơn giật thót. Màn hình sinh tồn của Thắng trên sa bàn điện tử nhấp nháy.

Một sai lầm chết người. Anh đã quá tự mãn với hỏa lực máy móc mà quên mất chính những đống phế liệu đó cũng có thể bị kẻ thù biến thành vũ khí vật lý.

Ngọn lửa giận dữ bùng lên, đốt cháy hoàn toàn sự điềm tĩnh.

“Chết tiệt! Tên khốn kiếp!” – Sơn thở hổn hển, nhãn cầu hằn lên những tia máu.

Đội hình cánh phải xáo trộn trong chớp mắt. Lâm gạt cần gạt hỏa lực sang chế độ xả đạn liên tục.

“Tổ y tế! Kéo Thắng lùi lại! Lấp ngay góc mù hỏa lực!”

Nhưng thiếu phụ tóc vàng đã kịp bắt lấy khe hở đó.

Ả nhận ra đám khôi lỗi này di chuyển cực kỳ cứng nhắc. Mục tiêu thực sự là những kẻ xương thịt phía sau. Ả dồn toàn bộ lượng Đấu khí còn sót lại xuống đôi chân thon dài.

Đôi môi đỏ mọng của ả khẽ nhếch lên:

“Đám không có đấu khí chỉ dựa vào khôi lỗi!”

“Huyền Giai Đấu Kĩ: Đạp Phong Bộ!”

Vút!

Thân ảnh thiếu phụ mờ đi, để lại một chuỗi tàn ảnh ảo diệu vắt ngang không gian. Tốc độ bùng nổ của Đại Đấu Sư vượt xa giới hạn bắt nét của võng mạc.

[Mất dấu mục tiêu! Vận tốc di chuyển vượt 120km/h và đang tiếp tục tăng!] – AI Vô chớp đèn đỏ liên hồi.

Ả lách qua khe hở duy nhất của làn đạn súng máy, đạp chân lên vách đá dựng đứng rồi lao vút xuống như một con báo. Mục tiêu của ả khóa chặt vào người đàn ông đang phát khẩu lệnh — Lâm.

Sơn đập mạnh phím điều khiển.

“Hướng mười hai giờ!”

Hai chiếc Spider-Bot xoay nòng nhả đạn. Nhưng đạn Vonfram chỉ bắn vào tàn ảnh hoặc bị màng Đấu khí hất văng ra ngoài. Khoảng cách thu hẹp trong nháy mắt.

[50 mét… 20 mét… 10 mét.]

Hùng “hỏa lực” hạ trọng tâm, vác nòng súng phóng lựu liên thanh hướng thẳng lên không trung.

“Nằm xuống!”

Ba quả đạn nhiệt áp nã thẳng vào đường tiến của thiếu phụ.

Bùng!

Quầng lửa cuộn lên. Lượng oxy xung quanh bị rút cạn tức thì, tạo ra chênh lệch áp suất cực lớn. Hơi nóng hầm hập phả thẳng vào mặt nạ phòng độc của đội đặc công.

“Đáng chết, ám khí của lũ này phiền quá.” – Thiếu phụ nghẹt thở, buồng phổi đau nhói buộc ả phải khựng lại nửa nhịp để vận khí bảo vệ nội tạng. Sau đó lại vận đấu khí chém ra.

Chỉ nửa nhịp đó là đủ. Sơn không thể nhìn ả ta chém bạn thân của mình, anh dồn ý niệm điều khiển Robot số ba.

“Tao đã cho mày đi chưa” – Sơn vội vàng gấp rút điều động toàn bộ linh thức rót vào robot số ba.

Động cơ phản lực dưới chân máy bốc khói. Khối hợp kim titan dày nhất đội hình lao ra, cắm rễ ngay trước mặt Lâm.

“Đổi băng đạn! Robot số ba, che chắn!”

Keng!

Thanh đại đao chém phập xuống lớp giáp titan. Tiếng kim loại biến dạng cào xé màng nhĩ mọi người xung quanh. Lưỡi đao bọc năng lượng ngập sâu hai mươi centimet. Dầu thủy lực xịt ra như mưa.

Ả nhếch mép, toan rút đao bồi thêm nhát thứ hai để chẻ đôi cả khôi lỗi lẫn sinh vật bên trong.

Ở phía xa, gã mặt sẹo trừng lớn mắt. Linh giác của gã bắt được sự giãn nở nhiệt khủng khiếp từ lõi khối hợp kim:

“Lùi lại! Khối sắt đó có bạo trận!”

Nhưng đã chậm, Sơn gõ ngón trỏ lên mặt cảm ứng dứt khoát.

“Tự hủy.”

BÙM!

Khối thuốc nổ C4 trong lõi Robot nổ tung ở cự ly tiếp xúc. Sóng xung kích hất tung sỏi đá. Thiếu phụ văng ngược ra sau hơn mười mét.

Bộ áo lông nhung cháy xém, tơi tả. Ả ho ra một ngụm máu đen ngòm. Đấu khí hộ thể vỡ vụn hoàn toàn.

Khói còn chưa tan, Lâm đã đứng thẳng dậy. Khớp nòng súng vang lên tiếng cạch thay đạn đanh thép.

“Ba giây! Tổ y tế garô cho Thắng! Toàn đội sốc lại đội hình gọng kìm!”

ÉP GÓC VÀ CÚ CHỐT HẠ VONFRAM

Gã mặt sẹo chứng kiến đạo lữ trúng bạo trận văng đi, cơn điên cuồng lập tức bùng phát.

“Đáng chết.” – Gã mặt sẹo gầm lên.

Mặc kệ những vết đạn sượt qua vai, gã vung đao chém đứt nốt hai chiếc Drone đang lượn lờ quấy nhiễu.

Bóng người to lớn như một cỗ xe tăng bọc thép lao thẳng về phía đội đặc nhiệm để ứng cứu thiếu phụ.

Một chiến sĩ trinh sát lộn vòng né tránh đường đao, cắn răng:

“Tên quái vật này không biết đau à?”

Kỷ luật thép của quân đội lập tức phát huy tác dụng.

Dưới sự điều phối của Lâm, hai chuyên gia chất nổ là Tâm và Việt trượt trên mặt đá, tách ra tạo thành thế gọng kìm.

Tâm giật chốt ba quả lựu đạn M84, ném thẳng vào quỹ đạo di chuyển của mục tiêu:

“Mục tiêu đã vào túi! Lựu đạn choáng! Che mắt hắn!”

Bụp! Bụp! Bụp!

Ánh sáng trắng chói lòa bùng nổ. Tiếng nổ dội vào vách đá tạo ra dải sóng âm gây ù tai. Linh giác của Đại Đấu Sư bị rối loạn nghiêm trọng.

Gã mặt sẹo lảo đảo, đưa tay ôm lấy mặt.

Sơn vuốt vệt máu mũi đang chảy dọc xuống cằm, miết ngón tay trên mặt cảm ứng:

“Drone số sáu, số bảy! Phun sương hóa học!”

Từ trên cao, hai chiếc Drone sà xuống. Làn khói màu xám tro chứa chất gây cay mắt và rát da cực mạnh tỏa ra mịt mù.

Gã mặt sẹo ho sù sụ. Khói độc ăn mòn bề mặt da khiến gã đau đớn. Gã vung đao chém mù quáng vào không khí:

“Lũ chuột nhắt hèn hạ! Dám dùng độc vụ hạ lưu!”

Mỗi nhát chém vô định của gã vẫn mang theo luồng động năng khủng khiếp, xẻ đôi những tảng đá lớn. Tổ đặc công phải trườn bò sát mặt đất để né tránh.

Lâm bật kính nhìn xuyên thấu hồng ngoại. Trong làn khói xám, những bóng người mặc đồ rằn ri di chuyển thoăn thoắt, liên tục điểm xạ chính xác vào các khớp chân và tay gã.

Hơi nóng từ nòng súng STV-380 bốc lên phả vào mặt kính bảo hộ. Lâm lùi lại ép sát lưng vào vách đá:

“Hắn quá dai sức! Đạn thường không xuyên nổi lớp giáp lúc của hắn lúc này! Sơn, tạo khe hở đi!”

Đại não Sơn đau như bị búa tạ giáng xuống.

Việc điều khiển đồng loạt nhiều thiết bị tinh vi trong môi trường áp lực cao đang bào mòn hệ thần kinh.

Sơn ép hai hàm răng vào nhau, dồn chút sức tàn cuối cùng:

“Tập trung hỏa lực ép góc! Robot trinh sát, khóa vũ khí!”

Một con Spider-Bot cỡ nhỏ trượt trên nền đất, lao thẳng vào giữa hai chân gã mặt sẹo. Ngay khi gã vừa cắm thanh đại đao xuống đất để mượn lực, hai cánh tay cơ khí bật ra, kẹp chặt lấy cán đao.

Gã mặt sẹo giật mình định giằng vũ khí ra. Vừa đúng lúc đó, năm vệt đạn từ tổ bắn tỉa găm chuẩn xác vào hai bả vai và đầu gối. Gã khựng lại, buộc phải vận Đấu khí khải giáp lên mức tối đa để chống đỡ cơn mưa đạn.

Biến số lớn nhất của chiến trường đột ngột xuất hiện.

Mùi máu tươi nồng nặc và hàng loạt tiếng nổ lớn đã kích thích hệ thần kinh của con Thạch Giáp Tê cấp ba. Con quái vật khổng lồ tưởng như đã chết bỗng co giật mạnh.

Trong cơn hấp hối, nó dùng chút sinh lực cuối cùng bật dậy. Khối cơ bắp đồ sộ lao thẳng về phía kẻ có năng lượng dao động mạnh nhất hiện tại.

“Mục tiêu ngoại lai tiếp cận! Tản ra!” – Lâm gõ tay vào bộ đàm.

Nhóm đặc nhiệm lập tức lăn xả sang hai bên, tan ra như một làn khói.

RẦM!

Gã mặt sẹo đang bị Robot kìm kẹp vũ khí, hoàn toàn không kịp xoay xở. Cú húc mang theo lực đạo ngàn cân của con ma thú ép chặt gã vào vách đá phía sau.

Âm thanh rạn nứt vang lên rõ rệt. Lớp Đấu khí khải giáp kiên cố vỡ toang như những mảnh thủy tinh. Xương sườn gã gãy vụn.

Không bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một. Sơn đập mạnh tay xuống bàn phím:

“AI! Khóa mục tiêu! Hai chiếc Drone cuối cùng, cảm tử!”

Hai khối kim loại lao xuống như chim ưng vồ mồi, đâm sầm vào gáy và ngực gã mặt sẹo rồi phát nổ.

Bùng! Bùng!

Khói bụi mù mịt chưa kịp tan, Lâm đã đứng vững trên một tảng đá cao. Ống ngắm quang học áp sát vào mắt phải.

[Phân tích: Lớp Giáp phản ứng đã vỡ nát. Điểm yếu tại ngực trái lộ diện.] – Giọng AI Vô chốt lại dữ liệu cuối cùng.

Một điểm laser đỏ rực chấm thẳng vào tim gã mặt sẹo. Ngón trỏ của Lâm siết nhẹ cò súng.

“Đã khóa tim.”

Đoàng!

Một vạch sáng xé toạc màn khói. Viên đạn lõi Vonfram mang theo động năng xuyên phá cực đại găm thẳng vào ngực trái.

Không có phép màu nào xảy ra. Trái tim của vị Đại Đấu Sư lừng lẫy vùng biên giới bị xuyên thủng hoàn toàn. Thân hình to lớn đổ gục xuống vũng máu.

THU DỌN TÀN CUỘC VÀ TÀI SẢN CHIẾN TRANH

Bãi đá vôi giờ đây chỉ còn là một mớ hỗn độn của xác thịt và những mảnh hợp kim vỡ vụn.

Sơn chống tay lên đầu gối, chầm chậm đứng thẳng dậy giữa đống phế liệu của hai chiếc Spider-Bot.

Sắc mặt anh tái nhợt vì cạn kiệt tinh thần lực, nhưng ánh mắt vẫn duy trì sự tĩnh lặng.

Phía bên kia bãi đá, ả tóc vàng quỵ gối bên cạnh cái xác khổng lồ của gã mặt sẹo. Ánh mắt ả dại đi, đôi bàn tay run rẩy chạm vào lỗ thủng xuyên tim trên ngực đạo lữ.

Nước mắt trào ra hòa cùng vệt máu đen trên gò má, ả ngước lên nhìn đám người mặc đồ rằn ri bằng ánh mắt oán độc tột cùng.

“Đám cẩu tặc giấu mặt… Dựa vào khôi lỗi ám toán… Các ngươi sẽ phải đền mạng!”

Ba chiến sĩ đặc nhiệm lập tức ập tới từ ba góc độ khác nhau. Họng súng STV-380 chĩa thẳng vào huyệt thái dương và sau gáy mục tiêu.

Một người lính vung chân đá văng thanh đại đao ra xa, lôi còng tay hợp kim chuyên dụng khóa quặt hai tay ả ra sau lưng.

“Mục tiêu sống đã bị khống chế. Tước vũ khí thành công.” – Lính đặc công ấn chặt vai ả xuống nền đá, báo cáo nhanh qua mic cổ họng.

Lâm bước tới, mũi súng hạ thấp nhưng ngón trỏ vẫn đặt hờ trên cò. Anh quay sang nhìn người chỉ huy.

“Xử lý thế nào? Đội hình đang có thương binh, mang theo kẻ thù cực kỳ rủi ro.”

Sơn bước tới, mũi giày bốt quân dụng đạp lên mảnh vỡ của khải giáp màu vàng đất. Anh rũ mắt nhìn xuống tù binh đang giãy giụa, hoàn toàn không có lấy một tia thương xót.

“Tiêm thuốc an thần liều lượng cao. Khóa chặt hàm lại để tránh cắn lưỡi.” – Sơn gõ nhẹ ngón trỏ lên báng súng, đánh giá khối tài sản trước mặt.

“Chúng ta đang mù tịt về dị giới. Kiến thức trong đầu ả là nguồn tài nguyên tình báo vô giá.”

Anh ngẩng đầu lên, hướng mắt về phía cửa hang đá vôi. Từ bên trong, luồng bức xạ năng lượng màu lam nhạt vẫn đang đều đặn tỏa ra.

“Đội hậu cần bắt đầu quét chiến trường. Tiến vào mỏ Đấu thạch. Thu hoạch chiến lợi phẩm, tịch thu nhẫn của bọn chúng, đây là dị giới khả năng đó là nhẫn trữ vật.”

Một chương mới về chiến tranh xuyên không gian đã chính thức mở ra bằng máu của Đại Đấu Sư và sự tàn khốc của khoa học kỹ thuật hiện đại.

Chương trước
Chương sau

Bình luận 0