CHƯƠNG 3: NGÀY THỨ 15 – CÚ SỐC SINH HỌC

Cập nhật: 00:19 - 17/04/20264,461 từLượt xem: 1

Lực nén của thế giới mới

09h15 sáng.

Sơn bước ra khỏi màng sáng màu xanh lam. Một luồng áp lực lập tức ập tới.

Anh há miệng thở dốc, nhưng dưỡng khí dường như không thể lọt vào phổi. Cảm giác giống hệt như đang bị dìm xuống đáy biển sâu ba mươi mét mà không có bình oxy.

Xung quanh Sơn, hai mươi người vừa bước qua cổng bao gồm đặc công, quân y và hậu cần kỹ thuật cũng đồng loạt loạng choạng.

“Đội hình… giữ đội hình!” – Giọng Lâm khàn đi qua lớp mặt nạ. Anh chống một đầu gối xuống đất, tay cầm khẩu STV-380.

“Áp suất bất thường!” – Bác sĩ quân y gập người ho sặc sụa.

“Nhịp tim anh em đang tăng vọt! Ai cũng chảy máu cam rồi!”

“Báo cáo! Bộ đàm nhiễu toàn bộ!” – Một lính thông tin đập mạnh tay vào thiết bị mang sau lưng.

“La bàn quay tít! Từ trường ở đây hỏng bét rồi đội trưởng!”

[Cảnh báo: Áp suất khí quyển và mật độ hạt năng lượng vượt ngưỡng chịu đựng của tế bào. Kích hoạt giao thức ổn định sinh học.]

Giọng AI Vô vang lên đều đều trong đại não Sơn.

Ngay lập tức, một luồng xung điện chạy dọc hệ thần kinh. Nhịp tim bị hệ thống cưỡng ép đập chậm xuống để thích nghi.

Mất đúng năm giây tầm nhìn của Sơn mới rõ ràng trở lại.

Anh ngước mắt quan sát. Xung quanh họ là một lòng chảo rộng lớn, bị bủa vây bởi những vách đá xám xịt dựng đứng đâm thẳng lên trời.

Những gốc cây khổng lồ đan xen vào nhau, tán lá dày đặc che khuất gần như toàn bộ ánh sáng, để lại một không gian mờ mịt sương mù.

“Anh Lâm, tình hình anh em sao rồi?” – Sơn bước tới, đưa tay kéo Lâm đứng dậy.

Lâm nghiến răng, bám chặt lấy cánh tay Sơn. Dù đang chịu sức ép kinh khủng, người đội trưởng vẫn giơ tay ra hiệu. Mười lăm lính đặc công lập tức tản ra. Chân họ bước đi nặng nhọc, nhưng đội hình vòng tròn phòng ngự tiêu chuẩn vẫn được thiết lập ngay ngắn.

“Vẫn ổn.” – Lâm nhăn mặt, nhổ một ngụm nước bọt lẫn tia máu xuống lớp lá mục.

“Nhưng cảm giác như đang cõng thêm một bao gạo năm mươi cân trên lưng vậy. Chỗ quỷ quái này là đâu?”

Hạt Linh Năng và Lỗ hổng nhận thức

[Báo cáo: Phân tích thành phần sương mù hoàn tất. Nồng độ ‘Hạt Linh Năng’ tại tọa độ này cao gấp 4000% so với môi trường tiêu chuẩn.] – Giọng Vô vang lên đều đều trong đại não Sơn.

Sơn nhíu mày. Anh chất vấn ngược lại AI trong ý thức:

“Linh năng? Mày đang dùng từ vựng của mấy bộ tiểu thuyết mạng để báo cáo khoa học đấy à?”

[Tôi chỉ trích xuất thuật ngữ sát nghĩa nhất từ dữ liệu Trái Đất để định danh.] – Vô đáp trả bằng logic.

[Thực chất, đây là một loại hạt vi lượng mang động năng lớn. Khi đi vào cơ thể sinh vật, nó cưỡng ép thay đổi cấu trúc tế bào, đồng thời bẻ cong mọi từ trường vô tuyến điện xung quanh. Nó là nguyên nhân gây ra áp lực vật lý và làm mù thiết bị.]

Sơn lập tức hiểu ra vấn đề. Sự đồng hóa tế bào cưỡng bức này đang ép cơ thể con người đến giới hạn.

Anh quay sang Lâm, giọng dứt khoát:

“Anh Lâm! Lệnh toàn đội kéo mặt nạ phòng độc xuống, bật bộ lọc khí tuần hoàn mức cao nhất. Tuyệt đối đừng hít thứ sương mù này nữa.”

Lâm không hỏi lại nửa lời.

“Rõ! Toàn đội nghe lệnh, hạ mặt nạ phòng độc! Khởi động lọc khí!”

Mười lăm người lính thao tác nhanh gọn, kéo sập kính chắn và siết van thở. Cơn ho sặc sụa của nhóm giảm hẳn, nhịp thở của cả đội dần ổn định lại.

“Áp lực ngực giảm rồi.” – Lâm nói qua màng lọc âm thanh của mặt nạ.

“Nhưng liên lạc vẫn đứt. Sóng radio của ba lô thông tin đập vào sương mù là dội ngược lại.”

Sơn nhìn về phía người lính thông tin đang loay hoay đập tay vào bảng điều khiển. Anh định bước tới, nhưng một luồng dữ liệu mới đột ngột quét qua võng mạc.

[Giao thức điều khiển ngoại vi: Mở khóa. Cổng Không Gian đang đóng vai trò trạm trung chuyển khổng lồ. Ký chủ hiện có thể can thiệp sóng não trực tiếp vào các thiết bị điện tử xung quanh.]

Sơn khẽ chớp mắt. Năng lực mà ‘Vô’ từng nói, thứ vốn không có ích gì ở căn phòng trọ tại Biên Hòa vì thiếu thiết bị tiếp sóng, giờ đây đã được kích hoạt.

Sơn đứng yên tại chỗ. Anh tập trung ý nghĩ hướng về chiếc ba lô thông tin cách mình năm bước chân.

Lập tức, các thông số kỹ thuật của bộ đàm quân sự hiện rõ trong đầu anh. Không cần chạm tay, Sơn ra lệnh cho AI ‘Vô’ viết lại mã tần số, ép xung thiết bị để chọc thủng lớp sương mù từ tính.

Chiếc ăng-ten trên lưng người lính tự động xoay nhẹ, đèn tín hiệu trên bảng điều khiển bất ngờ chuyển từ đỏ sang xanh lục.

“Đội trưởng!” – Người lính thông tin giật mình nhìn xuống.

“Máy phát tự động dò lại dải tần! Tín hiệu đang được khuếch đại lên mức tối đa!”

Sơn mượn chính sự gập khúc của Cổng Không Gian để tạo ra một trạm phát sóng Bắc cầu.

Tiếng rè rè trong tai nghe dần biến mất, thay vào đó là giọng nói dồn dập của Giáo sư Vương truyền sang từ thế giới chủ.

“Trạm chỉ huy gọi Z-26! Cậu Sơn! Cậu Lâm! Nghe rõ không?”

Sơn đưa tay chạm nhẹ vào tai nghe:

“Nghe rõ, thưa Giáo sư. Chúng cháu đã đổ bộ an toàn.”

Đụng độ “Vật thể phi logic”

Qua đường truyền tín hiệu vừa được Sơn khôi phục, giọng Giáo sư Vương vang lên, xen lẫn những tiếng gõ bàn phím dồn dập từ phòng điều khiển Trái Đất:

“Tốt lắm! Máy chủ vừa nhận được gói dữ liệu môi trường đầu tiên. Tín hiệu quang phổ cho thấy các cậu đang ở dưới đáy một lòng chảo cực sâu. Sương mù ở đó chứa hạt vi lượng mang điện tích rất mạnh.”

Một giọng nói già nua khác chen ngang qua sóng radio, mang theo sự khẩn trương của một nhà khoa học lão làng:

“Cậu Sơn, bảo đội đặc nhiệm chú ý thiết bị quang học! Từ trường này đang bẻ cong các bước sóng. Toàn bộ kính nhìn đêm và cảm biến nhiệt hồng ngoại của các cậu sẽ bị mù tạm thời!”

Ngay sau đó, giọng vị Tướng quân cất lên đanh thép, cắt ngang mọi thảo luận kỹ thuật:

“Cậu Lâm, giữ vững đội hình. Tìm vị trí cao nhất trong bán kính năm mươi mét, đặt ngay trạm radar cảnh giới. Không một ai được tiến sâu vào rừng khi chưa vẽ xong bản đồ địa hình.”

“Rõ, thưa Thủ trưởng.” – Lâm gõ tay vào bộ đàm gắn trên vai. Anh ra ám hiệu bằng tay cho đội đặc công.

“Toàn đội chú ý, hướng Tây Bắc. Tắt kính nhìn đêm, dùng mắt thường quan sát. Hai tổ y tế và hậu cần đi sát vào giữa.”

Mười lăm đặc công di chuyển. Những bước chân nện xuống một cách thận trọng.

Bất ngờ, AI ‘Vô’ truyền thẳng một vệt cảnh báo đỏ chói lòa vào võng mạc Sơn, thông qua việc thu thập trực tiếp sóng radar của cả đội.

[Cảnh báo! Nguồn nhiệt sinh học đang di chuyển. Tốc độ: 80km/h. Khoảng cách: 40 mét. Hướng 12 giờ. Trên không.]

Sơn ngẩng phắt đầu lên, gào lớn:

“Toàn đội dừng lại! Hướng 12 giờ! Trên tán cây!”

Không để ai kịp phản ứng, một bóng đen khổng lồ từ vòm lá cách mặt đất hai mươi mét lao thẳng xuống ngay trước đội hình.

Uỳnh!

Mặt đất rung chuyển. Bụi mù mịt tung lên.

Một con thú dài gần năm mét hiện ra. Nó mang hình dáng của loài sói, nhưng toàn thân được bọc kín trong những phiến vảy đen bóng, sắc như thép.

Đôi mắt nó đỏ ngầu, khóa chặt vào những người lính vừa xâm phạm lãnh địa.

“Mục tiêu phía trước! Bắn!” – Lâm gầm lên.

Đoàng! Đoàng! Đoàng!

Mười lăm nòng súng trường STV-380 đồng loạt nhả đạn. Hàng trăm viên đạn chuẩn quân sự trút xuống con quái thú như mưa rào.

Nhưng một cảnh tượng hoàn toàn phi logic diễn ra ngay trước mắt Sơn.

Những viên đạn khi đập vào lớp vảy đen của con thú chỉ tạo ra những tiếng “keng keng” liên hồi.

Đầu đạn văng tung tóe, tóe lửa trên mặt vảy mà không để lại bất kỳ một vết xước nào.

Đầu dây bên kia, Giáo sư Vương hoảng hốt:

“Chuyện gì vậy? Tiếng súng nổ à? Z-26, báo cáo tình hình!”

“Đạn súng trường không xuyên thủng được da nó!” – Lâm hét lên, vừa siết cò vừa lùi lại để giữ khoảng cách.

Con quái thú gầm lớn. Nó không hề e ngại hỏa lực của đám người này. Nó lao tới và quật mạnh chiếc đuôi bọc vảy.

Bốp!

Một chiến sĩ đặc công đứng gần nhất bị quật trúng ngực. Cả cơ thể người lính bị hất văng lên không trung, đập mạnh vào thân cây cổ thụ cách đó chục mét.

Lớp giáp bảo hộ bằng sợi Kevlar nứt toác. Người lính rơi bịch xuống đất, máu tươi trào ra từ khóe miệng, bất tỉnh ngay tại chỗ.

Sơn đứng sững lại. Vũ khí tự hào nhất của bộ binh Trái Đất vừa bị một sinh vật hoang dã vô hiệu hóa hoàn toàn.

Giải phẫu bằng hỏa lực

“Ngừng bắn đạn thường!” – Lâm gào lên qua lớp mặt nạ phòng độc, vội lùi lại nửa bước để tránh một cú vả từ móng vuốt con thú.

“Chuyển đạn xuyên giáp lõi vonfram! Đội y tế lùi lại, che chắn cho thương binh!”

Con quái vật gầm gừ, nhún chân sau, lấy đà chuẩn bị cho cú vồ tiếp theo nhằm xé nát vòng vây.

Sơn đứng chôn chân giữa đội hình. Trong đại não, AI ‘Vô’ đang cố gắng phân tích.

Võng mạc Sơn phủ kín những đường lưới quét 3D màu xanh lục, bóc tách từng lớp vảy đen đang chuyển động của con thú.

[Báo cáo: Lớp vảy có cấu trúc carbon siêu đặc, đạn đạo thông thường bị dội ngược. Điểm yếu sinh học duy nhất nằm ở khớp nối sụn dưới cổ. Thời gian hở: 0.2 giây khi mục tiêu vươn cổ tấn công.]

Sơn không phải là lính. Đưa súng cho anh lúc này chỉ làm vướng chân đồng đội. Nhưng anh có thứ vũ khí khác, chính xác và nguy hiểm hơn.

Anh tập trung ý nghĩ, mở quyền can thiệp ngoại vi. Một luồng sóng não vô hình kết nối thẳng vào thiết bị quang học trên khẩu súng bắn tỉa của Thành – xạ thủ đang nấp sau một thân cây cổ thụ cách đó mười mét.

“Thành! Đừng bắn bừa! Nhìn vào kính ngắm, tôi đang đồng bộ tọa độ!” – Sơn hét lớn qua bộ đàm.

Màn hình kính ngắm của Thành lập tức chớp nháy. Hệ thống tự động hiệu chỉnh độ lệch gió bị Sơn chiếm quyền. Một chấm đỏ rực hiện lên, khóa chặt vào vùng cổ dưới của con quái thú.

“Thấy rồi!” – Thành nín thở, ngón tay trỏ đặt sát vào cò súng.

Con thú há ngoác cái miệng đầy răng nanh, cơ bắp cuộn lên, lao thẳng về phía Lâm.

“Nó vươn cổ rồi! Bắn!” – Sơn ra lệnh.

Đoàng!

Viên đạn xuyên giáp lao đi với vận tốc hơn ngàn mét trên giây. Găm chuẩn xác vào khe hở nhỏ chưa bằng nửa bàn tay dưới cổ con vật.

Máu màu tím sẫm phụt ra xối xả. Con quái thú rống lên đau đớn, mất đà ngã xuống lớp lá mục.

“Lựu đạn! Bồi thêm ngay!” – Lâm chớp thời cơ, gầm lên.

Hai chiến sĩ đặc công bật chốt, ném thẳng hai quả lựu đạn M67 vào vùng cổ đang toác ra của con thú rồi lăn người né sau những thân cây lớn.

Uỳnh! Uỳnh!

Hai vụ nổ liên tiếp rung chuyển mặt đất. Cột đất đá và mảnh vảy văng tung tóe. Khi khói bụi tản đi, phần đầu con quái vật đã nát bấy. Nó co giật thêm vài cái rồi nằm bất động hoàn toàn.

“Y tế! Cầm máu, cố định xương sườn cho cậu ấy ngay!” – Lâm vội vã quỳ xuống cạnh người lính bị thương, kiểm tra đồng tử.

Bác sĩ quân y lập tức mở hộp cứu thương, tiêm một mũi trợ tim.

Sơn bước tới gần cái xác quái vật. Anh nhìn chằm chằm vào lớp vảy đen bóng, nơi những đầu đạn 5.56mm bị ép bẹp rúm rơi vãi xung quanh.

Nếu không có năng lực phân tích cấu trúc vật lý và sự can thiệp tức thời của AI ‘Vô’, cả đội đặc công tinh nhuệ này có lẽ phải mất vài người.

Dấu vết nền văn minh

[Tín hiệu radar mở rộng. Dò thấy nguồn nhiệt sinh học cách 200 mét hướng Tây Bắc. Hình thái cấu trúc: Giống con người. Nhịp tim suy yếu.] – Dữ liệu từ ‘Vô’ chớp nháy liên tục trên võng mạc Sơn.

Sơn ngẩng lên, vỗ mạnh vào vai Lâm:

“Anh Lâm! Hướng Tây Bắc, 200 mét. Có người. Đang thoi thóp.”

Lâm lập tức nhíu mày, giơ nắm đấm lên cao ra hiệu cho toàn đội ngưng di chuyển.

“Tổ một bọc lót, tổ hai mở đường! Chú ý mìn bẫy tự nhiên hoặc phục kích. Di chuyển!”

Đội đặc công nhanh chóng chuyển đổi đội hình.

Tiếng cành khô gãy dưới đế giày quân đội nhịp nhàng, dứt khoát. Họ tiến vào hiện trường của một cuộc tàn sát giữa người với người.

Bốn thi thể nằm rải rác trên nền đất. Họ mặc trang phục vải thô bọc giáp da thú, tay vẫn nắm chặt những thanh kiếm bằng kim loại sứt mẻ.

Ở giữa vũng máu, một người đàn ông trung niên đang tựa lưng vào gốc cây, hai tay ôm lấy vết chém sâu cắt ngang sườn.

“Y tế! Lên!” – Lâm ra lệnh.

Hai bác sĩ quân y lập tức xách hộp cứu thương lao tới.

Những người lính Trái Đất mặc quân phục chiến thuật, mặt nạ phòng độc che kín mặt chỉ chừa lại đôi kính bảo hộ . Những dải băng gạc thế hệ mới và ống tiêm cầm máu được rút ra nhanh như chớp.

Người đàn ông bản địa khẽ rùng mình. Đôi mắt ông ta hé mở. Đồng tử lập tức co rút lại vì kinh hoàng tột độ.

Ông ta cố lùi người lại theo bản năng, nhưng vết thương quá nặng khiến cơ thể đổ gục. Cổ họng người đàn ông phát ra những âm thanh khò khè.

Vài âm tiết trầm bổng, đứt đoạn vang lên. Một ngôn ngữ hoàn toàn xa lạ.

“Ông ta nói gì vậy?” – Lâm nhíu mày, nòng súng hướng xuống đất nhưng tư thế sẵn sàng siết cò bất cứ lúc nào.

Sơn bước tới, nhìn chằm chằm vào người bản địa đang lịm dần đi dưới tác dụng của thuốc giảm đau quân sự.

“Vô, ghi âm toàn bộ sóng âm. Phân tích cấu trúc ngữ pháp và đối chiếu với kho ngôn ngữ học.” – Sơn ra lệnh trong đầu.

[Đã tiếp nhận. Đang xây dựng thuật toán giải mã ngôn ngữ địa phương. Cần thêm mẫu âm thanh để hoàn thiện từ điển.]

Sơn đứng thẳng dậy, đảo mắt nhìn quanh những thi thể mặc giáp da và thanh kiếm gãy. Vũ khí thô sơ, nhưng đủ sắc bén để chém rách áo giáp của nhau.

Có vũ khí, có trang phục, nghĩa là có xã hội, có lãnh thổ, và có xung đột lợi ích.

“Anh Lâm, lập phòng tuyến ba mươi mét quanh khu vực này. Cài mìn định hướng.” – Sơn cất giọng.

“Chúng ta vừa bước chân vào một thế giới khác. Bằng mọi giá phải giữ mạng sống cho lão ta. Đó là nguồn thông tin duy nhất của chúng ta lúc này.”

Chương trước
Chương sau

Bình luận 0