Lắp bắp từ cõi chết
10h45 sáng – Ngày thứ 15 của dự án Z-26.
Quân y đè chặt miếng bông gạc tẩm thuốc đông máu lên vết chém ngang sườn nạn nhân.
“Vô ích! Thuốc của mình không ép được mạch máu của ông ta!” – Quân y ngẩng lên, báo cáo nhanh với Lâm.
“Cấu trúc cơ bắp người này đặc hơn người thường ít nhất 1.5 lần. Kim chọc tĩnh mạch của tôi vừa gãy một mũi rồi!”
Người đàn ông trung niên đột ngột mở mắt.
Khi tầm nhìn lờ mờ nhận ra những bóng người mặc những quần áo kì lạ thì ông ta hoảng loạn trong nháy mắt.
“Là người phương nào…” – Ông ta thều thào, máu ứa ra từ khóe miệng.
Không ai hiểu ông ta nói gì hết.
Thái dương Sơn giật liên hồi. Khối tinh thể trong linh thức anh tỏa nhiệt nóng rực.
[Phân tích sóng âm. Đối chiếu phổ ngôn ngữ. Tỷ lệ khớp: 45%… 62%… Đang dịch thuật trực tiếp.] – Giọng AI ‘Vô’ vang lên trong đại não.
Sơn chớp mắt. Những dòng chữ xanh lục đứt đoạn hiện ra trong linh thức. Anh nhíu mày, lặp lại từng từ để cả đội cùng nắm thông tin:
“Ông ta nói… Đừng ra khỏi…”
Người đàn ông dồn chút hơi tàn cuối cùng, lồng ngực phập phồng dữ dội.
“Băng Giáp… Lang… Vạn Lực… Thành…”
“Băng Giáp Lang? Vạn Lực Thành?”
“Thiết Long… Đế quốc… chúng đang tìm… Mỏ…”
Dứt lời, cổ họng ông ta phát ra tiếng rọt rẹt. Lồng ngực xẹp hẳn xuống. Bàn tay rớt bịch xuống lớp lá.
Không gian chùng xuống.
Sơn vuốt mồ hôi lạnh trên trán, cất giọng trầm tĩnh:
“Phủ bạt đi.”
Quân y lắc đầu, kéo tấm bạt nilon rằn ri trùm kín mặt người xấu số.
Sơn đứng dậy trầm ngâm một lúc, rồi cất tiếng:
“Chúng ta sẽ canh giữ ở đây một lúc, để AI phiên dịch xong tất cả lời nói của người kia trước đã.”
“Tốt, tất cả chia ra canh gác xung quanh, để ý đừng để con thú nào lót vào!” – Lâm quả quyết ra lệnh.
Sự thật phi lý
Mười phút trôi qua.
[Ting… Quá trình giải mã ngôn ngữ địa phương hoàn tất.]
Giọng AI ‘Vô’ vang lên.
Hàng loạt dữ liệu văn bản chạy dọc linh thức.
Sơn đọc lướt qua. Toàn bộ những tiếng lẩm bẩm đứt đoạn của người lính đánh thuê trước lúc chết đã được dịch hoàn chỉnh.
Sơn bước thẳng về phía Lâm.
“Anh Lâm. Có kết quả rồi.”
Lâm hơi hạ nòng súng xuống, quay sang:
“Có gì hữu ích không?”
Sơn truyền dữ liệu hiển thị lên màn hình chiến thuật trên cổ tay Lâm.
Lâm nhìn lướt qua bề mặt kính. Lông mày anh nhíu chặt.
“Đấu khí? Ma Thú Sơn Mạch?”
Lâm ngẩng lên, hạ giọng cực thấp:
“Sơn. Mấy từ khóa này… cậu thấy quen không?”
Sơn gật đầu.
“Rất quen. Hoàn toàn trùng khớp với hệ thống sức mạnh của một bộ tiểu thuyết mạng tên là Đấu Phá Thương Khung.”
Lâm sững người mất một giây.
“Ý cậu là chúng ta vừa mở cổng không gian chui vào một cuốn truyện?”
“Không hẳn.” – Sơn lắc đầu, chỉ tay vào dòng chữ nhấp nháy trên màn hình.
“Anh nhìn kỹ đi. Biến số nằm ở đây.”
Lâm nheo mắt đọc:
“Thiết Long Đế quốc.”
“Đúng.” – Sơn đáp lại nghiêm túc.
“Cái tên này không hề tồn tại trong nguyên tác. Chúng ta có thể đang ở một khu vực hỗn loạn nào đó, một góc khuất chưa từng được ghi chép lại.”
Sơn gõ ngón tay lên báng súng của Lâm.
“Đừng vội kết luận. Chúng ta cần nhiều thông tin hơn mới xác định được chính xác thế giới này vận hành thế nào.”
Khối tinh thể trong linh thức Sơn đột ngột tỏa nhiệt.
[Báo cáo phân tích bổ sung: Từ khóa “Mỏ”.]
[Đối chiếu cấu trúc địa tầng khu vực. Khả năng cao mục tiêu mà Thiết Long Đế quốc đang tìm kiếm là mỏ Phù Không Thạch – một biến thể nồng độ cao của Đấu Thạch.]
Sơn chớp mắt. Anh lập tức xâu chuỗi mọi thứ lại với nhau.
“Anh Lâm. Cổng Không Gian của chúng ta hiện tại đang ngốn bao nhiêu phần trăm điện lưới quốc gia?”
Lâm giật mình hiểu ý. Ánh mắt người đội trưởng sáng lên:
“Cậu nhắm vào cái mỏ quặng kia?”
“Đó là chìa khóa sống còn.” – Sơn quyết đoán.
“Phù Không Thạch là năng lượng nguyên chất. Nếu chiếm được nó, Cổng Không Gian sẽ tự cung tự cấp.”
Sơn đứng thẳng người, chạm tay vào thiết bị kết nối.
“Vô. Ép xung trạm phát sóng Bắc cầu.”
“Mã hóa đường truyền cấp cao nhất. Trích xuất toàn bộ dữ liệu từ điển, bản đồ địa hình và báo cáo năng lượng.”
“Gửi thẳng về trung tâm chỉ huy.”
[Đã nhận lệnh. Tín hiệu khẩn cấp đang được truyền đi.]
Băng thông vô hình xé toạc nhiễu động không gian, phóng thẳng về Trái Đất.
Chấn động tại Tổng hành dinh
Căn cứ Long Thành.
Bên trong phòng điều khiển trung tâm, sự im lặng bao trùm.
Một kỹ thuật viên đứng bật dậy. Bàn tay anh ta gõ liên tục lên bàn phím, giọng nói pha chút hoảng loạn:
“Báo cáo Thủ trưởng! Dữ liệu từ chỉ huy Sơn vừa truyền về… Hệ thống siêu máy tính đang đối chiếu.”
“Nói trọng tâm đi.” – Tướng quân cất giọng, ánh mắt không rời màn hình lớn.
“Tỷ lệ trùng khớp với hệ thống năng lượng của một tác phẩm văn học mạng lên tới 90%.”
Giáo sư Vương tháo phăng kính lão.
“Văn học mạng? Cậu đang báo cáo cái gì vậy?”
“Dữ liệu quang phổ không nói dối, thưa Giáo sư.” – Kỹ thuật viên đầu đầy mồ hôi gõ phím, đẩy các chỉ số lên màn hình.
“Cấu trúc hạt năng lượng và các từ khóa hoàn toàn khớp với logic ‘Đấu Khí’.”
Tướng quân chắp tay sau lưng.
Ông không nhìn vào bảng số liệu. Mắt ông ghim chặt vào hình ảnh cái xác con Băng Giáp Lang bê bết máu tím.
“Một con thú non.” – Tướng quân lên tiếng.
Ông quay sang nhìn dàn sĩ quan tham mưu.
“Một con thú non, đánh đổi bằng một chiến sĩ đặc công tinh nhuệ bị thương nặng. Vũ khí bộ binh tiêu chuẩn gần như vô dụng.”
Cả phòng họp nín thở.
“Nếu đối mặt với con trưởng thành, hoặc những kẻ sở hữu thứ gọi là Đấu Khí kia, chúng ta lấy gì để bảo vệ quân đội?”
Tướng quân chống hai tay xuống bàn chỉ huy.
“Bộ Tổng tham mưu ra quyết định.”
Toàn bộ sĩ quan trong phòng lập tức đứng nghiêm.
“Hủy bỏ trạng thái ‘Khảo sát’. Chuyển toàn bộ dự án Z-26 sang giai đoạn ‘Xâm nhập và thiết lập cứ điểm’.”
Giáo sư Vương hốt hoảng tiến lên một bước khuyên nhủ.
“Thủ trưởng. Chúng ta chưa rõ rủi ro. Đánh cược lúc này là quá mạo hiểm.”
“Tài nguyên quyết định vận mệnh quốc gia, Giáo sư.” – Tướng quân dứt khoát ngắt lời.
Ông chỉ tay vào bản báo cáo về Phù Không Thạch vừa được AI ‘Vô’ mã hóa gửi về.
“Thiếu tá Sơn đã chỉ rõ. Mỏ quặng đó là chìa khóa duy trì Cổng Không Gian. Không có nó, chúng ta sẽ sớm cạn kiệt điện lưới.”
Tướng quân quay sang sĩ quan liên lạc.
“Mục tiêu tối thượng từ giờ phút này: Tìm và chiếm bằng được mỏ Đấu Thạch. Bằng mọi giá.”
Nút thắt sinh học
Tín hiệu mã hóa dội ngược lại từ thế giới chủ.
Âm thanh rè rè lướt qua tai nghe. Giọng Tướng quân vang lên đanh thép.
“Thiếu tá Sơn. Cậu nghe rõ không?”
“Rõ, thưa Thủ trưởng.” – Sơn đáp.
“Bộ Tổng tham mưu đã chốt phương án. Từ giờ phút này, chúng ta chính thức tranh đoạt tài nguyên.”
Tướng quân nói nhanh, dứt khoát.
“Tôi sẽ chi viện ngay một đại đội đặc công tăng cường. Kèm theo tổ hợp tên lửa phòng không vác vai MANPADS.”
“Tất cả đã sẵn sàng. Sẽ bước qua cổng ngay lập tức.”
Sơn siết chặt quai súng.
Khối tinh thể trong đầu anh nhấp nháy liên tục. Linh thức rung động dữ dội.
Một cơn đau nhức chọc thẳng vào đại não, buốt đến tận mang tai.
Sơn hít một hơi sâu, kìm nén cơn đau.
“Báo cáo Thủ trưởng. Xin hủy lệnh điều động nhân sự.”
Đầu dây bên kia im lặng mất một nhịp.
“Lý do?” – Giọng Tướng quân trầm xuống.
Sơn đáp thẳng thắn, không một chút né tránh nào:
“Tải trọng linh thức của cháu hiện đang ở mức 85%.”
“Để giữ cho Cổng Không Gian không sụp đổ, toàn bộ hệ thống đang lấy linh thức của cháu làm vật trung gian.”
“Nếu có thêm bất kỳ một người nào bước qua cổng lúc này, mạch máu não của cháu sẽ vỡ tung trước khi chân họ chạm đất.”
Kênh liên lạc rơi vào tĩnh lặng.
Ở Tổng hành dinh cách đó một thế giới, vị tướng già từng nắm trong tay vạn quân bỗng chốc lặng người.
Ông cay đắng nhận ra sự bất lực của mình.
Sinh mạng của một người thanh niên đang phải gồng gánh toàn bộ tham vọng và sức nặng của cả một quốc gia. Ông lại không thể đẩy cậu ta vào chỗ chết.
Tướng quân cắn chặt răng.
“Tôi hiểu rồi.”
“Sẽ không có ai bước qua cánh cửa đó nữa.”
“Ba mươi phút. Tôi sẽ đẩy toàn bộ trang thiết bị vô tri, flycam, súng đạn, cảm biến và đội robot alpha qua cho các cậu.”
“Bảo trọng, Thiếu tá.”
Sơn khẽ gật đầu, dù biết đối phương không nhìn thấy.
“Rõ. Cháu chờ tiếp tế.”
Đường truyền ngắt kết nối.
Tư duy tu tiên
Sơn thả tay khỏi thiết bị liên lạc.
Hai bên thái dương anh giật từng cơn. Cảm giác đau nhức như có kim châm đâm thẳng vào đại não.
Anh hít một hơi sâu, ép linh thức đang rung động dữ dội phải ổn định lại. Ánh mắt vẫn giữ vẻ kiên định, lạnh lẽo.
Sơn quay người, nhìn bao quát đội hình.
Cách đó mười mét, hai lính đặc công đang cẩn thận dùng cành cây gạt qua lại trên mặt đất. Họ đang xóa sạch dấu ủng quân đội in trên lớp lá mục.
Đó là tiêu chuẩn tác chiến bài bản của Trái Đất.
“Mọi người dừng lại đi, không cần làm nữa đâu.” – Sơn lên tiếng.
Hai người lính khựng tay, quay sang nhìn Lâm chờ lệnh.
Lâm nhíu mày, sải bước đi tới.
“Sao vậy Sơn? Chẳng phải chúng ta cần ẩn mình sao?”
Sơn lắc đầu, bước đến cạnh vũng máu của con quái thú non.
“Anh Lâm, đúng là chúng ta cần ẩn mình nhưng đó là quy tắc ở Trái Đất.”
Sơn chỉ tay xuống đống bầy nhầy màu tím sẫm đang bốc lên một mùi tanh nồng tột độ.
“Còn tu sĩ ở đây không những nhìn bằng mắt. Chúng còn dùng ‘Linh giác’, hoặc ngửi mùi năng lượng.”
Lâm hơi sững lại, chăm chú lắng nghe kiến thức mới.
“Mùi máu tím của con sói kia, cộng với tàn dư năng lượng từ những lần tấn công của nó là thứ mà tu sĩ hay ma thú nhạy cảm nhất.” – Sơn nói rành rọt.
“Quét lá cây che giấu chân chỉ tốn sức vô ích. Khí tức này chắc chắn sẽ hấp dẫn ma thú cấp cao và tu sĩ tới đây.”
Lâm bừng tỉnh.
Kinh nghiệm chiến trường hàng chục năm của anh suýt nữa trở thành trò cười ở cái thế giới dị thường này.
“Hiểu rồi.” – Lâm gật đầu dứt khoát.
Người đội trưởng vung tay, ra hiệu cho toàn đội ngừng việc ngụy trang bề mặt.
“Thay vì trốn tránh, chúng ta cần biến thung lũng này thành vùng kiểm soát.” – Sơn chạm tay vào màn hình trên cổ tay.
“Đội kỹ thuật! Triển khai ngay ba Flycam tàng hình mẫu X-22.”
“Thiết lập mạng lưới quét hồng ngoại và ảnh nhiệt bán kính hai kilomet. Bất cứ nguồn nhiệt nào lớn hơn một con thỏ xuất hiện đều phải báo cáo.”
Ba kỹ thuật viên lập tức mở vali. Ba chiếc máy bay không người lái nhỏ xíu vút lên không trung, vỏ ngoài hấp thụ ánh sáng giúp chúng chìm nghỉm vào môi trường xung quanh.
Sơn quay sang người đứng đầu đặc công.
“Anh Lâm. Chiếm lĩnh cao điểm.”
Lâm không chần chừ, vỗ mạnh vào vai Thành – xạ thủ bắn tỉa.
“Tổ một và hai theo tôi! Tìm vách đá có góc bắn rộng nhất. Dựng các ổ hỏa lực bắn tỉa hạng nặng.”
Lâm nạp băng đạn mới, ánh mắt sắc lẹm đảo quanh các tán cây khổng lồ.
“Thiết lập lưới phòng không bằng súng bộ binh. Bất cứ con thú hay kẻ nào bay vào không phận này mà không có lệnh…”
“Bắn hạ ngay.”
Sơn nhìn quanh lòng chảo mù sương, linh thức trải rộng ra phạm vi năm mươi mét quanh Cổng Không Gian.
“Đêm nay, chúng ta cắm trại tử thủ.”

Bình luận 0